– Vậy tốn kém bao nhiêu?
– Hai mươi lăm nghìn, nhưng tôi có thể thương lượng cả gói với họ để bớt đi được.
– Ông làm sao mà chắc rằng Rosnovski không biết tôi có dính líu vào đây
– Tôi sẽ dùng một người thứ ba mà người đó không biết cả đến tên ông nữa. Ông ta sẽ làm trung gian.
– Nếu ông thương lượng được thì ông tính chúng ta sẽ làm gì?
– Ông gửi tất cả các chi tiết đến cho văn phòng Thượng nghị sĩ John Kennedy, và tôi đảm bảo với ông là điều đó sẽ chấm dứt ngay mọi tham vọng của Abel Rosnovski. Khi nào người ta không còn tin được ông ta nữa, thì ông ta sẽ như người kiệt sức và sẽ thấy không thể vận dụng đến Điều 7 trong quy chế ngân hàng được nữa, dù cho ông ta có kiểm soát được tám phần trăm cổ phần của ngân hàng.
– Có thể như vậy, nếu Kennedy trở thành Tổng thống – William nói. – Nhưng nếu Nixon thắng thì sao? Ông ta đang dẫn đầu trong cuộc thăm dò dư luận, và chắc tôi sẽ ủng hộ ông ta chống Kennedy.
– Ông không thể tưởng tượng được đâu, nước Mỹ này sẽ khó có thể đưa một người của giáo phái La mã vào Nhà Trắng.
– Tôi thì tôi không thể làm thế, mặc dầu tôi thừa nhận rằng bỏ ra hai mươi lăm nghìn đô la là quá nhỏ trừ phi có một cơ hội bên ngoài nào đó thì mới kết thúc được Abel Rosnovski và giúp cho tôi yên tâm được với ngân hàng. Nếu Kennedy trở thành Tổng thống…
– Tôi hoàn toàn tin như vậy, – Thaddeus Cohen nói.
William mở ngăn kéo bàn rút ra một cuốn sổ séc to bên ngoài đề “Tài khoản riêng” và viết vào đó mấy chữ số, hai, năm, không, không, không.