Hồi Tuyết ra ngoài nhìn: “Hiện tại toàn bộ Tây Lăng thành đều biết người đang ở trong thành, chắc không bao lâu nữa những người tìm thầy chữa bệnh sẽ chen chúc tới.”
Danh tiếng của Tuyệt Hồn cốc tuyệt đối không phải chỉ là hư danh, người muốn được người của Tuyệt Hồn cốc chữa bệnh có thể vòng quanh Tây Lăng thành vài vòng.
“Người của Bạch gia muốn chữa cho ai?”
“Họ chưa nói.”
Hồi Tuyết lắc đầu đồng từ nàng chuyển chuyển, suy đoán nói:
“Có phải là Bạch Yên Nhiên xảy ra chuyện gì không?”
Người được yêu thích nhất Bạch gia là Bạch Yên Nhiên, Bạch gia chủ tự mình tới cửa ngoại trừ Bạch Yên Nhiên còn có ai có thể có đãi ngộ như thế?
Đầu ngón tay Minh Thù lướt qua môi: “Có thể…”
Cho nên tiểu thư gặp hay không gặp vậy?
Những người này đều đứng bên ngoài khách điếm, nàng nghi ngờ một lát nữa chủ khách điếm sẽ đi lên đuổi người.
Minh Thù chưa nói có gặp hay không, Hồi Tuyết cũng không dám hỏi tiếp, ngoại trừ lúc trước xử lý chuyện của Bạch Yên Nhiên có chút kỳ lạ, tiểu thư ngày thường đều là người rất lý trí nói đạo lý.
Gần đây, mặc dù tiểu thư có hơi là lạ thích ăn thích cười không ít, nhưng ít nhất thì cô tiểu thư lý trí có chính kiến đã quay lại.
Tin rằng tiểu thư có quyết định gì sẽ nói mình biết.
Hồi Tuyết vẫn tiếp tục làm một cô nàng ngu ngơ, không nghi ngờ tiểu thư nhà nàng đã sớm bị thay đổi linh hồn.
“Đúng rồi, tiểu thư đây là thiếp mời của Túy Hoa các đưa tới.”
Hồi Tuyết nhớ tới một việc, lấy trong tay áo ra thiệp mời khắc hoa thiếp vàng đưa tới trước mặt Minh Thù.
Trên thiệp mời Túy Hoa các có ba chữ cực kỳ hút mắt.
Túy Hoa các?
Cho mình?
Làm gì? Còn muốn cướp đồ ăn vặt của trẫm sao?
Ngón trỏ nàng rút thiệp mời ra, mặt trên cũng không viết cái gì kỳ quái chỉ là hẹn Minh Thù mười ngày sau tham dự lễ khai trương Túy Hoa các.
Mới vừa bị nàng hủy một cái, không lâu sau lại mở một cái?
Bây giờ kẻ có tiền đều chơi như vậy sao?
Âm mưu thâm sâu.
Minh Thù lật đi lật lại cái thiếp mời, nó chỉ là một tấm thiệp mời, Minh Thù có chút nghi ngờ hỏi Hồi Tuyết:
“Hắn mời ta đến để bị phá sao.”
Hồi Tuyết bị sặc một cái, cẩn thận nói:
“Em thấy giống như là khoe khoang hơn.”
Dĩ nhiên là như thế rồi, người vất vả phá một cái, người ta nháy mắt là có thể mở một cái khác, còn phát thiệp mời cho tiểu thư không phải là khoe khoang thì là cái gì.
Minh Thù im lặng một lúc: “Tuyệt Hồn cốc và Túy Hoa các có ân oán gì không?”
Nam nhân kia cướp trứng của nàng có thể là trùng hợp, hắn chỉ cần năng lượng của trứng màu. Nhưng lúc đó giọng nói miệt thị của hắn và sự khiêu khích hôm nay, không phải có thù oán thì chính là ăn no rửng mỡ.
Hồi Tuyết cau mày nhớ lại: “Theo em được biết chắc là không có, nhưng mà trong cốc có rất nhiều chuyện em cũng không rõ. Mọi người đều biết Túy Hoa các là thanh lâu nhưng nó còn có rất nhiều sản nghiệp, là một thế lực cực kỳ to lớn, không ai dám tùy ý đụng đến.”
“Hắn rất lợi hại sao?”
Lúc trước khi bọn họ giao đấu, nam nhân kia quả thực ở thế yếu, không giống như thủ đoạn che giấu.
“Cũng không phải nghe nói thực lực của hắn cũng không mạnh. Chỉ là tu luyện một môn tà thuật, có thể kiểm soát tâm trí, hắn muốn ta làm cái gì thì phải làm cái đó, hoàn toàn không có biện pháp phản kháng, rất đáng sợ.”
Minh Thù nhớ tới dáng vẻ lúc trước của nam nhân kia, liền nổi da gà toàn thân.
Cái thế lực Túy Hoa các này trong cốt truyện đề cập qua vài lần, nhưng không phải là chính, lúc sau càng không xuất hiện, đương nhiên Túy Hoa các và vị các chủ kia không phải là nhân vật chính.
“Tên hắn là gì?”
“Thanh Trần, mọi người gọi hắn là Thanh Trần công tử hoặc Thanh Trần các chủ.”
“Tên và hình tượng của hắn hoàn toàn không hợp nhau.”
Nam nhân kia sao có thể sử dụng cái tên Thanh Trần này phí phạm của trời. Minh Thù đẩy thiệp mời sang bàn bên cạnh đầu ngón tay hơi buông ra, thiệp mời rớt xuống đất khóe môi Minh Thù cong lên:
“Hồng Môn Yến ăn không ngon, không đi.”
Náo nhiệt nàng rất thích, thế nhưng lúc trước nam nhân kia giành đồ ăn vặt với vàng, nàng không đi.
Phải nhịn mới được.
Đầu có thể rơi máu có thể đổ, nhưng đồ ăn vặt thì ko thể mất.