Mộ Như Tuyết thất thần nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”
“Nhưng…”
Lãnh Hàn ngập ngừng.
Mộ Như Tuyết bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành.
“Nhưng làm sao? Ai xảy ra chuyện rồi?”
“Đám thích khách đã uống thuốc độc tự sát cả rồi. Vì cứu Lan quý phi và Đại hoàng tử mà Tiểu Hoa bị bắn mười mấy mũi tên…lúc ngự y tới nơi, thuốc độc đã ăn vào lục phủ ngũ tạng, tính mạng nguy kịch hai ngày nay rồi…”
Đầu óc Mộ Như Tuyết như muốn nổ tung, suýt chút nữa ngất xỉu. Hiên Vũ Ngọc Nhi cũng oà khóc: “Tại sao mọi chuyện lại như vậy chứ? Rốt cuộc mọi chuyện là như nào? Mộ tỷ tỷ, chúng ta mau về cung thôi!”
Mô Như Tuyết lấy lại bình tĩnh, khoé mắt rưng rưng: “Được… chúng ta về cung…”
Bên trong một trang viên cỡ lớn bị niêm phong tạm thời ở thành Thiên Khải, gần một ngàn thần tử cũ của Đại Lương cùng người của hoàng tộc Hiên Vũ bị giam lỏng tại đây.
Đa Đoạt không dùng vũ lực với bọn họ, không tiến hành tra hỏi nhưng đồng thời cũng không cho bọn họ ra ngoài, để bọn họ chờ quyết định cuối cùng…
Vài đại thần đang bàn luận.
“Chuyện này rốt cuộc là sao? Sao đột nhiên triều đình lại hạ chỉ giam lỏng chúng ta?”
“Lẽ nào vì chuyện hiện giờ không rõ hoàng thượng sống hay chết? Vậy cũng không đúng…”
“Mấy người các người còn đần lắm. Nói thật cho các ngươi biết, xem ra lần này chúng ta không còn đường sống đâu…”
“Cái gì? Sao có thể vậy được? Chúng ta không làm trái pháp luật, sao triều đình lại xử tử chúng ta?”
“Còn không biết gì sao? Hoàng thượng vừa xảy ra chuyện, Đại hoàng tử cũng bị hành thích ở trong cung…”
“Hả…”
Tất cả mọi người đều bàng hoàng. Đi được tới ngày hôm nay, kẻ nào trong đây chẳng là con cáo già. Không rõ hoàng thượng sống chết ra sao, Đại hoàng tử bị hành thích, người được hưởng lợi nhiều nhất chắc chắc là Nhị hoàng tử vừa mới ra đời rồi. Kẻ nào dám mạo hiểm vì lợi ích của Nhị hoàng tử, chắc chắn là người của gia tộc Hiên Vũ và thần tử cũ của Đại Lương rồi.