Vãi chưởng, hai con Tuyết Sơn Hổ con, trông có vẻ mới sinh không lâu, vẫn còn uống sữa, cũng tức là bây giờ là lúc cơ thể Tuyết Sơn Hổ yếu đuối nhất, suýt nữa thì chết chắc rồi, đúng là không dám tưởng tượng rốt cuộc Tuyết Sơn Hổ này có lai lịch như nào.
Lãnh Thiên Minh đứng đằng xa không dám động đậy, bởi vì hắn hiểu rõ ràng, nếu Tuyết Sơn Hổ vẫn còn sống, vậy thì chỉ cần một cái tạt cũng có thể cho hắn đi đời…
Hai con hổ con lúc thì dùng lưỡi liếm vết thương trên người mẹ, lúc thì ngậm ti uống sữa, lúc lại kêu lên vài tiếng nhỏ bé, mà Tuyết Sơn Hổ rên khẽ vài tiếng, sau đó dường như không phát ra tiếng gì nữa.
Cuối cùng, Lãnh Thiên Minh đánh bạo chầm chậm bước lên, hai con hổ con hình như đang gọi “mẹ”, không hề chú ý đến hắn, mà Tuyết Sơn Hổ hiển nhiên cảm nhận được có người tới gần, gắng sức mở hai mắt, đánh mũi lên xuống, muốn phát ra tiếng gầm, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Tuyết Sơn Hổ dùng sức lực cuối cùng nhìn Lãnh Thiên Minh, mà Lãnh Thiên Minh lại cúi nhìn hai con hổ con đáng yêu, không ngờ lông của chúng cũng là màu trắng vàng, thần kỳ quá.
“Ta nói cho ngươi biết nhé, ngươi chảy nhiều máu như vậy, chắc chắn không sống nổi đâu, hi vọng ngươi cũng đừng trách ta, cho dù ta không ôm con của ngươi đi, ngươi chết rồi thì sớm muộn gì chúng nó cũng chết đói, hơn nữa, đợi những người chạy trốn quay lại, còn không biết có thêm bao nhiêu người đuổi tới giết, đến lúc đó cả nhà ngươi cũng không chạy được, cho nên coi như ta làm việc thiện, để ta đưa chúng nó đi”.
Tuyết Sơn Hổ vẫn không động đậy, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt, ánh mắt như van nài nhìn Lãnh Thiên Minh, sau khi Lãnh Thiên Minh khẳng định hổ con không nguy hiểm mới giơ tay vuốt lông chúng nó.
Đáng yêu quá, nếu mà ôm về cho Tiểu Lan, nhất định nàng sẽ rất thích, nhưng hắn lại nghĩ, nhưng nếu dâng cho Nhị hoàng tử hoặc Lãnh Liệt Vương, bọn chúng sẽ ra sao?
Lãnh Thiên Minh đột nhiên rơi vào trầm tư, trong đầu tưởng tượng ra những con hổ bị cầm tù, đánh đập trong rạp xiếc từng thấy trước đó, lại nhìn hai con hổ đang nhìn mình.
“Ôi trời, các ngươi cũng đừng trách ta, ta cũng không còn cách nào khác, tuy ta tâm địa thiện lương, nhưng ta cũng phải sống chứ”.
Nói rồi, Lãnh Thiên Minh giơ tay tóm lấy một con hổ.
“Gào…”
Không ngờ Tuyết Sơn Hổ kia lại dùng sức lực cuối cùng rống lên một tiếng, ánh mắt tràn ngập sự cầu khẩn nhìn Lãnh Thiên Minh, trong đôi mắt chảy ra một dòng lệ.
“Mẹ chứ, đại ca… à không, đại tỷ, ngươi đang khóc đấy sao, không nỡ à? Thôi được rồi, ông đây cũng không phải kẻ ác, ta không bắt chúng nó đi nữa, các ngươi tự nghe theo ý trời đi, mẹ nó chứ, ông đây đi đây”.
Nói rồi, Lãnh Thiên Minh quay người định bỏ đi, lúc này Tuyết Sơn Hổ đột nhiên kêu vài tiếng, Lãnh Thiên Minh bị dọa cho hết hồn, quay người nhìn thì thấy hai mắt Tuyết Sơn Hổ vẫn nhìn chằm chằm Lãnh Thiên Minh, giống như đang khổ sở van nài không ngừng…
Xem ra con hổ này đã mở linh tính rồi, nhưng ta có thể làm gì? Tuy ta không quan tâm ngươi giết những người ở bên ngoài, nhưng ta cũng đâu có cách nào cứu ngươi được?
Haiz! Đúng rồi… những người bên ngoài mang theo rất nhiều thuốc và thức ăn, mình có nên cứu Tuyết Sơn Hổ này không, Lãnh Thiên Minh cảm thấy bản thân điên rồi, không ngờ lại nảy ra suy nghĩ này, nhưng tất cả đều là số mệnh không thể thay đổi, sau khi Lãnh Thiên Minh suy nghĩ một lúc lâu, hắn vẫn đứng dậy đi ra ngoài.
“Ngươi đợi nhé, dù sao ta đến thế giời này đã là một trò cười rồi, coi như đỡ bà già băng qua đường, làm chuyện tốt vậy, hi vọng lần sau xuyên không, ông trời có thể cho ta một thân phận tốt hơn…”