Nàng đành tiếp tục ngước lên, dùng đầu lưỡi hồng hồng phát họa đôi môi của hắn.
Lúc này, ở thời điểm nàng sắp sửa đẩy ra, Hoàng Đế đột nhiên duỗi tay ra ôm eo nàng, đem cả người nàng giam cầm ở trên người mình, hắn hé miệng, hung ác nuốt hết tiếng kinh hô của Tiết Tĩnh Xu vào trong bụng.
Trước kia Tiết Tĩnh Xu cảm thấy ban đêm tinh lực của Hoàng Đế quá mức dồi dào, cho nên mới lăn qua lăn lại tra tấn nàng rất nhiều lần. Nhưng khi đã trải qua một đêm này, nàng mới biết được thì ra trước kia Hoàng Đế vẫn là ẩn nhẫn khắc chế.
Đến thời điểm sau nửa đêm rưng rưng nghẹn ngào đi vào giấc ngủ, nàng vô số lần hối hận trong lòng vì lúc đầu đã trêu chọc Hoàng Đế, sau này nàng sẽ không bao giờ làm loại chuyện ngu ngốc này nữa.
Cứ như thế, mâu thuẫn lần đầu tiên của Đế Hậu được hóa giải tốt đẹp.
Mấy ngày sau, Trưởng Công chúa An Dương và Phò mã bởi vì một chuyện nhỏ bị Hoàng Đế răn dạy, ra lệnh cưỡng chế cấm túc ba tháng.
Những người trong kinh thành biết được nội tình đều nhịn không được cảm thán. Vị Hoàng Hậu Tiết gia này rốt cuộc có thủ đoạn gì, có thể giữ chặt được Hoàng Đế như vậy? Thế mà có thể khiến Hoàng Đế ngay cả mỹ nhân đưa tới cửa như vậy mà cũng không nhận.
Phải biết rằng, vị cô nương Tô gia kia trong kinh thành cũng có không ít công tử thế gia theo đuổi. thế nhưng khi tới trước mặt Hoàng Đế lại giống như ngay cả tư cách xách giày cho Hoàng Hậu nàng ta cũng không xứng, làm sao không khiến người khác cảm khái được đây?
*****
Thoáng một cái đã tới cuối tháng năm, mấy ngày nữa Hoàng Đế phải di giá đến hành cung.
Sơn trang tránh nóng ở bên ngoài kinh thành, chỗ đó ngoại trừ hành cung thuộc về hoàng gia, lân cận còn có không ít biệt trang tránh nóng của vương công đại thần. Lần này Hoàng Đế di giá, tất nhiên bọn họ cũng muốn đi theo.
Mấy ngày nay Tiết Tĩnh Xu đều vội vàng xử lý công việc đi hành cung.
Buổi chiều hôm nay, muội muội nàng Tiết Tĩnh Uyển tiến cung cầu kiến.
Tiết Tĩnh Xu thấy nàng đã không còn tiều tụy như lần trước, sắc mặt khôi phục vẻ hồng hào.
Việc hôn nhân của Tiết Tĩnh Uyển và nhị công tử nhà Định Viễn Hầu được định vào tháng tám. Lần ra cung tránh nóng này tháng sáu sẽ xuất phát, tháng tám trở về. Chờ khi Tiết Tĩnh Xu trở về, việc hôn nhân của Tiết Tĩnh Uyển đã gần ngay trước mắt.
Nàng nói: “Nhiều ngày nay ở trong nhà làm cái gì?”
Tiết Tĩnh Uyển liền kể khổ: “Gần đây nương ngoại trừ bắt muội học quy củ, còn muốn muội tự mình thêu khăn hỉ.”
Tiết Tĩnh Xu cười nói: “Đây đều là những việc bình thường yêu cầu nữ tử phải làm, sao đến lượt muội lại giống như làm việc khổ sai vậy? Muội chỉ thêu một hai hình bên ngoài, cái này không cần nhiều kỹ năng. Cái khác chắc chắn nương sẽ mời tú nương giúp muội làm tốt, nếu chỉ để muội tự mình làm, chỉ sợ đến lúc đó người khác không dám nhìn(*).”
(*) Ý chê xấu đó.
Tiết Tĩnh Uyển bĩu môi: “Nương cũng nói như vậy.”
Tiết Tĩnh Xu lại hỏi: “Vị nhị công tử Định Viễn Hầu kia muội đã gặp qua chưa?”
Vẻ tươi cười trên mặt Tiết Tĩnh Uyển nhạt đi, cúi đầu mân mê đầu ngón tay, nói: “Chưa gặp qua, muội cũng không muốn gặp hắn.”
“Lại làm sao vậy? Chẳng lẽ Lâm nhị công tử chọc muội không vui?”
Tiết Tĩnh Uyển nhăn mũi: “Hắn không trêu chọc muội, chỉ là muội cảm thấy hắn vốn là muốn cưới Tiết Tĩnh Viện, hiện tại bất đắc dĩ nên mới cưới muội, muội đã không có xinh đẹp bằng Tiết Tĩnh Viện, cũng không thông minh như Tiết Tĩnh Viện, tính tới tính lui, tựa hồ là hắn chịu thiệt. Muội không dám gặp hắn, nếu như hắn muốn muội bồi thường cho hắn thì làm sao bây giờ?”
Tiết Tĩnh Xu buông tách trà xuống: “Lời này là ai nói với muội?”
Tiết Tĩnh Uyển nhỏ giọng nói: “Không có ai nói với muội, là muội tự mình nghe được. Hiện tại trong kinh thành đã có lời đồn đãi như vậy, nói nếu không phải Tam tỷ tỷ muội là Hoàng Hậu, Lâm gia nhị công tử sẽ không cưới muội. Là muội đoạt mối nhân duyên của Tiết Tĩnh Viện.”
Tiết Tĩnh Xu trầm giọng hỏi nàng: “Lời này muội cũng tin?”
Tiết Tĩnh Uyển vội nói: “Muội không tin.”
Tiết Tĩnh Xu lúc này mới giãn mày, nói: “Muội đừng mãi để tâm đến lời người khác nói. Mỗi một người đều có miệng, trên dưới đóng mở đều là muốn nói những lời thị phi. Bọn họ sẽ không để ý đến chân tướng của sự việc là như thế nào, mặc kệ là ai làm sai, ai là có lý, một mực chỉ dùng ác ý của mình đi nghiền ngẫm người khác. Thấy ai có cuộc sống yên ổn thì cảm thấy khó chịu. Thấy ai nghèo túng, liền đi giẫm một cái. Tựa hồ bộ như vậy mới có thể làm cho bọn họ cảm nhận được niềm vui trong cuộc sống.
Trên thực tế, chỉ có những kẻ bất tài vô dụng mới làm như vậy, bọn họ là người đáng thương nhất trong xã hội.
Nếu muội cứ loay hoay thanh minh với bọn họ, hơn nữa để ở trong lòng, vậy muội đã trúng kế bọn họ, như ý bọn họ.
Uyển Uyển, muội không phải tiểu hài tử, hơn hai tháng sau sẽ phải thành thân, muội phải tự học cách đối mặt. Mặc kệ là người khác khen ngợi hay là chửi bới, muội không thể luôn luôn trốn tránh, trốn tránh cũng không giải quyết được vấn đề gì cả, sẽ chỉ làm muội càng thêm mềm yếu, làm kẻ địch của muội càng thêm càn rỡ.”
Tiết Tĩnh Uyển bị tỷ tỷ nói đến hổ thẹn, nhỏ giọng nói: “Muội biết rồi, Tam tỷ tỷ.”
Tiết Tĩnh Xu gật đầu, trong đầu thầm nghĩ là ai đi tung lời đồn như vậy.
Chỉ sợ, những người này cũng có liên quan đến Tiết Tĩnh Viện.
Tuy rằng Thái Hoàng Thái Hậu tước đoạt quyền lợi của đại phòng, nhưng mà chỉ cần người của đại phòng còn ở đó, nhất định những tâm tư mờ ám của bọn họ sẽ không dừng lại.
Trừ phi, nghĩ ra được một biện pháp “nhất lao vĩnh dật” [1].
[1] Nhất lao vĩnh dật (一勞永逸): làm một mẻ, khoẻ suốt đời; một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.*****
Chạng vạng, Hoàng Đế giá lâm Tê Phượng Cung.
Tiết Tĩnh Xu chỉ huy người dọn sách trên kệ xếp hết vào rương, đến lúc đó muốn đem đến hành cung.
Hoàng Đế cũng gọi người nâng cái rương tiến vào.
Tiết Tĩnh Xu hỏi: “Trong rương kia là cái gì?”
“Chỉ là một ít vật dụng.”
Tiết Tĩnh Xu cũng không quá để ý, vẫn chuyên chú làm chuyện của mình.
Chờ nàng đi thiên điện tắm gội xong, khi từ trong bồn tắm đi ra lại phát hiện quần áo mình đặt ở bên cạnh ao không biết khi nào đã biến mất.
Có khả năng loại chuyện này, ngoài Hoàng Đế ra thì còn có ai?
Trong lòng nàng thầm mắng, lại thấy Hoàng Đế ôm theo cái rương vừa rồi đi vào, Tiết Tĩnh Xu lấy khăn vải bọc mình lại, bất đắc dĩ nói: “Bệ hạ đem quần áo của ta đặt ở nơi nào rồi? Mau trả lại cho ta.”
Hoàng Đế mở cái rương kia ra, nói: “Không phải đều ở chỗ này sao?”
Tiết Tĩnh Xu thăm dò nhìn qua, bên trong có đủ mọi màu sắc, bảy tám bộ quần áo như cầu vồng được xếp chỉnh tề. Nàng tùy ý rút một cái ra giũ giũ, thế nhưng kiểu dáng giống như cái áo lót mà lần trước Hoàng Đế làm hỏng.
Hoàng Đế còn đang nói: “Ta cho người làm tổng cộng chín bộ, màu sắc mỗi một bộ đều không giống nhau. Chờ đến lúc đi hành cung, Hoàng Hậu một ngày đổi một bộ, một ngày cuối cùng có thể nghỉ ngơi.”
Tiết Tĩnh Xu xấu hổ buồn bực mà ném quần áo trên tay vào mặt hắn.