“Giáo chủ, tại sao phải tìm núi, tìm chỗ khác không được sao?”
Minh Thù không hề nghĩ ngợi: “Phù hợp khí chất.”
“Giáo chủ nói có lý.”
“Giáo chủ nói đúng.”
“…”
Có một đám giáo chúng như vậy thực sự là trải nghiệm mê người.
…
Đám giáo chúng thật sự tìm được một ngọn núi thích hợp ước hẹn, đỉnh núi rất bằng, đường lên núi chỉ có một, cực kỳ thích hợp đóng cửa thả chó.
Bọn giáo chúng dựa theo lời Minh Thù nói, phát thiệp mời cho các đại môn phái, mời bọn họ đến… Cướp Ngũ Tuyệt Bảo Điển.
Các đại môn phái nhận được thiệp mời rất mờ mịt.
Bọn họ chưa nói muốn cướp!
Tuy rằng ngoài miệng chưa nói, nhưng rốt cuộc có muốn hay không cũng chỉ trong lòng các đại môn phái mới biết.
Cho nên vào lúc thiệp mời ước định đến tay, các đại môn phái vẫn phái người đến, đương nhiên không phải thành viên đứng đầu của môn phái.
Mọi người đều liếc nhìn nhau, trong mắt đều biết rõ mục đích cũng không giao lưu, đều đứng một bên.
Người đến ngày càng nhiều, đỉnh núi rộng lớn có vẻ chật chội.
Đỉnh núi không có gì cả, chỉ có một lều nhỏ được dựng lên, Minh Thù ngồi bên trong.
Bọn giáo chúng đứng bên ngoài, bảo vệ lều ngay cả rãnh nước cũng không lộ, vừa nhìn giống như xảy ra chuyện gì vậy.
“Nhiếp cô nương, người Bán Nguyệt sơn trang có tới không?”
Nhạc Càn ở trong đám đông, hắn thấy được môn phái của mình liền hỏi Nhiếp Sương đứng bên cạnh.
Nhiếp Sương nhìn xung quanh một vòng, thất vọng lắc đầu.
“Vậy ngươi theo ta đi.”
Nhạc Càn không thể vứt bỏ Nhiếp Sương.
Lần trước ở Định Vân Tự, Nhiếp Sương nói nàng ta sợ Minh Thù sẽ làm hại bọn họ, cho nên mới cố ý nói để Minh Thù rời đi.
Nhiếp Sương chân thành tha thiết, dù Nhạc Càn có hơi nghi ngờ nhưng nán lại với Nhiếp Sương lúc lâu, nghi ngờ dần tan đi.
Người phía sau chạy đến, Nhiếp Sương khó khăn lắm mới khiến bọn họ tin tưởng, Ngũ Tuyệt Bảo Điển không nằm trong tay nàng ta, là Minh Thù cố ý nói muốn hãm hại mình.
“Xin hỏi vị cô nương này là ở môn phái nào?”
Có người bước đến trước lều bên kia, chắp tay hành lễ.
Vừa hỏi ra, xung quanh liền yên tĩnh lại.
Đến bây giờ bọn họ còn chưa biết, nàng là giáo chủ giáo phái nào.
Minh Thù ngồi trong lều, ngước mắt nhìn người bên ngoài, mím môi cười khẽ: “Ngũ Tuyệt Thần Giáo.”
Giọng nói thanh thúy như một cây gai, đâm vào trong lòng mọi người.
“Xào xạc xào xạc.”
Ngoại trừ tiếng gió thổi, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Cơ thể Nhiếp Sương cứng ngắc.
Ngũ Tuyệt Thần Giáo.
Nàng là Ngũ Tuyệt Thần Giáo.
Lúc trước Nhiếp Sương không phải không nghĩ qua, nhưng trong nhận thức của nàng ta giáo chủ Ngũ Tuyệt Thần Giáo chắc hẳn là một nam nhân, sao lại lại là nữ nhân được?
“Giáo chủ Ngũ Tuyệt Thần Giáo làm sao lại là nữ nhân.”
Có người nói ra điều mọi người nghi ngờ.
Minh Thù nhướng mày cười lạnh: “Có ai từng nói giáo chủ Ngũ Tuyệt Thần Giáo không phải nữ nhân à?”
Mọi người: “…”
Thật sự không có.
Chuyện tình Ngũ Tuyệt Thần Giáo xuất hiện, không bao lâu liền biến mất không tung tích, mọi người cho là bọn họ đã quay về.
Không ngờ giáo chủ người ta mang theo một đám người, thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt bọn họ.
Bây giờ, bọn họ còn bị Ngũ Tuyệt Thần Giáo hẹn ở nơi hoang vu này!
“Rốt cuộc Ngũ Tuyệt Thần Giáo các ngươi muốn làm gì!”
“Theo như ngươi nói, các ngươi không phải tới vì Ngũ Tuyệt Bảo Điển? Sao nói như ta lấy dao kề cổ các ngươi ép các ngươi tới vậy?”
Việc này trẫm không cần.
“Ngũ Tuyệt Thần Giáo của các ngươi tà đạo bất chính.”
“Ngươi nói ai tà đạo bất chính!”
Đám giáo chúng bắt đầu tức giận: “Ngươi nói ai! Tin ta giết ngươi không!”
“…”
Tác phong này thật sự là tà đạo bất chính.
Minh Thù là chủ nơi này, bọn họ lại không muốn gây sự với đám giáo chúng, mục đích bọn họ đến đây hôm nay không phải gây chuyện với đám tà giáo bất chính này.
Nhưng sau này…
Thì khó nói được.
“Thất tinh điện hạ đến rồi!”
Mọi người kinh ngạc hô hoán.
Mọi người đều đồng loạt nhìn về ngọn núi.
Chỉ thấy một nam nhân choàng một chiếc áo màu đen chậm chạp bước đến, trên áo choàng toàn là hoa văn sông núi, cảnh vật khác nhau theo bước đi của hắn.
Nam nhân vô cùng dễ nhìn, có thể dùng từ xinh đẹp để miêu tả. Làn da trắng bạch như một đóa bạch ngọc lan. Một nam nhân có làn da như vậy, rất dễ khiến người khác hiểu lầm là nữ nhân.
Nhưng từ lúc hắn xuất hiện chưa có ai nghĩ đó là nữ nhân.
Hắn chỉ dẫn theo một người, nhưng khí thế lấn át cả mấy chục người.
***
(*) Thay xà đổi cột: Tráo đổi người, đồ vật.