Hành động của cô làm cho anh cảm thấy sung sướng một chút, anh đưa hai tay ôm chầm lấy cơ thể của cô. Một sự lưu luyến không rời anh dành cho cô.
Lúc nào cũng vậy, dù cho cô có đang giận anh đến mấy, thì buổi tối cô luôn ôm chặt lấy anh mà ngủ. Thói quen này đã hình thành khi hai người đã là vợ chồng chỉ mới hơn năm ngày. Khi đó anh chỉ biết vui sướng, mà ôm chặt cô ngủ cho đến sáng.
Mỗi lần như vậy thì con quái thú của anh không ngừng rụt rịt dưới chân của anh.Người con gái này đúng là một tiểu yêu tinh chỉ biết châm ngồi mà không bao giờ chịu dập lửa.
Lục Diệp Bằng nhìn người con gái trong lòng đầy ngọt ngào. Rồi anh lại hôn nhẹ lên môi của cô một nụ hôn thật sâu.
“Em hãy mau khoẻ lại cùng anh xây dựng một tổ ấm hạnh phúc của cả nhà ba người… Anh và con luôn chờ em”
******
Buổi sáng khi Lam Lam tỉnh dậy, cô cảm nhận có một người đang nằm bên cạnh của cô liền hét lên.
“Ai vậy??”
Lục Diệp Bằng liền giựt mình tỉnh giấc, khi anh nhìn thấy Lam Lam đang tìm cách đưa cánh tay ra tìm kiếm anh thì anh lật đật tung chăn lăn đùng xuống giường.
“A”.
Xui xẻo sao chân anh lại đụng vào cạnh giường anh liền hớt hải la lên.
” Là ai…?Lục Diệp Bằng!!! Là anh phải không? Tên khốn như anh lại đến đây chọc điên tôi nữa sao? Anh mau cút đi! “Lam Lam giận dữ lại buông ra những lời chửi rủa anh.
Lục Diệp Bằng không biết phải làm sao? Anh lên tiếng cũng chết mà không nói thì cô càng chửi anh hơn. Anh bình tĩnh lại suy nghĩ một lát, khi anh định lên tiếng trả lời thì cánh cửa phòng đột ngột mở ra và tiếng nói Tiểu Sơ vang lên.
” Lam Lam!”
Nhưng hình ảnh trong phòng khiến cô ấy phải đứng hình vài giây.
Lam Lam thì ngồi trên giường, còn Lục Diệp Bằng đã té xuống đất.
Lam Lam nghe được tiếng nói của Tiểu Sơ liền sốt sắng hỏi.
“Tiểu Sơ!!! Có phải tên Lục Diệp Bằng có ở trong phòng không? Cậu nói cho mình nghe tại sao hắn ta được vào đây? “
Lục Diệp Bằng nhìn Tiểu Sơ nhanh chóng đưa tay ra hiệu chữ X với cô. Ý kêu cô đừng nói anh ở đây.
Tiểu Sơ hiểu ngay, nhìn anh gật đầu. Cô bước tới gần Lam Lam, một lúc sau trả lời.
“Cậu nói gì vậy? Lục Diệp Bằng làm gì có ở đây…! “
“Nhưng rõ mình nghe tiếng nói của anh ta” Lam Lam vẫn kiên quyết trực giác của mình.
Tiểu Sơ trừng mắt nhìn Lục Diệp Bằng.
“Không phải đâu… Là Hoắc Thiếu Tiên đó”.
Ngay vừa nhắc tên Hoắc Thiếu Tiên thì anh ta đã xuất hiện đứng ở trước cửa phòng lên tiếng nói.
” Là anh đây mà! Ngay cả anh, em không nhận ra sao? “
Lam Lam nhíu mày.
“Nhưng… “
“Hazz… Không lẽ em nhớ anh ta đến nỗi cảm nhận anh là anh ta luôn sao?” Hoắc Thiếu Tiên cố ý trêu ghẹo.
Anh nhìn bộ dạng của Lục Diệp Bằng ngồi dưới đất không thể nào mà không nhịn cười được. Nhìn cứ hèn hèn làm sao?
Nét mặt Lam Lam liền sượng lên. Trái tim đập mạnh lên.Cô nhanh chóng ấp úng lời nói.
“Gì…? Đâu có, em nhớ anh ta làm gì? Em còn đang trù ẻo anh ta nữa mà! “
Nhưng khi nãy trong lòng cô có một tia hi vọng người đó là Lục Diệp Bằng. Không hiểu sao trong đầu cô chưa bao giờ là không nghĩ đến anh. Cái tên và gương mặt anh luôn xuất hiện trong bộ não của cô thậm chí còn chui vào giấc mơ điều khiển tâm trí của cô.
Lục Diệp Bằng ngồi bên dưới không ngừng nhìn cô bằng ánh mắt như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Lại còn trù ẻo nữa sao?
Tiểu Sơ thở dài. Cô đi đến ôm Lam Lam rất chặt khẽ nói.
“Hôm nay không có sự hiện diện của cậu. Mình cũng buồn lắm…!” Rồi Tiểu Sơ kéo Lam Lam ra nhìn thẳng vào ánh mắt của cô tự nhủ ” Nhưng không sao… Mình sẽ ổn thôi! “
Nói xong, cô nhìn Lục Diệp Bằng nhưng lại nói cho Lam Lam nghe,anh là Hoắc Thiếu Tiên.
“Hãy chăm sóc cô ấy giúp tôi ……Anh Hoắc”.
Trước khi Tiểu Sơ đi ra khỏi phòng, Lam Lam đã cất tiếng lên trong sự áy náy không làm tròn bổn phận.
” Mình xin lỗi! Đã làm cho cậu buồn vì mình không đến được với ngày hôm nay”.
Tiểu Sơ xoay người lại, nhìn Lam Lam với một ánh mắt tràn đầy hi vọng.
“Không! Mình vui lắm! Mình vui khi được làm bạn với cậu và cũng vì sự giúp đỡ của cậu mà mình đã tìm thấy một người có thể lo lắng cho mình… Mình tin mình sẽ hạnh phúc ….Cậu hãy yên tâm”.
Nói xong, Tiểu Sơ lần này đã đi khỏi thật sự. Trong lòng nói với Lam Lam một câu.
“Mình cũng tin cậu cũng sẽ được hạnh phúc……Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi! Lam Lam ơi,cố lên!”
Trong phòng bây giờ chỉ còn hai người đàn ông ở lại với cô.
” Anh Thiếu Tiên! “Lam Lam gọi.
Hoắc Thiếu Tiên nghe vậy không màn đến ánh mắt của Lục Diệp Bằng liền đi tới ngay lập tức trả lời.
” Anh đây! “
Lam Lam đưa hai tay ra, muốn chạm vào người của Hoắc Thiếu Tiên. Thì Lục Diệp Bằng đứng gần đó, anh liền xô anh ta ra, để thế chỗ cho tay cô chạm vào người của anh.
Lam Lam chạm vào người của Lục Diệp Bằng khẽ cong môi lên nói.
“Hôm nay cánh tay anh hơi to hơn lúc trước rồi thì phải…?”
Lục Diệp Bằng trợn mắt lên, anh liếc thẳng qua Hoắc Thiếu Tiên. Trong đầu anh suy nghĩ, không lẽ cái tên này lại mặc áo hở tay trước mặt của cô? Nên cô mới biết rõ như vậy
Hoắc Thiếu Tiên ho khan, chỉ biết tránh né ánh mắt của Lục Diệp Bằng. Anh biết cái tên này đang suy nghĩ lung tung.
“Anh chỉ tập thể dục một chút thôi! “
Lam Lam chỉ “ồ” nhẹ. Rồi cô đưa tay tìm kiếm cây gậy chỉ đường, bước xuống giường.
Lục Diệp Bằng đi ngoài sau lưng cô, anh chỉ sợ cô sẽ vấp ngã. Khi thấy cô đã bước vào phòng vệ sinh, anh định đi theo nhưng lại bị Hoắc Thiếu Tiên kéo lại.
“Này…! Muốn nhìn lén con người ta tắm sao? Biến thái vừa vừa thôi! ” Hoắc Thiếu Tiên lại tiếp tục chọc ghẹo Lục Diệp Bằng.
Lục Diệp Bằng trừng mắt lại. Đối đáp thẳng tay.
“Có anh thì có! Tôi vào tắm cho vợ tôi không được sao? “
Hoắc Thiếu Tiên nghe xong chỉ biết ôm miệng cười lớn.
“Anh đi vào, cô ấy nghĩ anh là tôi thì anh nghĩ cô ấy sẽ phản ứng như thế nào? “
Lục Diệp Bằng cứng người, gương mặt lúc này hiện lên sự khó chịu vô cùng.
“Nằm mơ đi”.
Hoắc Thiếu Tiên cười ha ha:
” Sao…? Sợ rồi phải không? “
“Đi ra ngoài! ” Lục Diệp Bằng liếc xéo Hoắc Thiếu Tiên, rồi đuổi anh ta ra khỏi phòng.
Muốn được thế chỗ anh lần nữa sao? Không có chuyện đó nữa đâu. Từ giờ vai trò của anh đã trở lại và mãi mãi chỉ thuộc về anh thôi