Đạo sĩ không đành lòng, uyển chuyển (khéo léo) nói cho thiếu niên biết, đời này của hắn đã định sẵn là cơ khổ* (cơ cực + khổ sở), chỉ có thể đợi kiếp sau.
Vãng Sinh hoa nở chỉ trong chốc lát, mà Vĩnh Sinh hoa bên cạnh nó lại có thể tồn tại lâu dài. Vãng sinh cùng Vĩnh sinh, hoa khai tịnh đế*, nhưng lại có vận mệnh hoàn toàn khác biệt.
*Hoa khai tịnh đế: chỉ hai đóa hoa sinh trưởng song song ở cùng trên một thân cây. Dùng để ví von tình yêu nam nữ hoặc vợ chồng ân ái.
Trong bóng tối, nàng đã từng khẩn cầu Đạm Đài Tẫn có thể cho nàng Vĩnh Sinh hoa để tìm lại ánh sáng, thế nhưng cuối cùng Vĩnh Sinh hoa ấy lại được dùng cho Diệp Băng Thường. Đến tận ngày chết đó, nàng vẫn không thể nhìn thấy thế gian một lần cuối cùng. Thiếu niên bên cạnh này giống nàng biết bao.
Nàng như nhìn thấy mình trong quá khứ, Tô Tô biết, thiếu niên có dung mạo giống hắn xuất hiện bên người Công Dã Tịch Vô nhất định không phải là trùng hợp.
Nàng hẳn là sau khi cứu được sư huynh thì nên bỏ rơi hắn, không quay đầu lại.
Nhưng mà nàng lại không làm được, nàng cũng không phải là thương hại hay đồng cảm với hắn, nàng biết rõ, nàng chỉ là đang cứu vãn quá khứ của mình.
Diệp Tịch Vụ đưa tay về phía nàng, dù là âm mưu, nàng cũng phải đưa tay ra. Năm đó không ai cứu nàng, hôm nay nàng đã tự cứu lấy mình.
Ngón tay Tô Tô kết ấn, từ hư không hái Vĩnh Sinh hoa xuống, Tô Tô đem kim sắc tâm huyết* (máu màu vàng kim đầu tim) nhỏ lên trên Vĩnh Sinh hoa. Vĩnh Sinh hoa khép lại bỗng nhiên nở rộ.
Trọng Vũ kinh hãi, nhịn không được lên tiếng: “Tô Tô, ngươi đang làm gì vậy?”
Nó không rõ, người che giấu gương mặt này, làm sao có thể để Tô Tô phí phạm thần huyết giúp hắn khôi phục thị lực? Tô Tô đã là bán thần, thiên địa bất nhân dĩ vạn vật vi sô cẩu*, đạo lý này nàng phải hiểu, cái chết của thiếu niên cũng giống như gốc cây khô đã chết kia, là lẽ tự nhiên.
*Chương 5 trong “Đạo Đức Kinh” của Lão Tử: Ý chỉ thiên địa đối đãi với vạn vật là giống nhau, không đối với người nào đặc biệt tốt, cũng không đối với ai đặc biệt xấu, hết thảy phát triển thuận theo tự nhiên. Nói một cách khác, mặc kệ vạn vật biến thành bộ dáng gì, đó đều là hành vi của vạn vật (bao gồm cả may rủi), cùng thiên địa không quan hệ; thiên địa thuận theo tự nhiên, hết thảy giống như theo gió vào đêm, dưỡng vật thầm lặng.
Nhưng nàng đã thành toàn cho tâm nguyện trước khi chết của thiếu niên, cũng dùng thần huyết giúp thiếu niên dung hợp Vĩnh Sinh hoa.
Vĩnh Sinh hoa không có vào trong cơ thể của thiếu niên, Tô Tô thấp giọng ho khan một cái, nàng mỉm cười tươi rói, đẩy đẩy thiếu niên ở bên cạnh, nói: “Người xem, Vãng Sinh hoa nở.”
Tịch Vụ, người xem, Vĩnh Sinh hoa cũng nở. Sẽ không để ngươi tuyệt vọng chết đi trong bóng tối.
Thiếu niên bên cạnh mở to mắt. Máu vẫn còn vương trên khoé mắt của hắn, đôi mắt bị mất đi lại một lần nữa mọc ra. Đó là một đôi mắt hết sức xinh đẹp, giữa con ngươi có vòng tròn màu vàng nhạt. Thiếu niên nhìn theo tầm mắt của Tô Tô, dưới ánh mặt trời, Vãng Sinh hoa màu đỏ thực sự đang nở.
“Đúng vậy, thật xinh đẹp.” Hắn cong môi, mỉm cười.
Cấm địa Ma Vực, Đạm Đài Tẫn đang lạnh lùng nhìn chằm chằm một màn này, nhắm mắt lại.
Trên đời này không ai có thể hiểu rõ Tô Tô bằng hắn, biết rõ là nàng sợ bóng tối, cho dù nàng nhìn thấu mọi thứ, nhưng có một việc nàng vẫn sẽ làm như cũ.
Năm đó Đạm Đài Tẫn không cứu được Diệp Tịch Vụ, nàng muốn cứu chính mình trong quá khứ.
Nàng trở về nhà, nhưng nỗi đau của Diệp Tịch Vụ lại mắc kẹt ở năm trăm năm trước, mỗi người đều có một điều gì đó bắt buộc phải hoàn thành trong cuộc đời của mình, đối với Tô Tô mà nói, không ngoài việc này.
Trong mặt kính, khoé miệng thiếu niên nở nụ cười quỷ dị, hắn liếm môi: “Đa tạ thần nữ thành toàn cho tại hạ, máu của thần nữ đúng là mỹ vị.”
Trọng Vũ thầm nói: “Tô Tô! Chúng ta đi mau.”
“Không kịp rồi nha.” Thiếu niên cười nói, mất đi huyết khí của thần, trong nháy mắt Tô Tô không thể khôi phục kịp.
Ở Ma Vực xa xôi, Đạm Đài Tẫn lạnh nhạt ra lệnh: “Tru!”
Thiếu niên đánh về phía Tô Tô một chưởng, sức mạnh phát ra là từ tâm đầu huyết của Tô Tô, hắn có được sức mạnh của Tô Tô, dùng sức mạnh của nàng cưỡng ép lấy ra Tụ Sinh châu trên người nàng.
Trọng Vũ nói: “Không thể nào!”
Trên đời này tại sao lại có người có thể đánh cắp sức mạnh của người khác để sử dụng cho chính mình!
Hạt châu xanh biếc trong tay, thiếu niên ôm quyền nói: “Tự Anh đại nhân, Kinh Diệt đại nhân, tại hạ đã hoàn thành sứ mệnh, nàng giao cho các ngươi xử trí.”
Trên không trung xuất hiện hai bóng người, Tự Anh thu lại ô đỏ, không khí giữa trời và đất như bị thiêu đốt.
“Tô Tô, đứng dậy, chúng ta đi mau!”
Tô Tô cố gắng đứng dậy, nắm chặt Trọng Vũ, nhưng lại phát hiện không thể nào sử dụng nó.
Tự Anh cười nói: “Đừng giãy dụa, Ma Quân tính kế lâu như vậy, há có thể để cho ngươi trốn thoát sao.”
Tự Anh thấy kì lạ, Lê Tô Tô vốn là bán thần, chính mình cũng không phải là đối thủ của nàng, nàng vậy mà lại đem tâm đầu huyết dâng cho một người do chuỗi ngọc hoá thành.
Bọn họ không có đánh bại nàng, mà nàng lại bại bởi chính bản thân.
Tô Tô chú ý đến ả ta, ngước mắt hỏi: “Ma Quân, là Đạm Đài Tẫn bố trí cục diện này?”
Kinh Diệt nói: “Tất nhiên!”
“Thì ra là thế.” Tô Tô cười, nụ cười băng lãnh.
Hắn thực sự đã dùng nỗi đau cùng vết thương trong quá khứ của nàng thiết lập ván cờ để lừa nàng vào trong. Cũng chỉ có hắn mới có thể hiểu được những mảnh ghép giữa chúng.
Thiếu niên áo xám bước đến chỗ Tự Anh.
“Tụ Sinh châu vào tay rồi.” Tự Anh nghiệm nghị nhìn Tô Tô “Vậy thì, ngươi cũng nên chết đi.”
Trọng Vũ hoá thành một thanh kiếm: “Tô Tô mau lên đây.”
Tô Tô biết mất đi thần huyết mình suy yếu hơn so với trước kia, nàng cũng không ham chiến, dự định rời đi trước.”
Tự Anh che môi cười: “Dù sao cũng chỉ là bán thần, không phải thượng cổ thần chân chính.”
Ô đỏ trong tay nàng bay ra, hướng thẳng về phía Tô Tô.
“Kinh Diệt, còn xem kịch vui nữa, trở về sẽ cho ngươi biết tay.”
Kinh Diệt thả người, gia nhập cuộc chiến.
Tô Tô đối phó với một người đã phí sức, Kinh Diệt tham gia nàng càng thêm lực bất tòng tâm. Nàng biết hôm nay nhất định phải rời đi, nếu không hậu quả khó mà lường được, mất đi thần huyết có thể dưỡng lại được, nhưng Tiên Ma đại chiến sắp bắt đầu rồi, nàng không thể mắc kẹt ở đây.
Lúc Tô Tô chuẩn bị đập nồi dìm thuyền, bất luận như thế nào cũng phải rời đi, trên bầu trời ma khí lẫn lộn, tử lôi gào thét, ẩn ẩn có thể thấy được thân ảnh của Thao Thiết.
Một mũi tên màu đen phá không lao đến chỗ Tô Tô. Lúc đó Tô Tô đang bị Kinh Diệt, Tự Anh vây khốn, trong ánh mắt trắng đen rõ ràng của nàng, mũi tên kia càng lúc càng gần cho đến khi xuyên qua trái tim của nàng.
Toàn bộ lục giới, chỉ có một người có thể sử dụng Đồ Thần nỏ ở cách xa ngàn dặm.
Nàng như một con bướm gãy cánh, thiếu niên áo xám trên mặt đất ngẩn đầu lạnh lùng nhìn nàng.
Cảnh tượng mà thiếu niên áo xám nhìn thấy, Đạm Đài Tẫn cũng có thể nhìn thấy được.
Vậy nên mũi tên này có thể xuyên qua tim nàng một cách chính xác, nàng đau đến run rẩy. Là nàng sai rồi, đạo lý mà nên sớm hiểu rõ, nàng vì điều gì mà cảm thấy một người sa đoạ nhập ma sẽ còn thứ gọi là tình cảm. Nàng có bao nhiên ngu ngốc khi muốn dẫn hắn rời khỏi Ma Vực. Đến nay còn lặng lẽ lên kế hoạch, nghĩ biện pháp trước khi xảy ra Tiên Ma đại chiến mang hắn đi, thật bi ai làm sao?
Trọng Vũ nói Thần yêu chúng sinh, không, Thần định sẵn không nên yêu Ma.
Bởi vì quanh đi quẩn lại mấy trăm năm, trái tim của ma quỷ, trong mắt của bọn hắn (Đạm Đài Tẫn), vĩnh viễn đều là những đồ vật khác.* (ý chị là trong mắt anh tình yêu của chị như đồ vật) (Tra nammmmm, hừ)
Diệp Tịch Vụ là thế, nàng cũng vậy.