Bị Hàn Tuyết khiển trách như thế, sắc mặt Hàn Lâm cũng liền lúc trắng lúc xanh, chợt cũng là có một chút nhịn không được cười lạnh.
– Cung phụng? Tuyết muội ngươi sợ là sai lầm rồi a? Dựa theo quy củ trong tộc, điều kiện thứ nhất để trở thành Hàn gia cung phụng là cần phải có thực lực Đấu Hoàng, mặc dù ngươi là gia chủ chi nữ, nhưng cũng không thể coi thường tộc quy như vậy?(Hàn Lâm)
– Uy, đừng tưởng rằng ngươi là người Hàn gia mà ta sợ ngươi. Ngươi là muốn đối địch với ta sao? Nếu vậy thì ta xin phụng bồi.
Đường Long đã hơi đẩy kiếm ra khỏi vỏ rồi, tựa hồ Hàn Lâm một lời không hợp liền động thủ.
– Ngươi…(Hàn Lâm)
– Hàn Lâm đủ rồi. Hắn có thể đem hai vị Hồng gia trưởng lão Hồng Mộc với Hồng Liệt bắt giữ, ngươi nói hắn có đủ tư cách không?(Hàn Tuyết)
Khuôn mặt Hàn Lâm run run một chút, khó có thể tin nhìn về phía Đường Long hoài nghi cực kỳ. Là người Hàn gia, đối với hai người Hồng Liệt cùng Hồng Mộc tự nhiên là cực kỳ quen thuộc, bởi vì ai cũng biết, hai lão này chính là cường giả Đấu Hoàng hàng thật giá thật, hai người liên thủ sức chiến đấu đủ để địch lại Lục tinh Đấu Hoàng.
Bị Hàn Tuyết nói một câu làm chẹn họng, sắc mặt Hàn Lâm cũng biến ảo không ngừng, lúc xanh lúc trắng, cuối cùng đành phải áp chế tia ghen tỵ trong long xuống, nếu là bị trưởng bối trong gia tộc biết hắn đối đãi như thế với một gã Cung phụng tất nhiên sẽ trừng phạt hắn.
– Đường Long đi thôi, ta giới thiệu cho ngươi một chút về người trong Hàn gia.(Hàn Tuyết)
– Ừm, chúng ta đi thôi.
Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu, trên khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Tuyết không khỏi lại hiện lên nụ cười nhè nhẹ, nét lạnh lùng trước đây cuả nàng tựa như đã bị tan đi, nhìn thấy thế khiến cho Hàn Lâm ở bên cạnh cảm thấy ghen ghét dữ dội, nhiều năm như vậy nhưng hắn vẫn chưa từng thấy qua vị đường muội nổi tiếng lạnh lùng này lại đối đãi như thế với một vị nam tử, hơn nữa điều làm cho hắn cảnh giác chính là tuổi của vị nam tử này cùng nàng cũng không sai biệt nhiều.
Thiên Bắc Thành
Hàn gia
Nơi này cũng xảy ra căng thẳng cực kỳ, Hồng gia dưới sự dẫn đầu của Hồng Thần tới Hàn gia để ép hôn mà lần này ngươi tiếp hắn chính là Hàn Nguyệt.
– Hàn gia đại tiểu thư, đừng có sướng mà không biết hưởng.(Hồng Thần)
– Bổn công tử đã là đệ tử của Phong Lôi Các rồi. Chịu lấy hai tỷ muội các ngươi là coi trong lắm đấy, hahaha.(Hồng Thần)
Hồng Thần tay cầm quạy giấy phe phẻ, hắn ánh mắt đầy dâm tà đảo quanh cơ thể Hàn Nguyệt, điều này làm cho Hàn Nguyệt khó chịu không thôi.
– Hồng Thần, ngươi đừng ức hiếp người quá đáng.(Hàn Nguyệt)
Vào thời điểm này xa đội đến cửa trang viên, vừa lúc nhìn thấy có không ít xe ngựa dừng lại ở trong này mà trên mã xa đều có một cái huy chương màu đỏ giống nhau, nhìn thấy một màn này sắc mặt Hàn Tuyết cùng Hàn Lâm đều biến đổi.
– Người của Hồng gia? Bọn họ cư nhiên dám đến Hàn gia chúng ta giương oai?(Hàn Lâm)
– Đi vào.(Hàn Tuyết)
Hàn Tuyết cứ thẳng một đường đi vào trang viên, ven đường nàng gặp một ít thị nữ, sau khi hỏi thăm một chút mới biết được việc gì đã xảy ra, nguyên lai ngay tại sau khi Hàn Lâm đi không lâu, Hồng gia liền là dẫn người xông vào Hàn gia, hiện giờ song phương đang dây dưa với nhau không ngớt.
Bầu không khí đôi bên có chút khẩn trương, phần đông cường giả Hồng gia đều hai tay ôm trước ngực, cười lạnh nhìn người Hàn gia.
– Đừng vội từ chối, ta đã phái người đi đón muội muội cô, chắn hẵn đã gần tới Hồng gia rồi.(Hồng Thần)
– Giờ cô không muốn vào nhà ta cũng không quan trọng, cưới muội muội cô trước cũng thế thôi.(Hồng Thần)
– Ngươi…(Hàn Nguyệt)
– Nằm mơ à? Ma cũng không thèm gả cho ngươi.(Hàn Tuyết)
Giọn Hàn Tuyết vang lên khiến cho Hồng Thần giật mình xoay ngươi lại, đón chào hắn là Nộ Long Cước vào thẳng mặt của Hàn Tuyết.
– Tiểu Tuyết? Muội không sao chứ?(Hàn Nguyệt)
– Không thể nào? Ta đã phái Hồng Liệt với Hồng Mộc đi bắt ngươi rồi. Hai người đó đâu?(Hồng Thần)
Hồng Thần mấy cái răng bị Hàn Tuyết đá gãy nhưng hắn không thể tin khi mà Hàn Tuyết bình an vô sự ở đây.
– Ý ngươi là hai lão bất tử này?
– Kẻ nào?(Hồng Thần)
– Tỷ tỷ, là huynh ấy cứu muội.(Hàn Tuyết)
– Hàn Nguyệt học muội đã lau không gặp.
– Đạo sư?(Hàn Nguyệt)
– Quả nhiên, hai người là nhận biết nhau.(Hàn Tuyết)
– Hắn là đạo sư ở trong Già Nam Học Viện, Tân Cường Bảng có mấy người là do hắn dạy thành tài.(Hàn Nguyệt)
Hồng Thần thấy Hàn Tuyết với Hàn Nguyệt nói chuyện thân mật với nam tử xa lạ liền tức nổ phổi.
– Này, các ngươi thôi chưa hả? Nữ nhân vô liêm sỉ, dám đầu mày cuối mắt với nam nhân khác trước mặt ta.(Hồng Thần)
– Ngươi câm mồm.(Hàn Nguyệt)
– Hồng Thần, ăn nói cho cẩn thận. Không đến lượt ngươi dạy dỗ bọn ta.(Hàn Tuyết)
– Bổn thiếu gia nói đến lượt là đến lượt. Ai dám cả gan sao? Không ngại nói cho các ngươi biết, vài ngày trước đã chính thức trở thành đệ tử nội môn Phong Lôi Các – Bắc.(Hồng Thần)
– Đệ tử nội môn Phong Lôi Các – Bắc? Rất đáng gờm sao? Theo ta thấy ngươi chỉ là ỷ vào thân phận cao siêu của mình mà ức hiếp người khác mà thôi.
– Làm sao? Có bản lĩnh đánh thắng ta đi thì ta tha cho.(Hồng Thần)
– Xem ra, ngươi có chỗ dựa là Phong Lôi Các tâm tính trở nên phách lối không coi ai ra gì.
Đường Long lắc đầu, hắn nhìn về phía Hàn Nguyệt mà trên người có ba động Đấu Khí ngày càng mãnh liệt.
– Hàn Nguyệt, muội muốn hắn cùng Hồng gia hủy diệt hay không chỉ cần một câu nói mà thôi.
– Chuyện này…(Hàn Nguyệt)
– Hàn Nguyệt, ta đã từng dạy thế nào? Đối đãi địch nhân không được nhân từ, bởi vì nhân từ với họ là hại bản thân mình.
– Haha, chỉ bằng ngươi mà muốn diệt Hồng Gia? Nói khoát mà không biết ngượng à?(Hồng Phi)
Đường Long cũng không có để ý đến đám người Hồng gia cười nhạo mình mà nhìn về phía Hàn Nguyệt, quyền sinh tử của Hồng gia nắm trong tay nàng, Hàn Nguyệt không có do dự mà mở miệng.
– Đường Long, xin anh hủy diệt Hồng gia.(Hàn Nguyệt)
– Được.
Đường Long mỉm cười với Hàn Nguyệt nhưng khi xoay người đối mặt với đám người Hồng gia là sát khí nồng đậm.
– Xin lỗi, hôm nay người Hồng gia không ai thoát được.
Lời nói vừa dứt thì thân hình Đường Long đã biến mất sau đó một người Hồng gia tại chỗ ngã xuống trong vũng máu. Tình huống xảy ra quá bất ngờ khiến cho Hàn gia lẫn Hồng gia không kịp phản ứng.
– Trước tiên, giết ngươi trước thu chút lợi tức.
– Không ổn, thiếu gia mau chạy đi.(Hồng Phi)
Phốc
Hồng Phi vừa dứt lời thì đầu lâu của hắn đã bay lên cao rồi. bay lên cao, Hồng Phi đến chết không biết mình chết như thế nào. Đường Long giống như gặt lúa vậy, lần lượt gắt hái từng sinh mạng người Hồng gia. Cuối cùng, Hồng Trần là người sống sót cuối cùng.
– Nhớ lấy bổn thiếu gia đại danh, Hồng Thần. Bại trong tay ta cũng là vinh hạnh của ngươi.(Hồng Thần)
– Đến đi, để xem ngươi có bao nhiêu cân lượng.
Hồng Thân Đấu Khí tung ra ngoài theo cánh tay mà bắn về phía Đường Long.
– Phong Lôi Sát.(Hồng Thần)
– Bát Cực Quyền.
Hồng Thần bị quyền đầu đập vào ngực bay ngược ra ngoài, khóe miệng có máu tươi chảy ra.
– Ngươi cũng là cao giai Đấu Hoàng, hèn chi dám thách thức ta.(Hồng Thần)
– Hừ, nể mặt ngươi đánh lui bổn thiếu gia một bước. Ta sẽ cho ngươi thấy Bí pháp của Phong Lôi Các.(Hồng Thần)
Theo Hồng Thần Đấu Khí dũng động thì trên bầu trơi kim sắc lôi điện giáng xuống bổ vào người Hồng Thần.
– Lôi Thần Hàng Lâm.(Hồng Thần)
Bí pháp trực tiếp đẩy tu vi của Hồng Thần lên Cửu tinh Đấu Hoàng mà áo trên người rách nát lộ ra từng thớt cơ bắp và gân xanh.
– Bí pháp thật đáng gờm.(Hàn Tuyết)
– An tâm, nhiêu đó không làm khó được huynh ấy đâu.(Hàn Nguyệt)
– Tiểu tử, ngươi chết chắn rồi.(Hồng Thần)
Hồng Thần nắm trong tay một cây búa nhỏ có lôi điện lập lòe, người Hàn gia nhìn thấy liền nhận ra đó là Hạo Lôi Chùy trấn các chi bảo của Phong Lôi Các. Đường Long nhìn Hạo Lôi Chùy trong tay Hồng Thần thở dài lắc đầu, tuy chỉ là khác một chữ nhưng thực lực kém xa.
– Nộp mạng đi.(Hồng Thần)
Hồng Thần tay cầm Hạo Lôi Chùy bổ về phía Đường Long. Đường Long trực tiếp tăng lên tu vi của một chút, từ Thất tinh Đấu Hoàng lên Đấu Hoàng đỉnh phong, thấy vậy Hồng Thần giật mình không thôi nhưng mà công kích của hắn đã xuất ra không thể thu hồi.
Hàn Nguyệt thấy Hồng Thần muốn liều mạng với Đường Long thì khóe miệng nhất câu. Nàng là người hiểu rõ nhất về thực lực chân chính của Đường Long.
– Vùng vẫy vô vọng thôi. Lục Hợp Du Thân Xích.
Hồng Thần lại văng ra ngoài và máu tươi trào ra từ khóe miệng. Hồng Thần thổ ra một ngụm máu tươi.
– Trong cùng lứa tuổi thì ngươi là người ép ta tới tình cảnh này.(Hồng Thần)
– Có nhận thua không?
– Bổn thiếu gia chưa dùng tới áp chủ bài của mình.(Hồng Thần)
– Cứ việc xuất ra đi.
Hồng Thần phun máu của vào Hạo Lôi Chùy rồi giơ nó lên cao.
– Thiên Lôi Tiếp Dẫn – Vị Động Cửu Tiêu.(Hồng Thần)
Tê Phượng Sơn, Trần Vân một vị trưởng lão của Phong Lôi Các – Bắc chứng kiến phương hướng Thiên Bắc Thành có khí tức Hồng Thần truyền ra liền kinh hãi.
– La ai mà có thể ép được Hồng Thần sử dụng Đấu Kỹ mà đích thân Các chủ truyền dạy?(Trầm Vân)
Hồng Thần sử dụng tới áp chủ bài của mình thì hắn được bao phủ bởi hư ảnh một con cự viên Ma thú. Ma thú hư ảnh này là Lục giai Ma thú – Diệt Lôi Chủy Lôi Thú.
– Dùng cả sát chiêu sao? Vậy đừng trách ta không khách khí với ngươi.
– Nhu Lai Thần Chưởng.
Kim sắc chưởng ấn đánh nát hư ảnh Lục giai Ma thú – Diệt Lôi Chủy Lôi Thú.
Uỳnh
Hồng Thần nhịn không được mà thổ huyết, hắn hiện tại trọng thương nghiêm trọng do tác dụng phụ của việc dùng Bí pháp – Lôi Thần Hàng Lâm cùng với Đấu Kỹ Thiên Lôi Tiếp Dẫn – Vị Động Cửu Tiêu. Đường Long tay cầm song kiếm chỉ thẳng về phía Hồng Thần.
– Nhận thua hoặc ngươi sẽ chết.
– Ta… ta nhận thua.(Hồng Thần)
Đường Long gật đầu nhưng mà song kiếm của hắn lại vô ý xé nát hết quần đang mặc trên người của Hồng Thần khiến cho hắn bại lộ ra mặc bên trong quần cộc màu hồng cánh sen. Hàn Nguyệt nhân cơ hội lấy ra Lưu Ảnh Thủy Tinh chụp lại.
– Hồng Thần, nếu như ngươi còn có chủ ý với Hàn gia. Ta sẽ đem trò hề của ngươi truyền khắp Đại Lục.(Hàn Nguyệt)
– Cả cái hôn ước chó má của ngươi nữa.(Hàn Tuyết)
– Các ngươi…(Hồng Thần)
– Không chịu cút khỏi Hàn gia, đợi ta mời ngươi đi sao?
Giọng Đường Long vang lên làm cho Hồng Thần rùng mình, hắn cũng không có quản nhiều như vậy mà co cẳng lên chạy về Hồng gia.
– Không ngờ đạo sư mấy năm không gặp đã mạnh như vậy.
– Haha, Hàn gia ta được cứu rồi.(Hàn Trì)
– Cha, đây là người mà ta trước đó đã nói với người.(Hàn Nguyệt)
– Ha hả, vị tiểu huynh đệ này có thể làm Đạo sư Nội viện đệ tử của Già Nam Học Viện. Hẵn là thực lực rất mạnh mới dạy được các ngươi.(Hàn Trì)
– Đường Long, đây là phụ thân của ta cũng là Hàn gia Gia chủ – Hàn Trì.(Hàn Nguyệt)
Hàn Tuyết trước đây nghe lời nói của Hàn nguyệt có chút không tin nhưng khi nàng chứng kiến hết thảy từ lúc gặp Đường Long thì nghiêng đầu nhìn cậu, trong đôi mắt đẹp ánh lên tia sáng kỳ dị lại là có vẻ nồng đậm. Đối với Cường Bảng bên trong Già Nam Học Viện nàng cũng đã từng được nghe Hàn Nguyệt đề cập qua, mặc dù là lấy thiên phú của tỷ tỷ nàng cũng chỉ có thể ở dưới thứ hạng 10 mà 10 người ở top đầu đều là một ít thiên tài, về phần ba người đứng đầu có lẽ phải dùng từ quái vật để mô tả họ.
Thế mà, trên TOP 10 Cường Bảng có mấy người là do Đường Long dạy dỗ chứng tỏ cậu có thực lực rất mạnh.
– Ngươi như thế nào cùng Tuyết nhi ở cùng một chỗ vậy?(Hàn Nguyệt)
Hàn Nguyệt mỉm cười, chuyển sang vấn đề khác, thanh âm mang theo một chút tò mò. Nghe vậy, Hàn Tuyết ở bên cạnh liền nhanh chóng kể lại mọi chuyện, đem chuyện từ ở đại mạc cho đến những chuyện phát sinh trên đường đại khái nói một lần.
– Hóa ra là như thế. Như vậy phải thật sự cảm tạ Đường Long tiểu huynh đệ rồi, nếu ngươi không ra tay, chỉ sợ tiểu nữ cho đến xa đội Hàn gia lần này thật sự là chạy trời không khỏi nắng.(Hàn Trì)
– Hàn tộc trưởng khách khí rồi, ta được Hàn Tuyết cứu giúp tự nhiên là phải trả lại nhân tình này rồi.
– Ha hả, ngươi đã là bạn cũ của Nguyệt nhi, lại là ân nhân cứu mạng Tuyết nhi, nếu như không ghét bỏ thì cứ kêu một tiếng Hàn bá phụ là được rồi, cái danh xưng Hàn tộc trưởng này nghe quá xa lạ.(Hàn Trì)
Hàn Trì cho người sắp xếp gian phòng cho Đường Long ở, hắn cũng biết Đường Long ở lại Thiên Bắc Thành vài ngày để ổn định một chút rồi xuất phát nên nhiệt tình mời cậu trụ lại Hàn gia. Đường Long đành phải gật đầu đáp ứng vì Hàn Trì quá nhiệt tình.
Ban đêm, Đường Long đang nằm trong phòng thì cửa phòng bị người đẩy ra. Hai tỷ muội Hàn Nguyệt và Hàn Tuyết trên thân chỉ mặc áo ngủ bước vào trong, Đường Long liếc nhìn kém chút không khống chế tốt tâm tình của mình, các nàng áo ngủ cực mỏng dưới ánh trăng có thể thấy được thân hình hoàn mỹ của các nàng.
– Các muội tính làm gì?
– Đương nhiên là tới thị tẩm.(Hàn Nguyệt)
Đường Long khóe miệng co giật, hai người là tỷ muội nên có đôi khi ý nghĩ giống nhau. Hàn Nguyệt với Hàn Tuyết mặc kệ Đường Long phản đối leo lên giường nằm lấy chờ Đường Long hành xử, có điều Đường Long không có háo sắc đến mức độ khát cầu nên cậu chỉ nằm xuống ôm Hàn Nguyệt với Hàn Tuyết chìm vào giấc ngủ.
Ban đầu, Hàn Nguyệt với Hàn Tuyết có chút căng thẳng nhưng khi cảm nhận được cánh tay của Đường Long ôm mình không có động tĩnh liền mở mắt ra. Đập vào mắt các nàng là khuôn mặt tuấn mỹ của Đường Long khiến cho trái tim các nàng đập rộn lên.
– Huynh ấy không giống như tỷ nói.(Hàn Tuyết)
– Người như vậy, xứng đáng để cho chúng ta ủy thân chứ.(Hàn Nguyệt)
Hàn Nguyệt với Hàn Tuyết cũng nhắm mắt lại ngủ thiếp đi mà các nàng không để ý tới khóe miệng của Đường Long cong lên hình vòng cung.