Con sen ngươi còn vứt ta nữa, ta sẽ bỏ nhà ra đi!
Một giờ!
Không phải!
Một ngày!
Ầm!
Tuyết Lê từ cơ giáp đi xuống, cô bước đi có chút không vững cũng không biết là sợ hay là hết sức.
Cô nhìn về phía trước trước cách xa một mét.
Đứng nơi đó là một cô gái, tóc dài tùy ý cột thành một chùm, trong miệng ngậm một cây dinh dưỡng, cái miệng nhỏ nhắn đang hút, cái đầu nghiêng nghiêng giống như đang quan sát Lục Ảnh phía xa xa.
Vừa rồi là cô ấy tấn công?
“Vực chủ!” Sơn Âm lấy lại tinh thần lập tức vọt tới: “Cô không có sao chứ?”
“Vực chủ? Cô ta là vực chủ?”
“Trời, tôi đã thấy được vực chủ.”
“Vực chủ tới thành phố Khoa Học Kỹ Thuật, nhìn qua còn khá trẻ…”
Sơn Âm kêu một tiếng người xung quanh đều nghe, đoàn người lập tức kích động.
Minh Thù thở dài: “Có việc.”
Sơn Âm căng thẳng, trên dưới quan sát Minh Thù: “Vực chủ bị thương chỗ nào?” Cũng không thấy được vết thương, chẳng lẽ là nội thương?
Minh Thù cắn cây dinh dưỡng lung lay trước mặt: “Ăn xong rồi.”
Sơn Âm: “…”
Sơn Âm cầm hai cây mới cho Minh Thù, hiện tại hắn không cần mang gì cả chỉ mang cây dinh dưỡng.
Ăn nhiều như vậy… Vực chủ không no sao?
Đó là cây dinh dưỡng, không phải nước!
“Cô… Cô là vực chủ?”
Lúc này sắc mặt Tuyết Lê tái nhợt, hiển nhiên không ngờ tình huống như vậy được nhìn thấy vực chủ.
Minh Thù xoay người nhìn về phía ngoài sân, Ngải Nặc đã không thấy đâu đoán chừng là thấy cô nên đã chạy mất.
Dù sao bây giờ nữ chính giả còn không có gì cả.
Làm sao đối mặt với Minh Thù đây.
Minh Thù quay về phía Tuyết Lê: “Bé đáng yêu, tôi mời cô làm khách thế nào?”
Bé… Bé đáng yêu?
Vâng vâng vâng… Là cô ta kêu hả?
Tuyết Lê có thể không đáp ứng sao?
Đây là vực chủ, chủ nhân thành phố Khoa Học Kỹ Thuật.
Tuyết Lê lướt mắt nhìn ngoài sân không tìm được người quen, cô nghi hoặc, Ngải Nặc đi đâu vậy?
“Người này… xử lý như thế nào?” Sơn Âm hỏi Minh Thù.
Dùng vũ khí có lực sát thương cao như vậy tại thành phố Khoa Học Kỹ Thuật, hơn nữa còn chịu thua trong tình huống này…
Minh Thù nhìn cô gái đang ngồi trên mặt đất: “Luật lệ của thành phố Khoa Học Kỹ Thuật như thế nào thì xử lý như thế.”
“Vâng.”
–
Tuyết Lê có chút bất an ngồi trong phòng, Tiểu Trục tới lui quan tâm cô, cô ngượng ngùng từ chối ý tốt của Tiểu Trục.
“Cái kia…. Vực chủ mời tôi tới nơi này, có chuyện gì sao?”
“Tôi cũng không biết.” Tiểu Trục xoa đầu, sợ cô lo lắng nhanh chóng an ủi: “Yên tâm đi, vực chủ sẽ không ăn hiếp cô đâu, cô ấy rất tốt đối với người nhặt được cũng rất tốt.”
“Ủa…” Cái này là sao chứ?
Nghĩ đến trước đây Minh Thù nói chuyện với mình nhẹ nhàng ôn hòa, hẳn là, đại khái, sợ rằng sẽ không có chuyện gì chứ.
Cùng lắm là… tò mò kỹ thuật chế tạo cơ giáp của cô.
Tuyết Lê thoáng nắm chặt hai tay.
“Hiện tại phát một thông báo khẩn cấp, mời Ngải Nặc đi đến lầu bảy mươi tám tòa nhà khoa học kỹ thuật, nhận bé đáng yêu Tuyết Lê của cô.”
Tuyết Lê mở to mắt.
Phát thanh bên trong đang phát gì vậy?
Kêu Ngải Nặc đến tìm cô.
Nhưng cô còn chưa nói tên của mình, sao cô ấy biết tên cô?
“Hiện tại phát một thông báo khẩn cấp, mời Ngải Nặc đi đến lầu bảy mươi tám tòa nhà khoa học kỹ thuật, nhận bé đáng yêu Tuyết Lê của cô.”
“Hiện tại phát một thông báo khẩn cấp, mời Ngải Nặc đi đến lầu bảy mươi tám tòa nhà khoa học kỹ thuật, nhận bé đáng yêu Tuyết Lê của cô.”
Phát thanh lặp lại nhiều lần, xung quanh thành phố Khoa Học Kỹ Thuật đều có thể nghe.
Lúc Ngải Nặc nghe phát thanh suýt chút nữa phun ra hai ngụm máu tươi.
Cô ta lại dùng Tuyết Lê uy hiếp cô.
Tuyết Lê…
Cô đi nhất định sẽ bị bắt lại, sẽ xảy ra cái gì cô cũng không thể hình dung được.
Nhưng nếu không đi Tuyết Lê làm sao bây giờ?
Cô vất vả lắm mới có chút địa vị bên cạnh Tuyết Lê…
Ngải Nặc cắn môi, nội tâm vô cùng giãy dụa.
Khốn kiếp!
Đều do hiện tại cô quá yếu.