“Màu vàng đi.” Bùi Thanh Nguyên đổ trứng rán ra đĩa sứ, thuyết phục cậu bằng một lý do cực kỳ thuyết phục: “Nhìn giống trứng rán, rất ngon.”
“Có lý, quyết định như vậy đi.”
Quả nhiên Quý Đồng không còn xoắn xuýt nữa, tiện tay vứt cái áo màu xanh lên người Hoa Hoa, Hoa Hoa bị cái áo phủ kín người khẽ meo một tiếng, tủi thân nhìn chủ nhân lớn đang cầm cái xẻng cũng đang nhìn mình.
Bùi Thanh Nguyên cân nhắc một lát, an ủi nó: “Mày hợp với màu xanh lắm.”
Hoa Hoa lập tức lắc đuôi, tinh thần phấn chấn cõng cái áo đi tìm Quý Đồng.
Bùi Thanh Nguyên ngày càng thành thạo nắm giữ kỹ xảo giao tiếp với các thành viên khác nhau trong gia đình.
Đây có lẽ cũng là một loại trưởng thành.
Ăn sáng xong, hắn đạp xe chở Quý Đồng đến trường, trên lưng Quý Đồng đeo một cái balo nhỏ chứa đồ thể thao mà ký chủ sẽ mặc để thi chạy.
Trong giỏ xe để một cái túi to, bên trong là trang phục biểu diễn mà lúc nữa Quý Đồng sẽ thay.
Bùi Thanh Nguyên đã mặc sẵn đồng phục của đội ngũ diễu hành, áo sơ mi trắng cộc tay, thắt cà vạt phối với quần dài màu xanh đậm, đơn giản thanh lịch, ngập tràn hơi thở thanh xuân.
Tuy chưa được thấy ký chủ mặc âu phục nhưng ký chủ diện bộ này cũng rất đẹp.
Quý Đồng mặc chiếc áo có hoạ tiết màu vàng nhạt rất giống với trứng rán, vui vẻ ôm eo ký chủ, khẽ ngân nga giai điệu vui tươi.
Lúc đến trường, lần đầu tiên Bùi Thanh Nguyên dẫn Quý Đồng vào lớp đã lập tức gây ra xôn xao.
“Đây là em trai của lớp trưởng hả? Đáng yêu quá.”
“Không phải đâu, hình như là em bé mà lớp trưởng phụ trách làm gia sư ấy, tớ nghe nói mỗi tối lớp trưởng đi tập bóng rổ, em bé kia đều sẽ đến xem…”
“Mặc kệ, dù sao cũng là em trai! Tớ nhớ từng gặp hôm thi đấu bóng rổ ở trường, nhưng lúc đó còn có cô Châu ở cạnh nữa nên không dám đến bắt chuyện.”
“Cho nên tiết mục bí ẩn là thêm bạn nhỏ này vào hả? Không ngờ lại là ý của lớp trưởng nha.”
Cả lớp A3 đều đã thay đồng phục do Châu Phương mua cho. Các bạn nam mặc cùng kiểu với Bùi Thanh Nguyên, các bạn nữ mặc áo sơ mi trắng cộc tay với váy dài màu xanh đậm, cổ áo còn được điểm thêm một cái nơ con bướm xinh xắn.
Mặc dù một số trường đã sử dụng kiểu đồng phục tương tự nhưng đồng phục của trường Trung học số 2 không đẹp như vậy. Vì thế, khi lớp A3 lần lượt đi xuống sân trường đã thu hút được vô vàn sự chú ý của các bạn lớp khác, phần lớn đều ao ước không thôi.
“Lớp họ mặc đẹp quá, đột nhiên thấy quần áo của lớp mình xấu ghê.”
“Tớ không muốn mặc đồ khỉ nữa, trông như thằng hề ý…”
“Nhìn kìa, lớp họ còn mời thêm một bạn nhỏ bên ngoài nữa! Hình như thấy ở đâu rồi thì phải — a a a, có phải là bạn nhỏ bánh sừng bò kia không!?”
Quý Đồng nghiễm nhiên trở thành ngôi sao nhí, không ngừng có người bắt chuyện với cậu.
Lần đầu tiên ngồi đường hoàng ra dáng trong lớp trung học, hiếm khi cậu lại trở nên rụt rè. Cậu nghiêm chỉnh bắt tay chào hỏi từng học sinh đang phấn khích xung quanh, trông ngoan ơi là ngoan.
Dáng vẻ ngoan ngoãn này khiến các anh chị trong lớp lập tức dạt dào tình thương của papa mama, cố gắng tìm đồ ăn trong cặp sách, tranh nhau đưa cho cậu.
Chỉ chốc lát sau, trên bàn Bùi Thanh Nguyên đã chất đống đồ ăn, Quý Đồng nhỏ giọng nói với ký chủ ngồi bên cạnh: “Đây có tính là đường nào cũng dẫn đến La Mã không?”
Rõ ràng hôm nay cậu không định đến đây để ăn uống gì đâu.
Có lẽ đây chính là cách thể hiện tình yêu thông qua đồ ăn.
Bùi Thanh Nguyên khẽ gật đầu, tiện tay bóc một cái thạch ra đưa cho cậu giống như mọi khi.
Hương vị mềm mềm ngọt ngào tan ra trong miệng, Quý Đồng nhịn không được mà híp mắt lại: “Loại này ăn ngon hơn mấy cái hay mua trước kia.”
“Ừm.” Bùi Thanh Nguyên nhìn thoáng qua nhớ tên ngoài vỏ: “Lần sau anh sẽ mua cái này.”
Thấy cảnh này, tiếng nói xung quanh đột nhiên nhỏ xuống, sau đó chuyển thành những lời thì thầm bàn tán ngày càng hưng phấn.
“Có vẻ lớp trưởng không lạnh lùng lắm nhỉ.”
“Cuồng em trai! là cuồng em trai!!”
“Lúc nữa đi diễu hành, em trai sẽ đi bên cạnh lớp trưởng hả? Thử tưởng tượng đôi chân ngắn xíu kia bước nghiêm xem, ôi mẹ ơi moe quá đi mất.”
Nhưng chờ đến khi chính thức khai mạc Đại hội thể thao, lúc mọi người xếp hàng chờ đợi ra sân lại không thấy Quý Đồng đứng trong đội ngũ.
“Ơ, em trai đi đâu rồi?”
“Chẳng lẽ tiết mục bí ẩn không phải thế này à?”
Mọi người nhìn quanh, mãi cho đến khi đội hình xuất phát vẫn còn đang ngóng trông, chỉ có duy nhất Bùi Thanh Nguyên giữ vẻ mặt bình tĩnh dẫn đầu đội hình.
Giữa hầu hết các lớp đều mang phong cách sôi động náo nhiệt thì cảm giác thanh lịch yên tĩnh do lớp A3 mang đến quả nhiên vô cùng nổi bật, nhờ vẻ ngoài xinh đẹp cùng khí chất độc đáo đã thu hút được rất nhiều ánh nhìn.
Cô Châu giữ đúng lời hứa, nghiêm túc chụp ảnh cho mọi người, đồng thời lén lút ra hiệu cho bạn nhỏ đang trốn ở gần đó.
Vậy là các bạn học sinh lớp A3 nhanh chóng nghe thấy những tiếng kinh ngạc vang lên xung quanh.
“Mau nhìn kìa!”
“Đáng yêu quá…”
Bọn họ vốn phải tập trung nhìn về phía trước, nhưng chợt nhận ra rất nhiều người đang nhìn về phía sau mình nên cũng vô thức quay đầu nhìn xem.
Sau đó, bọn họ trông thấy một chú khủng long con với bộ lông xù đang đuổi phía sau.
Chú khủng long con cao chừng một đứa trẻ ba hoặc bốn tuổi, có bụng màu trắng, trên lưng có những chiếc sừng tròn màu xanh lá cây nhạt, đang đi lạch bạch với đôi chân ngắn xíu cố gắng đuổi theo sau nhóm học sinh trung học phía trước.
“Là em trai!”
“Mau nhìn phía sau kìa!”
Mọi người vốn đang tạo dáng, cố gắng để lại khoảnh khắc đẹp nhất trong ống kính của cô Châu. Nhưng lúc này, tất cả đều không nhịn được cười, thậm chí còn gọi cả người bên cạnh quay lại nhìn, một phút mất tập trung cả đội hình lập tức trở nên lộn xộn.
Ban đầu những học sinh trung học xinh đẹp và lịch lãm như trong một cuốn ablum ảnh, sau khi chào đón sự xuất hiện bất ngờ từ chú khủng long con bỗng trở nên tươi tắn hơn bao giờ hết.
Đúng lúc này, chú khủng long con lên tiếng, hù dọa bằng chất giọng non nớt của trẻ con: “Ai không đi tử tế sẽ bị ta ăn thịt đó nha.”
Bùi Thanh Nguyên dẫn đầu đội ngũ cũng nhắc nhở kịp thời: “Sắp đến đài chủ tịch rồi.”
Mọi người lập tức trở nên nghiêm túc, vội vàng kéo bạn bên cạnh còn đang mải nhìn, luống cuống điều chỉnh tư thế, mãi mới khôi phục lại bước đi chỉnh tề như ban đầu, chẳng qua ý cười trong mắt vẫn chưa biến mất, cả đội hình đều linh hoạt hơn lúc xuất phát nhiều, rực rỡ hẳn lên.
Chứng kiến sự thay đổi trước sau của đội hình lớp A3, những khán giả khác trên sân trường đồng loạt rộ cười.
Ban lãnh đạo nhà trường đang ngồi trên đài chủ tịch nhìn thấy cũng bật cười.
“Ý tưởng của lớp A3 rất sáng tạo, hiệu quả cũng rất tự nhiên.”
“Không cần khẩu hiệu nhưng vẫn truyền tải được cảm xúc của tuổi trẻ, rất sinh động.”
Châu Phương cầm điện thoại quay lại cảnh thanh xuân hối hả trên đường đi. Trong vài bức ảnh chụp được cuối cùng, sau khi đội hình đến đích, cậu học sinh đi đầu có khí chất lạnh lùng lập tức vòng lại, đi tới phía sau đội hình.
Chú khủng long con chân ngắn đã đuổi theo hồi lâu cuối cùng cũng bắt được một người, cái đuôi đang lắc lư cũng dừng lại, nó nhanh nhẹn cắn vào cánh tay của con người trước mặt này với cái miệng mềm mại của mình.
Trong tiếng hò reo và tiếng cười vang vọng khắp sân vận động, cậu học sinh bị chú khủng long con cắn vào tay cũng cười. Hắn cúi xuống, dang cánh tay bế chú khủng long con lên.