Mục Giao nhanh chóng chạy đi tới tổ trang phục để hỏi trang phục cho cảnh quay tiếp theo của cô. Thấy Mục Giao hiểu cho mình như vậy cô cũng nhẹ nhõm, chứ nếu không cô phải chào hỏi Dạ Tư Thành thì thật có chút gượng gạo. Dù sao cô cũng không muốn chạm mặt với anh như thế này hoài. Thấy có vẻ rời đi được cô cũng nhanh chóng quay lưng định rằng sẽ đi đến chỗ ngồi của mình.
“Dương Giai Nghiên.”
Giọng nói trầm ấm có phần quen thuộc đột nhiên vang lên, cô ngạc nhiên quay sang phía sau thì đã thấy Dạ Tư Thành đang đứng nhìn thẳng vào mình. Khoảnh khắc cả hai ánh mắt chạm vào nhau trái tim của cô như thững lại một nhịp. Nhưng cũng rất nhanh bản thân ý thức đươc nên vội vàng né tránh ánh mắt của anh. Thấy cô né tránh mình anh liền nhíu mày tiến gần lại phía cô.
“Em nhìn tôi đây này!”
Nhìn thấy anh đang đứng trước mặt mình biết rằng bản thân không chạy thoát được liền miễn cưỡng mỉm cười thân thiện.
“Chào…chào tổng giám đốc, thật là trùng hợp khi gặp anh ở đây.”
“….”
Anh im lặng âm thầm quan sát cô định sẽ làm gì tiếp theo. Thấy anh im lặng cũng không chào hỏi lại trong lòng cô lại có chút ứa gan.
“Tôi là Dương Giai Nghiên, hân hạnh được gặp ngài.”
Cô ghé sát vào người anh nói nhỏ, ngoài mặt tuy cười nói thân thiện với sếp trên nhưng trong lòng là đang muốn phun lửa lắm rồi
“Anh không biết phép lịch sự khi người khác chào hỏi à?”
“Vậy sao? Thất lễ quá!”
Dạ Tư Thành nhếch miệng nhìn cô, thái độ ung dung bình tĩnh dường như không để tâm đến câu vừa rồi của cô.
“Anh…”
Nhìn vẻ mặt làm bộ làm tịch của anh khiến cô có muốn nói nữa cũng vô ít. Được rồi, cô đây rộng lượng không muốn bắt lỗi người khác, huống hồ chi đối phương còn là cấp trên của cô là một người vô cùng gian xảo quả nhiên là không nên đụng vào anh.
“Hừm…làm sao đây, em có biết vì sao tôi lại có mặt ở đây không?”
“Chuyện của anh làm sao tôi biết được.”
Ánh mắt cô ghét bỏ lườm anh.
“Tiếc thật đó, tôi đến đây là muốn….gặp em mà.”
Anh nhún vai trưng ra vẻ mặt nuối tiếc, tay anh vươn tới vuốt tóc cô mân mê một cách nhẹ nhàng. Cả khuôn mặt cô bỗng trở nên nóng bừng, lòng ngực cũng vì vậy mà đập loạn xạ. Rốt cuộc câu nói đó là ý gì chứ? Tại sao lại khiến cô trở nên ngại ngùng như thế này, cô hất tay anh ra khỏi tóc của mình rồi vội vàng quay lưng để có thể giấu đi cả khuôn mặt đang nóng râm rang này.
“Anh…anh nói nhảm gì vậy? Hết giờ giải lao rồi, tôi phải đi đây.”
Nhìn bộ dạng chạy nhanh của cô khiến anh có chút buồn cười. Cô vội vàng chạy lại chỗ quản lí của mình đang đứng để trốn đi, nhưng rồi không hiểu sao lại không nhịn được mà đưa mắt nhìn về phía anh đang đứng. Thấy vậy, anh liền mỉm cười làm cô giật mình mà quay mặt đi. Như thể bản thân đi nhìn trộm người ta mà bị bắt gặp vậy, nhưng đấy là nhìn trộm thật mà.
“Aaaa, gì vậy Dương Giai Nghiên. Sao lại nhìn anh ta thêm nữa làm gì cơ chứ.”
Cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô còn không biết nên chôn mặt ở đâu để thoát khỏi sự xấu hổ này. Tự thề bản thân rằng tốt nhất không nên gặp lại anh thêm lần nào nữa, có anh là dường như cô lại không tài nào kiểm soát được cảm xúc của mình vì những câu nửa thật nửa đùa của của đối phương. Hi vọng rằng…cô sẽ làm được.