Lão mama vẫn tiếp tục lải nhải, tình cảm bộc lộ trong lời nói mà trong lòng thì nóng ruột. Tố Hoà Thanh Dao xoay người lại, con ngươi trong trẻo lạnh nhạt nhìn lão mama không tự giác thật sâu. Nhất thời, lão mama im miệng, kinh sợ cúi đầu đi chậm lại phía sau Tố Hoà Thanh Dao, nô tài đi theo hộ tống cũng không chậm không vội, không ai dám nhiều lời lên tiếng.
Dọc theo đá cuội thành con đường phía trước, Tố Hoà Thanh Dao chậm rãi đi, chưa bao giờ nhìn phong cảnh hai bên. Thời điểm đi đến giao lộ, có tiếng nói từ sau núi giả vọng tới. “Nương nương, thân mình ngài không khoẻ, thái y dặn ngài phải ở trong cung nghỉ ngơi nhiều đấy! Người sao lại chạy tới đây?” Nói chuyện là một cung nữ trẻ tuổi, nàng tựa hồ thực quan tâm vị nương nương kia, trong lời nói chen lẫn ý tứ quan tâm.
Nương nương có ở cung của mình nghỉ ngơi hay không, đi nơi nào, vốn không phải là chuyện cung nữ có thể quản. Cố tình vị kia ở phía sau núi giả lại không hề giận, âm thanh lộ vẻ suy yếu nhưng vẫn nghe ra mấy phần ôn hoà: “Thiển Thư, không sao đâu. Ở trong cung ngốc lâu, đi ra phơi nắng một chút, tinh thần cũng khá hơn không ít. Ngươi chớ để chuyện bé xé ra to, thân thể ta bất quá không khoẻ, làm người khác nghe thấy, còn tưởng rằng ta trời sinh là ma ốm.”
Trong cung, các nương nương cơ hồ không tự xưng “ta” trước mặt nô tài, nếu là bị phi tần khác nghe thấy, không biết sẽ bị chê cười như thế nào. Quả nhiên, nghĩ như vậy không có một mình Tố Hoà Thanh Dao, người cung nữ gọi là Thiển Thư cũng khẩn trương lên. “Nương nương, ngài không thể tự xưng ta như vậy, nên nói là bản cung mới đúng. Coi ngài, có phải có chút khó chịu hay không? Thiển Thư đưa ngài hồi cung!”
“Cũng tốt. Đi ra cũng một lúc rồi, trở về đi.”
Giọng nói suy yếu lại bay đến tai Tố Hoà Thanh Dao, nàng đã đoán ra vị nương nương sau núi giả là ai, lúc này nghe các nàng chuẩn bị trở về, Tố Hoà Thanh Dao bất động thanh sắc lại vòng vo phương hướng, không muốn chạm mặt người kia. Mới vừa đi không xa, tiểu nô tài đầu đầy mồ hôi từ phía trước chạy tới, thở hổn hển quỳ xuống hành lễ: “Hoàng hậu nương nương, khởi bẩm Hoàng hậu nương nương. Hoàng thượng đã trở lại, không tìm thấy ngài. Lúc này Hoàng thượng đang ở trong tẩm cung, sai nô tài đi tìm ngài qua đó!”.
||||| Truyện đề cử: Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí |||||
“Trừ bỏ Hoàng thượng, còn có người khác không?” Tố Hoà Thanh Dao hỏi.
“Chỉ có mình Hoàng thượng, không có người khác.” Tiểu thái giám ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa mới chạm đến gương mặt tuyệt mỹ kia lập tức thu lại tầm mắt. Sau cùng, tiểu thái giám lại muốn tìm đường chết lắm mồm một câu: “Vị nương nương kia được mang về, đã được an bài ở Chiêu Hoa cung, nói là… Nói là ngày mai gặp các phi tần khác cùng hướng đến nương nương thỉnh an.”
Theo lời nói của tiểu thái giám, ánh mắt Tố Hoà Thanh Dao nhanh chóng nheo lại khôi phục như bình thường. Nàng nhìn tiểu thái giám quỳ trên mặt đấy, tay áo dài nửa che tay hơi hơi nâng lên, “Đứng lên trước đi.” Sắc mặt của nàng lạnh lùng, đáy mắt lần lượt thay đổi sự bất đắc dĩ cùng lạnh nhạt: “Bản cung hỏi ngươi, Hoàng thượng mang nữ nhân từ ngoài về cung, có lẽ đã sắc phong rồi?”
“Hồi bẩm nương nương, đã phong.” Thân mình tiểu thái giám run lên lẩy bẩy, cúi đầu không dám nâng lên: “Hoàng thượng đối với vị nương nương vừa mang về cực kỳ yêu thích, nạp thành… Nạp thành Quý phi.”
Nữ nhân không rõ lai lịch lên làm phi, tin tức như vậy lọt vào hậu cung, ai nghe được cũng cảm thấy đây là một thiên đại kỳ văn. Mà nạp phi lại là đương kim Thánh thượng, cửu ngũ chí tôn, những người khác có phản đối như thế nào hay không vui thì cũng không làm nên chuyện gì. “Thôi.” Tố Hoà Thanh Dao vẫy tay áo nhẹ nhàng, nhất thời không còn tâm tình tiếp tục đi Ngự hoa viên nữa, “Hồi cung.” Nàng xoay người sang chỗ khác, dư quang vừa mới nhìn thoáng qua bên sườn núi giả thì gặp một chủ một tớ đi đến.
Phi tử nhìn thấy Hoàng hậu, tự nhiên cúi người chủ động tiến đến thỉnh an. “Nô tì tham kiến Hoàng hậu.” Nữ nhân nói chuyện có dung nhan thanh mỹ, chọc người trìu mến, mày liễu giống như nhăn mày lại không phải nhăn mày, thoạt nhìn thật tiều tuỵ. Nàng mặc y phục lụa mỏng màu nguyệt sắc, mỗi bước đi, giống như nhược liễu trong gió, gọi người đau lòng. Thân thể của nàng tựa vào người bên cạnh, tiểu cung nữ khuôn mặt thanh tú giúp đỡ nâng cánh tay của nàng, ánh mắt gắt gao dán vào nàng, không dám lơ là.
“Nô tỳ tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương vạn phúc kim an.” Tiểu cung nữ đối với chủ tử khẩn trương cơ hồ nếu là người sáng suốt đều nhìn ra được, chẳng sợ quỳ gối xuống cũng không quên giúp đỡ chủ tử. Sợ một chút không cẩn thận, làm cho chủ tử mất đi trọng tâm, té ngã trên mặt đất.
“Thân mình Đức phi còn chưa tốt lên sao?” Tố Hoà Thanh Dao hơi hơi nâng tay, ý bảo chủ tớ trước mặt đứng dậy trả lời.
“Tạ ơn nương nương quan tâm, đã đỡ nhiều.” Đức phi mỉm cười, thanh nhã động lòng người. Tiểu cung nữ bên người không khỏi nhìn đến ngây ngốc, nhìn không chuyển mắt, âm thầm nuốt một ngụm nước miếng.
Tố Hoà Thanh Dao nhìn hết biểu tình của tiểu cung nữ ở trong mắt, bất động thanh sắc, vẫn duy trì uy nghi nên có của Hoàng hậu. “Vậy là tốt rồi, hôm nay vừa lúc có nắng, dạo chơi hoa viên rất đẹp. Đáng tiếc bản cung còn có việc phải làm, không thể cùng muội muội tán gẫu nhiều. Ngày khác bản cung gọi người chuẩn bị chút trà bánh, chúng ta cùng nhau ngắm hoa.”
“Nô tì nghe theo an bài của Hoàng hậu.” Đức phi hơi hơi vuốt cằm, đồng dạng không muốn ở Ngự hoa viên lâu: “Nếu nương nương có việc, nô tì không dám quấy rầy, cung tiễn nương nương.”
“Hồi cung.” Ánh mắt Tố Hoà Thanh Dao đảo qua Đức phi cùng cung nữ Thiển Thư bên cạnh, ở khoảng khắc không ai phát hiện phát ra một tiếng thở dài: Hoàng đế mang một người không rõ lai lịch hồi cung, thậm chí sắc phong làm phi. Cũng không biết, chuyện quái dị như vậy là người tốt hay là xấu! Lại có thể liên tuỵ yên bình của hậu cung hay không, gợn sóng nổi lên bốn phía.