Lần nữa, hai người Nguyên Ân Dạ Huy và Đường Vũ Lân va chạm vào nhau, lần này thì Đường Vũ Lân không chiếm thế thượng phong. Thân thể Đường Vũ Lân lùi về 7~8 bước mà Nguyên Ân Dạ Huy lùi về 3 bước.
Sự cường hãn của Kim Long Trảo phối với Đấu Khải dần hiện ra, quá nửa lực trùng kích đều bị Đấu Khải phóng thích ra từng vòng Tinh Luân hào quang hóa giải. Đường Vũ Lân hít sâu một hơi, hai con mắt đột nhiên sáng lên, ngực hắn rõ ràng bành trướng thêm mấy phần, tựa hồ đang cố gắng hít thật sâu. Kim quang màu vàng chung quanh cơ thể hắn như ẩn như hiện đột nhiên trở nên cường thịnh, tiếng long ngâm trầm thấp rền vang như tiếng sấm từ trong cơ thể hắn toát ra.
Trọc Thế ngồi ở chủ tịch đài thấy sự biến hóa của Đường Vũ Lân thông qua hô hấp liền trợn to con mắt.
– Tiểu tử đó, thật sự thành công.(Trọc Thế)
Nguyên Ân Dạ Huy sắc mặt cũng theo đó trở nên nghiêm trọng hơn, chân trái hướng về bên trái bước nửa bước, thân thể hạ thấp trọng tâm. Nàng lần đầu dùng tới Đệ Tứ Hồn Kỹ mà bản thân vừa thu hoạch được cách đây không lâu.
– Đệ Tứ Hồn Kỹ – Cự Ma Thái Thản.(Nguyên Ân Dạ Huy)
Bộ lông Thái Thản Cự Viên ở mặt ngoài thân thể của nàng bắt đầu phát sinh biến hóa, dần dần đã biến thành một màu vàng kỳ dị. Màu vàng kia lập lòe hai loại sắc thái, thân thể của nàng thu nhỏ lại mấy phần, nhưng cánh tay lại trở nên to hơn, tráng kiện phải hơn gấp đôi lúc trước. Đôi cánh tay chống trên mặt đất, con mắt hoàn toàn đỏ ngầu.
Hồn Thú – Kim Cương Phí Phí thiên phú kỹ năng Thị Huyết Cuồng Hóa, Nguyên Ân Dạ Huy khi có được Hồn Linh – Kim Cương Phí Phí liền nắm giữ thiên phú kỹ năng của nó.
Con mắt của Nguyên Ân Dạ Huy tuy đỏ ngầu nhưng ánh mắt vô cùng thanh minh, hiển nhiên Nguyên Ân Dạ Huy không hề bị mất thần trí sau khi dùng Thị Huyết Cuồng Hóa.
– Nàng tính liều mạng, Vũ Lân cẩn thận. Trạng thái kia của nàng duy trì không được bao lâu.
Lúc này khí thế trên người Nguyên Ân Dạ Huy đã ngưng tụ đến mức như thực chất, khủng bố cực điểm.
Nguyên Ân Dạ Huy chuyển động, nàng đột nhiên vọt tới trước, hữu quyền lớn lên gấp đôi, bắp thịt khủng bố trên cánh tay phải đánh xuống, nhắm thẳng đến vị trí của Đường Vũ Lân. Đường Vũ Lân thi triển Khí Huyết Nghịch Vận đã tới cực hạn, hai tay ở trước ngực đẩy ra ngoài.
Đường Vũ Lân thi triển ra Tuyệt học của Xích Long Đấu La – Trọc Thế, Kim Long Cửu Thức.
– Kim Long Cửu Thức – Kim Long Kình Thiên.(Đường Vũ Lân)
Đầu rồng hiện ra, huyết mạch khí tức từ Đường Vũ Lân tỏa ra khiến mọi thứ trong phạm vi đường kính 5 mét xung quanh đều bị nhuộm đẫm thành một mảnh màu vàng.
Kim Long Kình Thiên vs Cự Ma Thái Thản
Oanh
Khí lưu phóng đãng lấy nơi hai người va chạm làm trung tâm, trong nháy mắt nổ vang, lại giống như tiếng sấm giữa trời quang, chấn động toàn trường. Hai cỗ năng lượng kinh khủng điên cuồng phun trào, Đường Vũ Lân song chưởng chưởng ra, mang theo huyết mạch khí tức nóng rực, cùng nắm đấm của Nguyên Ân Dạ Huy đụng nhau.
Năng lượng song phương điên cuồng phun trào. Từ nơi bọn họ va chạm, một đoàn lốc xoáy phóng lên trời, thổi tan Bão Tuyết trên không trung. Khí thế của bọn họ bộc phát, tay phải Đường Vũ Lân tay phải cùng tay phải của Nguyên Ân Dạ Huy, chỉ chút nữa sẽ tiếp xúc với nhau.
Trong nháy mắt ngay khi hai người va chạm, một tiếng nổ vang rền so với trước còn lớn hơn gấp đôi, lần nữa xuất hiện. Toàn bộ vòng bảo hộ chung quanh Luận Bàn Lôi tất cả đều sáng lên, hiển nhiên là đang chống đỡ đả kích cường liệt.
Đường Vũ Lân trực tiếp bay ngược ra ngoài, ánh sáng trên người Nguyên Ân Dạ Huy mờ nhạt đi, năm đạo vết máu xuất hiện ở mặt ngoài của hữu quyền. Đường Vũ Lân mạnh mẽ va vào trên vòng bảo vệ, thân thể lại đàn hồi mà quay ngược lại, ngã sấp trên mặt đất. Nguyên Ân Dạ Huy cũng không dễ chịu, cánh tay phải của nàng bỗng trở nên mềm oặt, buông thõng xuống nhưng nàng lại không hề dừng lại. Tay trái giơ lên, hư không đánh ra, Pháo Không Khí mục tiêu nhắm về chính là nơi trung ương của Bão Tuyết.
Nguyên Ân Dạ Huy hiễu rất rõ, trong tiểu đội của Đường Vũ Lân có 3 người cần phải ưu tiên giải quyết nếu không thì tiểu đội của cô sẽ gặp bất lợi, một trong số đó là Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt Na, qua đối chiến vừa rồi thì Nguyên Ân Dạ Huy không biết Đường Vũ Lân còn sức tái chiến hay không nhưng Cổ Nguyệt Na vẫn bất bại, bọn họ cũng thua. Chưa kể, Đường Long không ngừng du tẩu khắp nơi cắn trộm.
Nguyên Ân Dạ Huy liều mạng đối cứng với Đường Vũ Lân, cánh tay phải của nàng tuy rằng không bị nát tan, nhưng cũng đã bị Kim Long Trảo đặc hiệu đánh gãy, không cách nào dùng sức, Cự Ma Thái Thản nguyên bản có thể kiên trì 3 phút, hiện tại nhiều nhất chỉ có thể tiếp tục kiên trì thêm 1 phút đồng hồ. Nàng muốn thừa dịp thời gian ngắn ngủi này, trợ giúp phe mình xác lập thế thắng.
Thình linh trên đường Pháo Không Khí đang phi tới xuất hiện một bóng người, người này không ai khác ngoài Đường Long. Đường Long tay phải khẽ đưa ra sau đó không đáng kể tát sang bên, vừa vặn vỗ trúng Pháo Không Khí bay tới khiến nó bay lệch quỹ đạo.
Oanh
– Ngọa tào, ngươi muốn giết ta sao?(Nhạc Chính Vũ)
Không khéo chính là Pháo Không Khí bị Đường Long tát bay lại rơi ở phụ cận của Nhạc Chính Vũ khiến hắn bị xung kích vụ nổ hất tung.
Diệp Tinh Mạch bây giờ chật vật vô cùng, hắn bị Diệp Tinh Lan từ đầu tới cuối áp chế gắt gao, trước ngực bị Tinh Tuyến đánh trúng, máu tươi phun ra, sức chiến đấu vơi đi rất nhiều. Hắn vội tránh xa ra một bên, cố gắng thử công kích Cổ Nguyệt cùng Hứa Tiểu Ngôn.
Diệp Tinh Lan lấy một địch hai cùng Hạ Tiểu Bình và Nhạc Chính Vũ triều đấu, nàng bắt hai người bọn họ thành vật thí nghiệm cho bản thân việc vận dụng Kiếm Ý mới học được từ Đường Long cùng với nếm thử phối hợp với Hồn Kỹ, 3 Hồn Kỹ luân phiên hoán đổi, mỗi lần ra chiêu đều đúng lúc không tốn hao Hồn Lực.
Diệp Tinh Mạch xông thẳng về phía Cổ Nguyệt Na đâm ra một kiếm nhưng dưới chân hắn một vòng Tinh Luân lặng yên không một tiếng động xuất hiện. Nhất thời, Diệp Tinh Mạch phát hiện mình mất đi liên hệ với Võ Hồn của mình. Một bàn tay trắng noãn từ hư không vỗ vào trên đỉnh đầu của mình cách có 1 tấc. Hàn ý thấu xương truyền khắp toàn thân, sau một khắc, thứ hắn nhìn thấy bỗng trở nên hoàn toàn trắng xóa.
Hứa Tiểu Ngôn cùng Cổ Nguyệt Na liên thủ đối phó Mẫn Công hệ là chiến thắng nghiêng về một bên, Nguyệt Luân Băng Liên – Tỏa Tuyệt Đối của Hứa Tiểu Ngôn bây giờ có thể khống chế bất kỳ một người 5s.
Diệp Tinh Mạch bị khống chế 5s liền thảm tao công kích cuồng oanh loạn tạc của Cổ Nguyệt Na.
– Ngươi giúp Tinh Lan đối phó hai người kia, ta tới trợ giúp Đường Long.(Cổ Nguyệt Na)
Cổ Nguyệt Na mượn nhờ Phong Nguyên Tố đã chạy tới bên cạnh Đường Long, nàng vừa gia nhập chiến trường không nói nhiều thả ra Băng Chùy cùng Phong Đao đánh về phía Nguyên Ân Dạ Huy.
– Một mình ngươi Nguyên Tố Hệ Hồn Sư, tiếp cận ta gần như thế, không phải muốn chết sao?(Nguyên Ân Dạ Huy)
Nguyên Ân Dạ Huy căn bản cũng không hề né tránh. Ở trạng thái Cự Ma Thái Thản, sức phòng ngự của bản thân nàng vốn đã rất biến thái. Ngay cả Đường Vũ Lân Kim Long Trảo tăng cường nhiều sức mạnh như vậy, cũng chỉ có thể đánh gãy tay nàng chứ không để đánh nát tan. Có thể thấy được sức phòng ngự của nàng cường hãn đến mức nào.
Đường Long cong búng ngón tay, Băng Chùy cùng Phong Đao hóa thành Kiếm Khí đánh về phía Nguyên Ân Dạ Huy, khi Nguyên Ân Dạ Huy tiếp xúc với công kích của Cổ Nguyệt Na liền nhíu mày vì nàng cảm giác được công kích đánh vào người mình làm cho nàng hơi đau đớn. Cổ Nguyệt Na công kích như mưa sa không ngừng trút xuống và có dung hợp Kiếm Ý vào bên trong.
Nguyên Ân Dạ Huy vung tay lên, Pháo Không Khí lại xuất hiện nhằm thẳng vào Cổ Nguyệt Na. Đường Long trở tay dùng Võ Hồn – Đế Long Kiếm chém nát Pháo Không Khí. Cổ Nguyệt Na trở tay đưa cho Đường Long vài thứ, lấy ánh mắt của Nguyên Ân Dạ Huy liền biết thứ gì.
– Tưởng ta sẽ để ngươi ăn vào Thị Huyết Bánh Bao Đậu của tên mập kia sao?(Nguyên Ân Dạ Huy)
Nguyên Ân Dạ Huy biết rõ mình không thể duy trì được bao lâu, Đường Long mà ăn vào Thị Huyết Bánh Bao Đậu của Từ Lạp Trí thì chiến lực sẽ tăng vọt. Hàn quang trong mắt lóe lên, hai tay to lớn của Nguyên Ân Dạ Huy bỗng nhiên vung lên sau đó mạnh mẽ đánh thẳng về phía mặt đất. Sóng chấn động dần lan đến gần Cổ Nguyệt Na và Đường Long nhưng hai người dưới chân đạp thanh kiếm trôi nổi ở trên không trung khiến công kích của Nguyên Ân Dạ Huy rơi vào khoảng không.
– Các ngươi có thể phi hành?(Nguyên Ân Dạ Huy)
Nguyên Ân Dạ Huy sửng sờ nhìn Đường Long với Cổ Nguyệt Na đạp Hiên Viên Kiếm và Đế Long Kiếm trôi nổi ở trước mặt mình, Đường Long vận dụng Ngự Kiếm Thuật làm cho hai thanh kiếm rời tay bay ở không trung. Cổ Nguyệt Na lật tay đánh ra quang cầu ngũ sắc, chỉ có người tinh mắt mới nhận ra sự khác biệt
Không Gian – Quang Minh – Thủy – Hỏa – Thổ
Năm loại nguyên tố hội tụ thành vòng xoáy cuốn về phía Nguyên Ân Dạ Huy.
– Nguyên Tố Hỗn Loạn?(Nhã Ly)
Trên Đài Chủ Tịch, mấy vị Phong Hào Đấu La cũng đều theo bản năng ngồi thẳng người lại.
Nguyên Ân Dạ Huy liên tiếp vung tay, thật vất vả mới xua tan được vòng xoáy ngũ sắc xoay tròn nhưng có thể nhìn thấy được, bộ lông trên cánh tay nàng đã có khá nhiều nơi bị tổn hại.
Cổ Nguyệt Na đánh ra chưởng ảnh mang theo Tam Sắc phi thẳng tới Nguyên Ân Dạ Huy. Nguyên Ân Dạ Huy theo bản năng nấm ra một quyền, Cổ Nguyệt Na mượn nhờ Không Gian Chi Lực xuất hiện ở bên cạnh Nguyên Ân Dạ Huy cách đó không xa, chưởng ảnh trước kia Cổ Nguyệt Na đánh ra bạo phát hóa thành Vòng Xoáy Nguyên Tố va chạm lẫn nhau, sóng năng lượng kịch liệt bạo phát. Với thực lực của Nguyên Ân Dạ Huy mà cũng bị kéo cho lảo đảo một thoáng.
Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, mỗi lần Cổ Nguyệt Na dùng Không Gian Chi Lực biến tấu là một đạo chưởng ảnh được đánh ra. Nếu như Nguyên Ân Dạ Huy dùng nắm đấm oanh kích mặt đất, như vậy, nàng sẽ xuất hiện trên không trung một chưởng đánh ra. Lại giống như là u linh vậy, không ngừng trong nháy mắt dời đi.
Oanh
Một bóng người toàn thân lấp lánh ánh sao bay ra ngoài, bị một đạo bạch quang bao phủ biến mất không còn tăm hơi. Hà Tiểu Bàn dưới sự phối hợp giữa Diệp Tinh Lan và Hứa Tiểu Ngôn bị loại ra ngoài.
Ầm
Nhạc Chính Vũ đột nhiên bạo phát, Quang Minh Thánh Kiếm nhen lên ngọn lửa thần thánh, lấy góc độ cực kỳ xảo quyệt chém trên Tinh Thần Kiếm. Tiếng nổ vang thứ hai chính là Diệp Tinh Lan miễn cưỡng thu kiếm về phòng ngự, bị Nhạc Chính Vũ một chiêu kiếm đánh bay, toàn thân bị ngọn lửa Thần Thánh Thiên Sứ bao trùm. Bạch quang hạ xuống và Diệp Tinh Lan được đưa ra ngoài.
– Haiz, nàng vẫn là quá cao ngạo mà không chịu chờ sự giúp đỡ tới. Lần này, xem như cho nàng một bài học.
Đường Long liếc nhìn Diệp Tinh Lan bị Nhạc Chính Vũ bạo khởi tấn công bị đưa ra khỏi Luận Bàn Lôi.
Vừa vặn, Đường Vũ Lân chạy tới đứng chắn trước mặt Đường Vũ Lân. Nhạc Chính Vũ trên mặt lộ ra vẻ thần thánh, tay phải giơ cao Thánh Kiếm, ba cái Hồn Hoàn vờn quanh người lại đồng thời sáng lên. Quang Nguyên Tố cực kỳ mãnh liệt mang theo hơi thở thần thánh tràn ngập bỗng nhiên xuất hiện bên trên Thánh Kiếm. Ánh sáng thần thánh bạo phát, lấy thân thể của hắn làm trung tâm, toàn bộ một nửa đài thi đấu bị bao phủ bên trong phạm vi của Quang Nguyên Tố.
– Thẩm Phán!(Nhạc Chính Vũ)
Giữa bầu trời, một đạo hạo nhiên hào quang bao la màu vàng ngưng tụ thành đám mây, khí tức tràn ngập uy nghiêm phủ khắp toàn trường. Ba đạo kim quang đồng thời sáng lên, phân biệt rơi vào người Đường Vũ Lân, Từ Lạp Trí cùng Hứa Tiểu Ngôn.
Đúng lúc, Đường Long động thủ cản lại công kích của Nhạc Chính Vũ.
– Trấn!
Đường Long thét lớn một tiếng, một đạo trảm kích từ dưới bay lên va vào ba đạo kim quang.
Oanh
Công kích của Đường Long đánh nát ba đạo kim quang và dư thế không giảm phi thẳng tới Nhạc Chính Vũ, trên người Nhạc Chính Vũ có bạch quang lóe lên và hắn xuất hiện ở bên ngoài Luận Bàn Lôi. Hứa Tiểu Ngôn và Từ Lạp Trí may mắn thoát khỏi một kiếp khi được Đường Long cứu.
– Chơi đùa đủ rồi. Ta phải nghiêm túc thôi.
– Đệ Tứ Hồn Kỹ – Thanh Long · Lam Long Biến.
– Đệ Ngũ Hồn Kỹ – Thanh Long · Lam Long Diệt Long Tức
Theo Đường Long dùng Đệ Tứ Hồn Hoàn, khí tức trên người tăng vọt sau đó theo cánh tay nâng lên nhằm thẳng vào Đoạn Hồn Tiêu, một đạo hỏa diễm bắn ra từ lòng bàn tay đập thẳng về phía Đoạn Hồn Tiêu. Đoạn Hồn Tiêu định thần nhìn lại thấy mình đã ở bên ngoài Luận Bàn Lôi.
– Hô, nguy hiểm thật.(Đoạn Hồn Tiêu)
Nguyên Ân Dạ Huy nhíu mày khi bản thân chỉ bị động phòng thủ trước thế công của Cổ Nguyệt Na, lúc bắt đầu trận đấu thì Nguyên Ân Dạ Huy không tính dùng tới Võ Hồn – Đọa Lạc Thiên Sứ của mình, nàng không ngờ tới thực lực của Cổ Nguyệt Na lại mạnh vượt xa phán đoán.
Hiện tại, trên Luận Bàn Lôi chỉ còn lại 5 người mà Nguyên Ân Dạ Huy phải một mình đối mặt với 4 người vây công.
– Lạp Trí cùng Tiểu Ngôn rời khỏi Luận Bàn Lôi. Hai người Hồn Lực đã tiêu hao nhiều lắm rồi.
Từ Lạp Trí và Hứa Tiểu Ngôn bản thân biết mình trạng thái như thế nào, bọn họ gật đầu bước ra khỏi Luận Bàn Lôi.
– Nguyệt Na, cho bọn họ nhìn chút thực lực của chúng ta chứ?
– Ừ.(Cổ Nguyệt Na)
Cổ Nguyệt Nà từ phía sau ôm lấy tấm lưng của Đường Long, ngực của nàng dán lên lưng của Đường Long làm cậu hưởng thụ. Nhanh chóng, thất thải hào quang xuất hiện hóa thành ánh sáng tràn vào trong cơ thể Đường Long. Từng khối Thất Thải Long Lân xuất hiện ở trên người Đường Long dần lan khắp toàn thân.
Ngang
Chủ Tịch Đài
Xích Long Đấu La – Trọc Thế cùng Sí Long Đấu La – Phong Vô Vũ tại chỗ đứng dậy và khẽ rên một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ. Bọn họ rõ ràng cảm nhận được, Võ Hồn của bản thân lại chịu phải áp chế. Nếu như không phải tu vi cách biệt quá xa, bọn họ thậm chí còn có cảm giác muốn quỳ bái.
Đường Long lăng không đấm ra một quyền về phía Nguyên Ân Dạ Huy, Nguyên Ân Dạ Huy từ trong sửng sờ phản ứng lại, nàng đồng dạng oanh ra một quyền, sức mạnh Cự Ma Thái Thản toàn diện bạo phát.
Nắm đấm Nguyên Ân Dạ Huy đã sắp va chạm cùng nắm đấm của Đường Long, đột nhiên cảm giác được bên cạnh mình vắng vẻ. Tựa hồ tất cả mọi thứ xung quanh cơ thể mình, ngay cả sức mạnh của mình, trong một thoáng này bỗng nhiên biến mất toàn bộ.
– Võ Hồn Dung Hợp Kỹ – Long Thần Biến · Nhất Biến – Long Thần Sơ Tỉnh.(Đường Long/Cổ Nguyệt Na)
Toàn bộ đài thi đấu, chỉ một thoáng đều đã bị Thất Thải Quang Mang kia tràn ngập. Khi thất thản hào quang tán đi, chỉ có Đường Long và Cổ Nguyệt Na đứng ở trên đài, Nguyên Ân Dạ Huy đã ở bên ngoài Luận Bàn Lôi.
– Lớp năm nhất, thắng!(Nhã Ly)
Đường Long liếc nhìn Cổ Nguyệt Na đứng bên cạnh mình, cậu thấy sắc mặt nàng hơi trắng xám, Đường Long khoát tay lên vai Cổ Nguyệt Na truyền Hồn Lực của mình vào trong người nàng trợ giúp nàng khôi phục.