Ngay lúc cậu đang suy nghĩ lung tung, ngòi nổ đã châm xong, “Bùm” một tiếng thật to, nổ tung.
“Ôi mẹ ơi!” Bàn tay của Trương Linh Dật đang bịt lỗ tai cậu giật nảy lên, cậu ta xoa ngực nói: “Làm tôi hết hồn.”
Vương Nghiễm Ninh không sợ tiếng pháo, nhưng Trương Linh Dật lại rùng mình vì tiếng pháo hù.
Vương Nghiễm Ninh: “…”
Trương Linh Dật nhận thức muộn màng: “…”
Vương Nghiễm Ninh: “Cậu…”
Trương Linh Dật: Hì hì, quên mất, tôi bị sợ tiếng pháo.”
Vương Nghiễm Ninh: “!!!”
Trương Linh Dật mang vẻ mặt đưa đám: “Tôi chỉ lo chuyện làm gay mà quên mất hồi bé từng bị bỏng vì pháo.”
Khóe môi Vương Nghiễm Ninh giật giật, chẳng biết nói gì thêm.
“Muốn chơi nữa không?” Vương Nghiễm Ninh nhìn hộp pháo còn đầy ụ, bình tĩnh hỏi.
Trương Linh Dật còn hơi sợ nhìn hộp pháo, không cam lòng để mọi chuyện bế tắc như vậy, nhưng mà…
“Bằng không thì, thụ thụ, cậu đốt hết pháo rồi lại bịt tai cho tôi đi!” Mắt Trương Linh Dật sáng rỡ.
Vương Nghiễm Ninh nghiêng mắt: “Vậy cậu muốn làm thụ?” Xem cậu còn dám không biết xấu hổ nữa không.
Sự thật chứng minh, có một số người mặt dày vô sỉ đến không thể tưởng tượng, Trương Linh Dật ngẩng đầu ưỡn ngực: “Đi, hôm nay tôi lại chịu làm thụ một ngày.”
Không sai, là “lại”, kẻ không thiếu kinh nghiệm Trương Linh Dật chẳng hề áp lực.
Vương Nghiễm Ninh dở khóc dở cười mà gánh vác trách nhiệm, nhận lệnh mà đi đốt pháo, đốt xong thì lùi về sau vài bước, Trương Linh Dật liền đưa đầu đến trước mặt cậu, nói: “Thụ thụ, bịt tai cho tôi đi.”
Vương Nghiễm Ninh đành phải đưa cây nhang trên tay cho cậu ta, lấy hai tay bịt tai cậu ta lại.
Lại là một tiếng nổ thật to, Vương Nghiễm Ninh cảm thấy cơ thể Trương Linh Dật nhẹ run lên một cái, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại, khiến cậu không khỏi bật cười: “Sợ như vậy sao, thôi đừng đốt nữa.”
“Vậy đâu được.” Trương Linh Dật rất kiên trì trong mấy trò làm gay, “Đốt hết hộp pháo này đi rồi tính tiếp.”
Vì vậy Vương Nghiễm Ninh liền cố kìm chế ý thích muốn chơi pháo nhưng lại sợ Trương Linh Dật không chịu được đành phải đốt hết cả đám.
Có một lần, Vương Nghiễm Ninh bịt tai Trương Linh Dật như mọi lần, sau khi tiếng pháo nổ chấm dứt, Vương Nghiễm Ninh cũng chẳng buông tay ra ngay.
“Trương Linh Dật, còn nhớ chuyện chúng ta chưa làm xong trên xe buýt không?” Vương Nghiễm Ninh ghé vào lỗ tai cậu ta nói.
Bộ óc đoạt học bổng của Trương Linh Dật lập tức nhớ về cái ngày mất mặt đó, lập tức cũng nghĩ đến chuyện lớn làm gay ngày hôm đó vẫn chưa xong: “Ừm.”
“Hôm nay làm xong chuyện đó luôn đi.” Vương Nghiễm Ninh nói xong, buông bàn tay đang đặt trên lỗ tai của Trương Linh Dật ra, chuyển xuống dưới hông cậu ta.
“Được thôi, vừa lúc hôm nay tôi lại làm thụ.” Trương Linh Dật bỗng dưng thông suốt chuyện làm công thụ, tự nhiên mà giữ chặt hai tay Vương Nghiễm Ninh đặt lên eo mình, lại thuận thế ngả vào lòng cậu, cố ý thẹn thùng nói: “Cậu phải đối xử tốt với tôi đó.”
Vương Nghiễm Ninh: “…”
Trương Linh Dật, trời sinh cậu luôn là người thắng trong mấy chuyện làm gay này!
Tôi phục cậu rồi.
Rất lâu sau Vương Nghiễm Ninh mới thoát khỏi cảm giác quái dị kia, đầu cậu tựa vào vai của Trương Linh Dật, đôi má thử thăm dò mà nhẹ nhàng chạm vào gương mặt của cậu ta.
Da thịt kề cận, mới khiến cả hai giật mình.
Đây không phải lần đầu tiên Vương Nghiễm Ninh ôm Trương Linh Dật, nhưng lúc này cậu cảm thấy mình rung động hơn những lần trước.
Làn da ấm áp, chạm vào nhau như cái đêm họ cùng nhau ngắm sao, lúc lon bia lạnh ngắt đặt lên, mang đến một loại cảm giác khiến người ta phải rùng mình.
Vương Nghiễm Ninh chưa từng nói yêu ai, nhưng cậu biết, dù là lúc theo đuổi Vu Hải Ninh, Vu Hải Ninh cũng không thể mang đến cho cậu cảm giác này.
Nhớ lại hồi trước từng đọc một câu trong sách tiếng Anh thế này ——
Giống như uống hết một cốc nước lạnh, mới hay hai mắt đã tràn lệ nóng.
Lúc còn chưa hiểu, cậu chỉ cảm thấy câu này thật quái dị, nhưng bây giờ, không hiểu tại sao lại nghĩ đến nó.
Trương Linh Dật khẽ thở dài, nửa đùa nửa thật: “Thụ thụ à, nếu cậu mà là nữ thì tôi nhất định sẽ theo đuổi cậu!”
Vương Nghiễm Ninh sững sờ, cả người cứng đơ, đôi tay đang vòng quanh dường như đang dần mất cảm giác mà nới lỏng ra.
Đúng vậy, trong trường học này, chỉ có cậu, đủ xứng đôi với tôi.
Chỉ mỗi chuyện giới tính là không thể.
Trương Linh Dật dường như không phát hiện điểm kỳ lạ của Vương Nghiễm Ninh, nói: “Thụ thụ, chúng ta còn hai môn nữa là xong rồi, hai ngày này chắc không thể thấy mặt mũi nhau, chi bằng đợi thi xong chúng ta đi du lịch ha.”
Vương Nghiễm Ninh lúng túng vội lấy lại tinh thần, chợt nhớ đến chuyện du lịch cũng là “Chuyện mà các cặp đôi nên làm”, hơn nữa đó cũng là lúc bọn họ vừa thi xong hai ngày, liền gật đầu.
.
.
.
[1] Giày rách: chỉ người đàn bà hư hỏng, có quan hệ bừa bãi.