Trì Diễm đi theo Kiều Lâm đi ra bên ngoài. Hai người sánh vai đi bên nhau.
“Hẳn là gọi cậu là “Trì Diễm” mới đúng.”
Trì Diễm biết giấu không được nữa, nên chỉ có thể gật đầu.
“Đầu tiên tôi muốn gửi lời xin lỗi cậu. Thật xin lỗi.” Kiều Lâm rũ mắt.”Tôi đã biết. Là do Thích Thủ Lân nó…… cưỡng ép cậu.”
Trì Diễm tỏ vẻ cam chịu, nhưng không có biểu hiện căm giận gì.
Có thể lúc bắt đầu là cưỡng ép. Nhưng mà về sau…… chưa từng có một ai hướng dẫn, công nhận và giúp đỡ cậu như Thích Thủ Lân.
Đó là một cảm giác hoàn toàn khác so với Chu Nguyên Lê.
“Cháu không vì việc đó mà hận anh ấy……” Trì Diễm nhỏ giọng nói.
Kiều Lâm nhìn biểu hiện của cậu, như hiểu ra điều gì đó.
“Mặc dù rất thô lỗ, nhưng tôi có thể khẳng định rằng cậu mắc “hội chứng Stockholm” (2), cậu cũng đồng ý chứ hả?”
(2) Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là mô tả một loạt những, trong đó lâu ngày hình thành mối quan hệ tình cảm với kẻ bắt cóc trong thời gian bị giam cầm.
“Không phải! Cháu…… cháu thích……” Trì Diễm vội vàng muốn biểu đạt ý nghĩ của bản thân, nhưng đây là lần đầu tiên thổ lộ với người ngoài, chưa kể đây còn là mẹ của Thích Thủ Lân. Do đó những lời nói đó như bị nghẹn lại.
“Là mẹ nó, tôi hiểu quá rõ con người của Thích Thủ Lân.”
Khí chật “độc đoán” của chủ nhiệm lớp Kiều Lâm xuất hiện, bà thậm chí còn không đợi Trì Diễm nói xong.
“Nếu tôi đoán không sai, nó đối với cậu cùng với những người trước……” Kiều Lâm dừng lại một chút. “Những đối tượng kia không giống nhau.”
“Nó ở trước mặt cậu, tựa như một người yêu hoàn mỹ, có đúng hay không?” Kiều Lâm nhẹ nhàng nhưng quả quyết.
Khóe tai của Trì Diễm phiếm hồng. Nhưng cậu biết Thích Thủ Lân cũng không phải lúc nào cũng hoàn hảo, không chê vào đâu được. Hắn cũng có lúc sẽ mệt mỏi và yếu đuối.
“Vậy thì đúng rồi.” Kiều Lâm như có được đáp án mà mình mong muốn.
“Đó là Thích Thủ Lân. Đó là con trai của tôi.”
Trì Diễm nhìn bà một cách nghi hoặc, Kiều Lâm tiếp tục nói: “Nói như thế này tuy rằng có chút khoe khoang, nhưng mà Thích Thủ Lân là một người rất thông minh.”
“Tính cách của nó không tốt, nhưng lại biết cách ngụy trang.”
“Chỉ cần nó muốn, không có thứ gì là nó không chiếm được.”
“Cho nên bất cứ thứ gì mà nó có thể lợi dụng, như vẻ ngoài điển trai của mình, hay khối tài sản mà nó sở hữu cũng thế……”
“Ngay cả sự dịu dàng nó cũng có thể cho đi.”
“Căn bản, nó không thích cười chút nào.”
Trì Diễm cảm thấy như có thứ gì đó mắc kẹt ở cổ họng, ngẩng cổ nói: “Không phải……”
Đó là thứ mà chỉ có một mình cậu biết, nhưng lại không thể diễn tả bằng lời.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
“Đương nhiên là tôi không nghi ngờ sự chân thành của cậu, càng không nghi ngờ tình cảm của cậu dành cho nó.” Kiều Lâm xoa xoa bờ vai của cậu.
“Cậu là một đứa trẻ ngoan. Nhưng mà Thích Thủ Lân thông minh hơn cậu rất nhiều, nó biết cách thu phục một người là như thế nào.”
“Nó chỉ muốn khiến cho cậu rơi xuống, không thể rời đi, chỉ có thể một mực đứng đó.”
“Dù cho nó có “định mệnh” đi chăng nữa.”
Trì Diễm bị Kiều Lâm xoay người lại, nhìn thẳng: “Cậu còn trẻ như vậy, chục năm sau này mỗi khi đến kỳ phát tình, cậu có thể cứu lấy nó hay không?”
Những lời nói kế tiếp giống như một cái nhát búa nặng nè gõ lên trái tim đang run rẩy của Trì Diễm.
“Trong lúc nó gặp được “định mệnh”, cậu có thể sử dụng pheromone an ủi nó, lấp đầy khoảng trống trong tim nó hay không?”
“Cậu có thể vì nó mà sinh con nối dõi hay không?”
“Cậu có thể…… vào thời điểm nó bị Khúc Ngọc Thành hấp dẫn, có thể tiếp tục yêu thương nó hay không?”
Không thể.
…… Không thể.
…… Cháu không biết.
Bất cứ ai cũng khao khát một tình yêu duy nhất.
Nhưng chút tình yêu nhỏ nhoi này, giống như thể bị Khúc Ngọc Thành lấy trộm đi mất.
Ngay cả việc mà cậu nghe lén Thích Thủ Lân nói với bố mẹ của mình cũng có vẻ nực cười.
Từ trước đến nay, Thích Thủ Lân chưa từng nói “yêu” cậu.
“Cậu muốn tình yêu của nó.” Kiều Lâm có chút nghẹn ngào. “Hay là muốn nó sống.”
Ở trong mắt của Kiều Lâm, Trì Diễm giống như một hồn ma mà dần khuất xa.
Kiều Lâm đứng tại chỗ một lúc, Thích Dữ Chiêu từ bên cạnh đi ra. Không nói lời nào mà gắt gao ôm lấy bà.
“Thích Dữ Chiêu……”
“Chúng ta không thể lại một lần nữa mất đi đứa con duy nhất này.”
“Cậu sao còn đến nữa?” Đây là lần thứ hai y tá hỏi Trì Diễm như thế. Trì Diễm xách theo một túi cam, khó hiểu nhìn cô.
“Bệnh nhân mà cậu thường hay ghé thăm tối hôm qua vừa mới chuyển viện rồi. Nếu tình hình còn không cải thiện, e rằng……” Di động của Trì Diễm vang lên, là thư ký Ngô.
“Thư ký Ngô……”
“Cậu Trì, tôi nhìn thời gian thì nhớ ra cậu đang ở bệnh viện. Cho nên liền cho gọi điện thoại cho cậu.”
“Thích tổng hắn……”
“Đừng lo lắng, tình trạng hiện tại của Thích tổng hiện tại vẫn ổn. Nhưng mà…… sẽ rất rắc rồi nếu như anh ấy vẫn không tỉnh lại…… Cho nên bố mẹ của Thích tổng quyết định đem anh ấy ra nước ngoài. Còn có cậu Khúc…… cũng đi cùng.”
Trì Diễm ngơ ngác mà nắm lấy di động.
“Cô Kiều nói cảm ơn cậu…… Nói là, có lẽ Thích tổng cũng đã trải qua khoảng thời gian rất hạnh phúc khi ở bên cậu. Anh ấy hiếm khi hạnh phúc như vậy……”
“Nhưng…… nếu như không có Khúc tiên sinh, e là Thích tổng không qua nổi ải này.”
Nước mắt của Trì Diễm lộp bộp rơi xuống. Cậu còn chưa nhận thua mà, cậu vẫn còn đang đợi kia mà.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
Ngay cả khi bọn họ muốn tách ra, thì cũng phải do Thích Thủ Lân tự mình nói ra.
“Nếu cậu còn lời nào muốn nói…… muốn nói với Thích tổn…… tôi có thể nhắn lại. Mà không cần thông qua cô Kiều……”
Phía bên kia truyền đến âm thanh sột soạt của quần áo cọ xát, còn có tiếng nức nở nghẹn ngào.
Thư ký Ngô không thúc giục mà kiên nhẫn chờ đợi.
“Anh nói là……” Trì Diễm suy nghĩ thật lâu mới mở miệng.
“Nói với anh ấy.”
“Tôi không có tới.”
“Một lần cũng không.”
Sau đó ngắt điện thoại.
Đặt túi cam lên bàn y tá, đối cô y tá nói: “Cảm ơn cô. Cảm ơn các cô đã vất vả mà chăm sóc anh ấy…… Chút lòng thành nho nhỏ này, xin cô nhận lấy.”
Không đợi y tá kịp nói gì, Trì Diễm liền xoay người rời đi.
Cô y tá nhìn người đàn ông kỳ quái này, rồi lại nhìn những quả cam trong túi, bĩu môi.
Xấu quá, còn dám tặng cho người khác à.