Chỉ cần có là tốt rồi. Thiệu Vân An giữ kín bí mật phương pháp nuôi trồng ngọc trai nhân tạo, lần này hồi kinh có thể thương lượng với quân hậu và hoàng thượng một chút. Không ngờ nhu cầu ngọc trai của Đại Yến cao như vậy, tại sao phải cho Đại Tư quốc chiếm lời? Thiệu Vân An bây giờ không có một chút cảm tình nào với người Đại Tư quốc. Thiệu Vân An không hiểu rõ cách nuôi trồng ngọc trai nhân tạo, nhưng hắn từng nhìn thấy. Mà nếu không hiểu thì đi nghiên cứu, luôn luôn có thể thể tìm ra cách, quá lắm thì tốn ít thời gian và tiền bạc thôi.
Trong số các loại hải sản, Thiệu Vân An rất hứng thú với hải sâm, sò điệp và rong biển. Lúc nhìn thấy hoa keo chất lượng cực hảo, hắn nói. “Thứ này là thứ tốt, có quý lắm không?”
Trần lão bản ngạc nhiên. “Đây là đồ tặng.”
“Đồ tặng?”
“Chỉ có người nghèo ở Đại Tư quốc mới ăn cái này. Đây là bong bóng cá lớn.”
Thiệu Vân An ngất xỉu. “Đây là thứ rất tốt. Nó còn có tác dụng dưỡng thần hơn cả vi cá nhiều, đặc biệt là đối với nữ nhân. Hơn nữa cái này gọi là hoa keo!” Cái gì mà bong bóng cá, đúng là không chuyên nghiệp!
Trần lão bản lập tức sáng mắt. Món này ở Đại Tư quốc rẻ rúng không đáng tiền, y nhất định phải nghĩ ra cách “lừa” vào tay càng nhiều càng tốt.
“Vân Long tập đoàn phải thu mua thứ này.”
Trần lão bản tự đề nghị. “Hay là chính quân giao cho kẻ hèn này đi?”
Thiệu Vân An. “Ta không tham dự vào nghiệp vụ của Vân Long tập đoàn. Ngài và Ngụy đại nhân cứ việc thương lượng cách mua bán xem thế nào tốt nhất.”
“Vâng vâng vâng.”
Đại Tư quốc không sản xuất quá nhiều đá quý, chủ yếu là ngọc trai và san hô, trong đó có nhiều loại san hô đỏ quý hiếm, số lượng khá lớn. Bất quá, do bị ảnh hưởng bởi ý thức bảo vệ môi trường thời hiện đại, Thiệu Vân An không quá thiện chí với việc mua bán san hô đỏ mỹ lệ số lượng lớn. Nếu thay thế san hô đỏ bằng hồng bảo thạch, nói không chừng Thiệu Vân An sẽ động tâm. Nhưng vì san hô là một trong những nguồn tài nguyên biển nên Thiệu Vân An hi vọng chúng có thể mãi được yên tĩnh dưới biển.
Có rất nhiều hàng hoá từ Đại Tư quốc, trong đó có một số mặt hàng đáng để mua. Khi Thiệu Vân An bước tới trước một đám khoáng thạch đầy chủng loại, hắn có chút giật mình. Trần lão bản nói. “Thứ này là Ngụy đại nhân thu mua. Đại Tư quốc có mỏ đồng, quặng sắt và mỏ vàng, còn vài mỏ quặng khác mà chúng ta không biết. Ngụy đại nhân nói có lẽ sẽ hữu dụng. Nhưng mấy thứ này bị cấm sử dụng ở Đại Tư quốc, đống này là chúng ta lén trộm trao đổi.”
Quả nhiên không hổ là người có xuất thân thế gia, nhưng cũng có thể là do hoàng thượng và quân hậu bày mưu tính kế. Đối với cách làm của Đại Tư quốc, Thiệu Vân An có thể thông hiểu. Cho dù là triều đại nào, các vị thượng giả luôn luôn muốn kiểm soát khoáng sản nghiêm ngặt. Thiệu Vân An không nghiên cứu về khoáng sản nhưng vẫn nhận ra cái nào là quặng sắt, quặng đồng, quặng vàng. Nghĩ tới quặng sắt, Thiệu Vân An nhặt lên một khối sắt, nhìn từ bên ngoài có thể thấy hàm lượng sắt khá cao, nhưng Thiệu Vân An luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Trần lão bản. “Cái này gọi là hoa thiết (sắt có hoa văn), do Đại Tư quốc đào được ở ngoài đảo hoang, ở Đại Tư quốc nó dùng làm vật trang trí.”
“Trang trí?”
Thiệu Vân An kinh ngạc, quặng sắt dùng để trang trí?
Trần lão bản cầm lên một cái ly được làm từ hoa thiết, nói. “Loại thiết này có hoa văn bẩm sinh, rất là đẹp.”
Thiệu Vân An cầm lấy chiếc ly, khi nhìn thấy hoa văn trên chiếc ly, đầu óc hắn ong ong, andrenaline trào ra. Vương Thạch Tỉnh lơ đãng nheo mắt, giơ tay nhận lấy cái ly trong tay Thiệu Vân An. Hắn đã đọc hết sách về vũ khí trong không gian của Thiệu Vân An, nỗ lực khắc chế nội tâm dao động.
Thiệu Vân An âm thầm hít sâu một hơi, giả vờ hào khí hỏi. “Dùng thiết làm vật trang trí, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy đấy. Tại sao bọn họ không dùng loại thiết này để làm công cụ?”
Lúc này Ngụy Hoằng Nho mới mở miệng. “Kỹ thuật rèn ở Đại Tư quốc rất kém cỏi, bọn họ cho rằng loại sắt này không tốt bằng quặng sắt ở địa phương. Hơn nữa loại thiết này có hoa văn, cho nên mới dùng làm đồ trang trí.”
“Vậy à. Thế cái đảo hoang này ở đâu a?”
Ngụy Hoằng Nho. “Nghe nói hòn đảo này ở tận cùng phía nam Đại Yến. Người Đại Tư quốc thông thạo đường biển và hàng hải có thể đi tới nhiều vùng biển và đất liền mà chúng ta không thể tới được.”
Thiệu Vân An gật đầu. “Thì ra là thế. Cái ly này thật mới lạ, Trần lão bản không ngại nếu ta lấy một cái chứ?”
“Chính quân thích cứ việc lấy.”
“Vậy thì mấy món đồ có hoa văn này ta lấy hết.”
“…Không thành vấn đề!”
Sau khi xem xét hết hàng hoá nhập từ Đại Tư quốc, Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An kiên nhẫn dùng bữa trưa với Trần lão bản và Ngụy Hoằng Nho. Lấy cớ là Thiệu Vân An ít ngày nữa sẽ lên kinh thành, có quá trời thứ phải lo, bọn họ muốn mang mấy món làm từ hoa thiết của Trần lão bản về Trung Dũng thôn. Vừa về nhà, cả hai lập tức vào phòng.
“Tức phụ, đệ chắc không?”
“Ta không biết đây có phải là thép wootz hay không, nhưng thép wootz sẽ hiện rõ vân kim loại tự nhiên. Chúng ta vào không gian tìm thử xem, không phải chúng ta có đao Damascus sao?”
“Được!”
Thiệu Vân An đưa Hổ ca ra khỏi không gian, nhờ Hổ ca trông cửa, hắn và Vương Thạch Tỉnh vào không gian. Hai người lục lọi từ đống vũ khí trong không gian mà Thiệu Vân An thu thập ra được hai thanh loan đao làm từ thép damascus, đem ra so sánh với mảnh thiết có hoa văn. Căn cứ vào đường vân kim loại thì rõ ràng là hai loại có chỗ tượng tự. Nhưng có thể là do công nghệ bất đồng mà hoa thiết không đạt tới độ tinh xảo và cứng rắn như hai thanh loan đao damascus.
“Hai thanh damascus này phỏng chừng được làm bằng công nghệ hiện đại. Loan đao damascus cổ xưa chân chính không phải thứ ta có thể làm ra. Bây giờ điều quan trọng nhất là kiểm tra xem liệu hoa thiết này có phải là thép wootz hay không, nếu là đúng, chúng ta có thể luyện thép wootz, làm ra binh khí sắc bén!”
Vương Thạch Tỉnh trịnh trọng nói. “Việc này trọng đại, nhất định phải diện kiến hoàng thượng để bẩm báo.”
Thiệu Vân An. “Chúng ta lựa chọn ra một ít sách liên quan, hồi kinh giao cho Hi nhi nghiên cứu.”
Vương Thạch Tỉnh trầm giọng. “Tức phụ, ta và đệ cùng hồi kinh.”
Thiệu Vân An ngẫm nghĩ nói. “Ta đi trước. Nếu xác thực đây là thép wootz, hoàng thượng nhất định sẽ gọi huynh hồi kinh. Việc nhưỡng rượu, không bằng giao hết lại cho Quách đại ca đi.”
“Như vậy rất tốt!”
Sự tình liên quan tới vũ khí quân đội Đại Yến, Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An không thề lơ là. Suốt đêm chuẩn bị đồ đạc cho xong, ngày hôm sau Vương Thạch Tỉnh đến gặp Trần lão bản một lần nữa. Đêm đó, Thiệu Vân An và cha nhỏ Túc Thần Dật lên đường hồi kinh dưới sự hộ tống của một trăm cấm vệ quân. Hổ ca đi theo hắn. Mà đồng dạng chính là Ngụy Hoằng Nho cũng theo đội ngũ hồi kinh. Ngụy Hoằng Nho muốn tới bẩm báo chi tiết chuyến đi tới Đại Tư quốc với quân hậu. Phu thê Sầm lão, phu thê Ông lão, lão phu nhân và lão chính quân tiếp tục ở Trung Dũng thôn biệt viện. Võ Giản cũng ở biệt viện để an dưỡng, đợi Vương Thạch Tỉnh hồi kinh sẽ mang y theo.
Đối với Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An, tâm trạng Ngụy Hoằng Nho khá phức tạp. Từ một thế tử hầu phủ lưu lạc thành tội nhân, không thể nói là không có quan hệ tới Vương Thạch Tỉnh và Thiệu Vân An. Tuy nhiên, Hằng Viễn hầu phủ “gặp nạn” chung quy đều xuất phát từ bản thân Hằng xa hầu. Với lại, ngày đó Ngụy Hoằng Nho vô cùng chấn động bởi sự uyên bác của Thiệu Vân An. Một người từ nhỏ đã lưu lạc tới Thiệu gia thôn, làm sao có thể hiểu biết nhiều hơn cả thiếu gia xuất thân từ thế gia như y? Lại còn là đồ vật của Đại Tư quốc?
Ngụy Hoằng Nho phần nào hiểu được lý do đệ đệ Ngụy Hoằng Văn lại thay đổi nhiều như vậy sau khi gặp Thiệu Vân An. Nhân ngoại hữu nhân, nhưng Thiệu Vân An cho y cảm giác không giống nhân ngoại hữu nhân cho lắm.
Cả hành trình diễn ra suôn sẻ, không biết có phải nhờ Hổ ca hay sự hiện diện của một trăm cấm vệ quân sát khí đằng đằng hay không. Có thể nói, Vĩnh Minh Đế và quân hậu rất lo lắng cho sự an toàn của Thiệu Vân An. Dọc đường đi, thái độ Ngụy Hoằng Nho đối với Thiệu Vân An chuyển biến từ khách sáo trở thành ngưỡng mộ. Trước khi tới kinh thành, Ngụy Hoằng Nho đã không thể nào xem đối phương là kẻ “chân lấm tay bùn”, chỉ còn lại đầy rẫy nghi hoặc. Người như vậy, sao có thể là nông gia chân đất xuất thân từ nông thôn? Ngay cả Ngụy Hoằng Nho cũng có chút ghen tỵ với vận may của Vương Thạch Tỉnh.
Thuyền tới bến tàu, những người trong cung điện đã đợi sẵn. Có thể nói, trên đường từ Trung Dũng thôn tới hoàng cung, Thiệu Vân An được bảo vệ nghiêm ngặt. Đêm đó, cánh cổng hoàng cung đóng kín được mở ra ngay lập tức dưới sự chỉ huy của thủ lĩnh canh phòng. Thiệu Vân An trực tiếp tiến vào hoàng cung với sự bảo vệ của cấm vệ quân. Túc Thần Dật cũng đi theo cùng nhau vào cung.
Khiến Thiệu Vân An ngoài ý muốn nhất chính là, tiến cung xong hắn bị dẫn tới Cảnh U cung, không chỉ là nơi quân hậu nghỉ ngơi, mà Vĩnh Minh Đế cũng ở đó. Nhìn thấy chiến trận này, Thiệu Vân An hơi sững sờ, không cần nghênh đón hắn trở về hoành tráng như vậy chứ!
Thiệu Vân An và Túc Thần Dật hành lễ vấn an hoàng thượng và quân hậu. Quân hậu ôn hòa nói với Túc Thần Dật. “Nhị tẩu một đường vất vả, bổn quân nhớ Vân An, rất muốn gặp hắn, lại phiền tới nhị tẩu mệt nhọc không thể về nhà ngay được.”
Túc Thần Dật lập tức đáp. “Thiên tuế nói lời khiến thần sợ hãi. Thiên tuế hiện giờ là thân trọng, thần và Vân An lo lắng vô cùng.”
Quân hậu đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, trên mặt xuất hiện thứ mà Thiệu Vân An cho rằng là “vầng sáng mẫu tính.” Hắn không tự chủ mà nổi da gà. Quân hậu nói. “Nhị tẩu đi nghỉ ngơi trước đi, ở trong cung hai ngày rồi về. Bổn quân và Vân An có chuyện muốn nói, nói xong phải nghỉ ngơi.”
“Thiên tuế lấy thân mình làm trọng, vậy thần cáo lui trước.”
Trác Kim đưa Túc Thần Dật rời đi. Sau khi y đi rồi, quân hậu mới nghiêm túc nói. “Vân An, huynh trưởng Chiến Kiêu của ngươi sắp về tới.”
“Hả?” Thiệu Vân An vô thức quay đầu liếc nhìn về phía cửa. Đại Chiến Kiêu sắp trở lại, tại sao quân hậu phải đánh lạc hướng cha nhỏ mình?
Vĩnh Minh Đế mở miệng. “Hồ Cáp Nhĩ quốc muốn hòa đàm với nước ta, phái sứ đoàn đến, đại bá và cha ngươi sợ có trá, muốn Chiến Kiêu hộ tống sứ đoàn vào kinh, kỳ thật là giám thị. Cha ngươi đã phái người đưa mật tấu báo cho trẫm biết. Hồ Cáp Nhĩ quốc và Đại Yến là kẻ thù truyền kiếp không đội trời chung, nhưng đột nhiên phái sứ đoán tới khiến trẫm không thể không đa tâm.”
Quân hậu bồi thêm. “Hoàng thượng và bổn quân hoài nghi động thái này của Hồ Cáp Nhĩ quốc thực ra là vì tiên quả. Đại Tư quốc, Tiên Lộc quốc và bộ lạc Đại Sơn đều phái sứ đoàn tới, tất cả đều vì tiên quả và tiên thủy. Hồ Cáp Nhĩ quốc không có khả năng không động tĩnh. Sứ đoàn lần này của bọn họ lên tới hơn năm trăm người, trong mật tín nói rằng, có thể có tới ba trăm người là cận vệ của quốc quân Hồ Cáp Nhĩ quốc.
Hồ Cáp Nhĩ quốc thiện chiến, cận vệ của quốc quân Hồ Cáp Nhĩ quốc lại càng tinh nhuệ hơn. Bọn họ phái gần ba trăm lính tinh nhuệ tới Đại Yến, Vĩnh Minh Đế làm sao có thể không lo xa.
Thiệu Vân An không hiểu tại sao Vĩnh Minh Đế và quân hậu lại muốn nói với hắn chuyện quốc gia đại sự này, có lẽ đây chính là một loại tín nhiệm chăng. Thiệu Vân An bình tĩnh nói. “Giặc tới thì đánh, nước lên thì nâng nền. Bọn họ bước vào cảnh nội Đại Yến, cho dù ý đồ là gì, chẳng lẽ chúng ta lại để bọn họ thực hiện được ý đồ sao. Hiện tại quan trọng nhất vẫn là thân thể quân hậu, đừng để bọn họ va chạm tới thiên tuế.”
Vẻ mặt Vĩnh Minh Đế đại biến, hắn thế nhưng không nghĩ tới điểm này! Quân hậu ánh mắt lạnh lùng. Hài tử trong bụng không biết là cái gai trong mắt bao nhiêu người. Lúc này Thiệu Vân An tiến lên, từ trong lồng ngực rút ra một viên ngọc, cười nói. “Tiểu thúc, chúc mừng ngài mang thai, thần nghĩ tới nghĩ lui, quyết định giao cái này cho ngài là thích hợp nhất, để phật tổ phù hộ ngài và tiểu chất tử bình bình an an.”
Trong lòng bàn tay Thiệu Vân An là một quả xá lợi phật tổ, Vĩnh Minh Đế và quân hậu thần sắc nháy mắt hòa hoãn. Quân hậu lên tiếng. “Không phải ngươi cần nó sao?”
“Không phải thần vẫn còn một viên sao?”
Vĩnh Minh Đế vội vàng nói. “Tề Du, ngươi nhận đi, ngươi hiện tại không thể nào xảy ra sơ xuất.”
Thiệu Vân An lớn gan tiến lên trước hai bước, kéo tay quân hậu, đặt xá lợi tử vào tay quân hậu. Quân hậu bị động tác thô lỗ của hắn khiến cho bất ngờ, dở khóc dở cười, lại có chút cảm động. “Vậy bổn quân sẽ không khách khí.”
Thiệu Vân An nói. “Cái này nhất định phải mang theo bên người.”
Trác Kim lập tức đi tìm một cái túi tiền nhỏ đưa cho quân hậu. Quân hậu đặt xá lợi tử vào trong túi, mang ở trên cổ. Sau đó, quân hậu giải thích. “Huynh trưởng ngươi hồi kinh, cha nhỏ ngươi nhất định sẽ rất kích động. Hiện tại đã trễ, cứ đợi ngày mai rồi hãy nói cho y biết.”
“Vâng.”
Định thần, Thiệu Vân An thấp giọng nói. “Hoàng thượng, thiên tuế, lần này hồi kinh thần có chuyện quan trọng cần bẩm báo.”
Vĩnh Minh Đế nghe xong, lập tức hạ lệnh cho Trác Kim và đám người hầu lui ra. Sau khi đảm bảo an toàn, Thiệu Vân An mới kể lại chuyện hoa thiết.