Nhận được lời khẳng định của Dạ Nguyệt và Dạ Vân, Đông Phương Hạ trầm tư, quan hệ giữa mình và chị Nghiên thực sự không biết nên hình dung thế nào, nói là bạn, nhưng đã vượt qua ranh giới của tình bạn, nếu nói là người tình, nhưng lại vẫn chưa đạt đến mức đó!
Đông Phương Hạ nghe thấy chị Nghiên rời khỏi Châu Úc, không biết đi đâu! Anh cười khổ một tiếng, có lẽ là mình rời đi, sau này ít về Châu Úc, chị Nghiên không muốn ở lại nơi có nhiều kỷ niệm, muốn tìm môi trường mới!
“Cậu chủ, hay là chúng tôi gọi thêm người, toàn lực tìm kiếm tung tích của chị Nghiên!”
Dạ Ảnh và Dạ Phong rời ánh mắt từ cậu chủ sang em gái Dạ Nguyệt! Ánh mắt của hai chị em đều đang nói với Dạ Nguyệt, bảo cô ấy nghĩ cách cho cậu chủ, hy vọng có thể có tin tức của chị Nghiên, đừng để cậu chủ lo lắng.
Dạ Nguyệt hiểu ánh mắt của hai người chị, bất lực lắc đầu, thể hiện em cũng không có cách gì. Lúc này, hình như Dạ Vân nghĩ đến điều gì nói với Đông Phương Hạ: “Cậu chủ, không phải cậu có số điện thoại cá nhân của chị Nghiên sao! Cậu gọi đi, có lẽ có thể liên lạc được với chị ấy không chừng”.
“Gọi con khỉ, lúc tôi rời khỏi Châu Úc, tất cả số điện thoại liên lạc của bạn bè quen biết trước đây đều vứt trong căn biệt thự của tôi trong trang viên rồi!”, Đông Phương Hạ không vui nói.
“Hả…”