Đông Phương Hạ nghe xong, cười nhàn nhạt! Hác Hiên lại cau chặt mày: “Đông Phương Hạ, sự xuất hiện của ‘Minh’ và ‘Thiên Đường’ rất kỳ lạ, hơn một tuần nay, tôi đều điều tra tài liệu về họ, đáng tiếc, cũng không có gì cả! Cậu phải cẩn thận, tôi lo rằng hai tổ chức này sẽ nhân cơ hội đánh vào Yên Kinh! Đến lúc đó anh em Lang Quân sẽ rơi vào cảnh bốn bề khốn đốn”.
“Hác Hiên, anh không cần lo những việc khác, anh phải tập trung tinh lực vào chuyện căn cứ nhà họ Tư Mã và việc tập đoàn, còn “Minh’ và ‘Thiên Đường’, trước mất có lẽ họ sẽ không vào Yên Kinh, cản ngăn bước chân của em!”
“Được!”.
“Ừm, tôi nhớ rồi!”, Tần Hạo Kiệt không phải tên ngốc, nếu đến bây giờ anh ta vẫn không hiểu ý của Đông Phương Hạ thì không cần lăn lộn trong xã hội đen này nữa.
“Tuy hành trình chuyến đi này không phải dài, nhưng lại nhiều nguy hiểm khó khăn! Không như cậu ở Yên Kinh, có người chống lưng cho cậu, cậu có thể tung hoành bá đạo! Bất kỳ chuyện gì cũng có thể xảy ra, cậu phải nghe nhiều, xem nhiều, động não nhiều! Tuy cậu không có kinh nghiệm về mặt này, nhưng ai mà không có khởi đầu! Cậu Tần, ở đây, tôi chúc cậu có chuyến đi vui vẻ trước!”
Tần Hạo Kiệt hùng hồn nói: “Đông Phương Hạ, cậu yên tâm đi! Tôi đến phía Nam nhất định sẽ chơi thật vui vẻ, nghe nói con gái
đó rất nõn nà, lần này nhất định phải tìm mấy cô thử xem! Được rồi, cậu nói chuyện với Hác Hiên, tôi đi chuẩn bị trước! Mẹ kiếp, cậu Tần tôi bây giờ trọng trách nặng nề, không có thời gian tán dóc cùng đám nhóc các cậu! Ha ha ha…”
“Vãi…”
Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Tần Hạo Kiệt, Đông Phương Hạ và Hác Hiên cũng phải giơ ngón tay giữ lên, khinh thường Tần Hạo Kiệt!