– Tớ thất hứa với cậu lần này thôi nha.
Lý Nguyệt Vãn nhanh chóng tắt điện thoại, coi như là duyên số đi, nếu Mã Thiệu Huy thấy được tin nhắn thì tới đây lần cuối, còn không thì thôi, cô vẫn sẽ là người ở bên cạnh Tiết Nhiên Ly đến cuối cùng.
Trong giấc ngủ của Tiết Nhiên Ly, đêm nay rất khác biệt, cô không phải thấy một vùng trời trắng xoá nữa, ngược lại là thấy một căn nhà nhỏ, bên trong đầy đủ nội thất, giống hệt có người đang sống ở đây.
Phía ngoài là sân vườn nhỏ, giàn hoa thanh anh, hoa ly, hoa lan trồng rất nhiều ở xung quanh hàng rào. Dưới đất trải lớp cỏ mịn, lối đi thì được đóng thành những bục đá nhỏ, nó kéo dài thẳng từ cửa nhà ra đến ngoài cổng.
Chẳng biết ở đây là đâu, nhưng cảm giác thật bình yên, cô chỉ muốn ở đây mãi thôi. Tiết Nhiên Ly đi vào trong nhà, cô thử tìm thức ăn trong tủ lạnh nhỏ, không ngờ là bên trong đầy đủ thực phẩm. Cô lấy ra bên trong trái trứng gà, một quả cà chua, sau đó tìm ở tủ ngoài tìm bột làm mì sợi. Dường như trong đầu nghĩ tới đồ vật, món ăn gì thì nó đều xuất hiện ngay tầm mắt cô ngay lập tức.
Cô theo thói quen làm cho nhanh một bát mì trứng nóng hổi, hương thơm phả vào mũi, cô hít hà ngửi lấy, rõ ràng trông rất ngon miệng, đến khi ăn vào lại không có mùi vị gì. Cô tưởng đâu mình nêm nếm bị lạc, nên đứng dậy lấy thêm xì dầu bỏ vào.
Cho dù cố gắng nêm lại để có vị mặn, nhưng tiếc là mọi thứ đều công cốc. Tiết Nhiên Ly hoang mang khó hiểu. Thôi thì bụng đang réo biểu tình, Tiết Nhiên Ly thở dài rồi cố gắng ăn hết bát mì.
Đợi ăn xong no bụng, phía bên ngoài cửa có tiếng gõ, cô đứng dậy chùi tay, lau miệng rồi đi ra ngoài. Trên môi vẫn in hằn nụ cười rạng rỡ, chẳng thua kém gì những ngày tháng thanh xuân đầy sức sống.
Cửa mở ra, Chu Hồng Ngân nhìn dáng vẻ gấp rút của Mã Thiệu Huy chạy đi. Vừa rồi mới đọc được tin tức trên mạng, còn tính đến cửa thư phòng tìm con trai hỏi chuyện, rốt cuộc là tính tình của anh giống ai đâu, vì sao lại lăng nhăng đến vậy.
Tay còn chưa kịp chạm vào cánh cửa, thì cửa mở toang mạnh ra, may mà Chu Hồng Ngân còn linh hoạt nên né kịp. Tiếp đến liền thấy bóng dáng của Mã Thiệu Huy phóng ào ra ngoài. Bà gấp rút gọi lại:
– Thiệu Huy, đêm rồi con đi đâu vậy? Chờ mẹ với.
– Con đi đón vợ con!
Mã Thiệu Huy cười vui vẻ chạy ra ngoài, hiện giờ vé máy đến Minh Thành đã hết vé, cho nên anh dùng trực thăng riêng bay gấp đến Minh Thành trong đêm. Lúc đến nơi chỉ mới trôi qua có một tiếng. Anh vội chạy đến địa chỉ được gửi đến. Nhưng đi được nửa đường thì bật cười, anh lại quên nữa rồi, đêm thế này còn ai thức nữa đâu chứ, anh cũng không muốn làm phiền giấc ngủ của Tiết Nhiên Ly.
Vả lại nếu cô đã chủ động gửi địa chỉ cho anh, chắc hẳn là đang ghen ghét lắm đây. Cũng phải thôi, anh đã cố ý cho người chụp hình và tung tin ngoại tình lên mạng. Chắc vì nhìn thấy tin tức nên Tiết Nhiên Ly ăn giấm chua, cuối cùng là thỏa hiệp với anh.
Trong lòng anh như được giải tỏa một cách thoả mãn, đầu ngửa ra băng ghế ngồi trên xe, miệng khẽ cười vui vẻ và đầy chiến thắng. Cuộc chiến tranh lạnh này, phần thắng chắc chắn luôn nằm trong tay anh, Tiết Nhiên Ly là cô gái nhỏ lụy tình, làm sao mà có thể bỏ rơi anh được.