Đông Phương Hạ thấy vậy càng thêm vui mừng: “Để khích lệ hai chị em các cô cung cấp tình báo cho cậu chủ, cậu chủ hôn hai cô mỗi người một cái”, Đông Phương Hạ nói xong, không đợi Dạ Nguyệt và Dạ Vân né tránh, liền kéo hai chị em lại, lần lượt hôn mạnh một cái lên khuôn mặt tuyệt mỹ của họ, khiến toàn thân Dạ Nguyệt và Dạ Vân không tự nhiên.
Dạ Nguyệt và Dạ Vân đều cạn lời với cậu chủ nhà mình. Cậu chủ ơi là cậu chủ, đừng có hại chị em chúng tôi. Mấy cô vợ chưa cưới của cậu đâu dễ chọc, bọn họ mà nhìn thấy thì cậu sẽ ăn mắng đó.
May mà Dạ Nguyệt và Dạ Vân chỉ nghĩ trong lòng thế thôi, nếu mà nói ra thật, e rằng Đông Phương Hạ sẽ cho chị em bọn họ mỗi người một cái cốc đầu mất.
Đi vào biệt thự, nhìn thấy Đông Phương Hạ và bốn chị em Dạ Ảnh cười nói với nhau, Đông Phương Hạ còn trêu chọc bọn họ, Diệc Phi đứng trên đầu cầu thang, không khỏi cảm thấy cạn lời. Cô thầm nghĩ Đông Phương Hạ thật có phúc, không chỉ có bọn họ, mà anh có nhóm người đẹp Dạ Ảnh làm bạn với anh.
“Ai?”
Dạ Vân đang nói chuyện với cậu chủ nhà mình thì đột nhiên phát hiện ra ở khu vực cầu thang có một hơi thở, lập tức quát lạnh một tiếng.
Diệc Phi vừa nghe thấy câu ấy thì giây tiếp theo, một bóng người đã xuất hiện trước mặt cô, sát khí chết chóc ấy khiến cô muốn ngạt thở.