“…”
Đã… đã đồng ý sao?
“Thực sự là không sợ chết, vậy đừng trách bọn ta.” Người đàn ông bên kia sốt ruột, tự mình tiến đến bọn họ.
Minh Thù thật sự nhấc chân chạy.
Kỷ Cẩm suýt chút nữa một hơi thở không thông.
“Đuổi theo cho ta!” Người đàn ông quát lạnh một tiếng, sắc mặt có chút dữ tợn nhìn Kỷ Cẩm: “Thấy không, đây chính là người cậu muốn cứu, chậc chậc.”
“Ây, cô kia!” Kỷ Cẩm nói: “Tôi giúp các người bắt cô ấy lại!”
“Cậu xem ông đây là đồ ngốc sao?” Người đàn ông nổi giận: “Đánh cho ta.”
Minh Thù ngược lại không có chạy thật, cô muốn giải quyết xong những người đuổi theo cô, kéo tới chỗ bảo vệ.
Nhân viên an ninh bị dọa cho giật mình, thấy Minh Thù là chủ hộ ở đây nhưng một tay cô ấy có thể kéo một tên đàn ông cao lớn, sự tình thế này thực sự dọa người.
Nhân viên an ninh lập tức báo cảnh sát.
Lúc cảnh sát tới, Minh Thù đã quay lại chỗ gặp đám người kia, mặt đất chỉ có mấy giọt máu cũng không thấy Kỷ Cẩm và những người còn lại.
“Cô… là cô báo cảnh sát sao?” Cảnh sát vừa vặn nhận được sự chỉ dẫn của bảo vệ tìm được Minh Thù: “Không phải nói còn có đồng bọn, người đâu?”
“Chạy rồi!” Minh Thù đáp một tiếng.
Cảnh sát cho Minh Thù ghi khẩu cung, hiển nhiên đám người kia có hồ sơ tội phạm, Minh Thù lấy xong khẩu cung đã được thả đi.
–
Điện thoại Kỷ Cẩm không gọi được, người quản lý tìm người khắp nơi.
Mà lúc này, Kỷ Cẩm ngồi ở cửa nhà Minh Thù, Minh Thù muốn mở cửa đi vào hắn không cho, hai người ở ngay cửa mắt lớn mắt nhỏ trừng nhau.
“Tốt xấu gì tôi cũng cứu cô một lần, cô lại đối xử với ân nhân cứu mạng mình như vậy sao?”
“Tôi vong ân phụ nghĩa được chưa?”
Trẫm cần ngươi tới cứu sao?
“Tránh ra!”
“Cô không cho tôi vào, hôm nay cô cũng đừng nghĩ vào được!” Kỷ Cẩm chặn cửa.
Không khí yên tĩnh trong nháy mắt.
Minh Thù chậm rãi cúi người xuống, Kỷ Cẩm nhìn cô.
Đèn hành lang đột nhiên bị hư, hình bóng cô bị bóng tối bao trùm, trước mắt hắn có trong nháy mắt toàn bóng tối cái gì cũng không nhìn thấy.
Sau khi mắt thích ứng với màn đêm, miễn cưỡng lắm hắn mới có thể nhìn rõ người trước mặt.
Hắn nghe thấy giọng nói của cô vang lên, nhẹ nhàng chậm chạp lại thanh khiết: “Không lẽ cậu muốn tôi báo cảnh sát nói xế chiều hôm nay, mấy người đó đã đi đâu à?”
Tiếng nói cười nhẹ nhàng lại giống như trúng độc, rất lạnh lùng.
Đèn hành lang sáng lên.
Khuôn mặt người con gái xinh đẹp, nụ cười vẫn trong sáng như cũ.
Kỷ Cẩm lại cảm thấy rùng mình từ lòng bàn chân xông vào trong cơ thể.
“Bọn họ bị tôi đánh bỏ chạy.” Kỷ Cẩm nói: “Có cái gì để nói?”
Nói là nói như vậy, Kỷ Cẩm lại đứng lên.
Hắn nhìn Minh Thù, chân mày nhăn lại.
Người ở sau đẩy hắn ra, đem chìa khoá cắm vào ổ khóa nhẹ nhàng vặn răng rắc một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Kỷ Cẩm im lặng nhìn cửa đóng lại.
Trên hành lang hoàn toàn yên tĩnh, lặng lẽ…
Hắn từ từ vịn tường, thở một hơi.
Vừa rồi trong bóng đêm, hắn cảm thấy sợ hãi.
Kỷ Cẩm nuốt nước miếng, hắn rời khỏi tòa nhà, mãi đến khi ra khỏi tiểu khu sự lạnh lẽo trên cơ thể dường như mới được giảm bớt.
Người như vậy, sao nhiệm vụ lại phân bố đến bộ chiến lược chứ?
Kỷ Cẩm trong không khí mở ra một màn hình, trên đó hiển thị lên tiến độ nhiệm vụ là 0.
Một cảm giác thất bại đồng thời đánh tới, còn có một loại cảm giác nguy hiểm.
Hắn nghe nói… nhiệm vụ của mấy người bộ chiến lược gần đây đều thất bại… không phải là cùng một người chứ?
Ngón tay hắn trên nút bỏ nhiệm vụ kia dừng lại một lúc.
[Có bỏ nhiệm vụ không?]Kỷ Cẩm quay đầu liếc mắt nhìn ngọn đèn dầu lấm tấm trong tiểu khu, mơ hồ còn có thể thấy những căn nhà trọ.
Không biết có phải do ảnh hưởng tâm lý bản thân, lúc này hắn cảm thấy những tòa nhà đều u ám.
Hắn hít thở sâu một hơi, chọn “có”.
[Bỏ nhiệm vụ này, khấu trừ năm ngàn điểm, xin điền vào thân phận nghiệm chứng.] [Nghiệm chứng thành công, bỏ nhiệm vụ thành công, có tải lại không?] [Đang tải lại, xin đợi chút…] [Tải lại thất bại.]Kỷ Cẩm: “…”
Cái gì?
[Hệ thống chính đang bảo trì, xin thử lại sau.] Trên màn ảnh vô tình hiện lên những lời này.Kỷ Cẩm: “…” Sớm không bảo trì muộn không bảo trì, lúc này lại bảo trì, đùa hắn sao?
Không phải bảo trì là lúc đợi tất cả mọi người không ở trong nhiệm vụ mà tiến hành sao?
Nhất định đã xảy ra chuyện!