Đàm Đài Tẫn làm gì có bộ dáng nào là lo lắng?
Chỉ sợ lúc nàng chạy ra, mặt hắn không đổi sắc mà mang nàng về.
Nhưng đối mặt với lão phu nhân, nàng không thể nói như vậy, chỉ không tình nguyện gật đầu : “ Tịch Vụ đã biết.”
Lão phu nhân gật đầu.
“ Tổ mẫu, tìm được Ngân Kiều rồi sao?”
Lão phu nhân cười nói : “ Nha đầu kia khi tìm về không bị thương, tổ mẫu đưa nàng đến thôn trang. Ngân Kiều đã sớm tới tuổi hôn phối, lần này nàng dũng cảm bảo vệ chủ, cũng không thể trì hoãn nàng ở trong phủ.”
Tô Tô nhẹ nhàng thở ra, trên mặt lộ rõ ý cười : “ Vậy là tốt rồi.”
“ Khoảng thời gian trước, sự việc ở cung yến, tổ mẫu chưa nói với con. Đại tỷ con đã xuất giá, con khó xử nàng làm gì? Còn cùng con rơi xuống nước.”
“ Tổ mẫu biết, con trước kia để ý Lục hoàng tử, hiện tại tỷ con là trắc phi của Lục hoàng tử, con cũng đã gả cho Đạm Đài Tẫn, nghe tổ mẫu nói, về sau cách xa Lục hoàng tử một chút”
Tô Tô khóe miệng trùng xuống.
Trong lòng nàng vô cùng tuyệt vọng, nguyên thân không chỉ có vấn đề về tính cách mà còn thích nam nhân của tỷ tỷ mình. Đã thành hôn rồi còn chưa tử bỏ ý định, khó dễ hãm hại, giống như
Mà Đạm Đài Tẫn lại thích tỷ tỷ của nàng.
Quan hệ lợi hại như thế nào, bọn họ là phu thê, chia ly hai phu thê cầu mà không được.
Lão phu nhân thấy nàng không hé răng, cho rằng nàng chưa nghĩ thông, chỉ tiếc rèn sắt không thènh chép mà chụp mu bàn tay nàng : “ Trả lời tổ mẫu.”
“ Tịch Vụ đã biết. Về sau nhất định sẽ cách xa Lục hoàng tử.”Nàng nghĩ đến gì đó, còn cười nói : “ Cùng điện hạ sinh hoạt tốt.”
Tô Tô trả lời quá mức thẳng thắn, lão phu nhân sinh ra ngờ vực. Tịch Vụ thích Lục hoàng tử, đến bước này vô cùng đau khổ, sao có thể dễ dàng buông tay?
“ Tiểu nha đầu này, đừng có mà lừa tổ mẫu.”
Tô Tô cười : “ Đương nhiên sẽ không.”
Lão phu nhân nói : “ Chứng minh cho phụ mẫu xem nào, đừng phạt Chí Tử nữa, tổ mẫu nghe nói, con phạt hắn quỳ dưới mặt băng, bên ngoài trời lạnh như vậy, đây là việc mà một tiểu cô nương làm ra ư? Làm tổn hại đến danh tiếng của con.’
“ Thân phận hắn không tốt, nhưng giờ đã thành phu quân của con. Sau này nhận ra rồi, an phận qua ngày, đó mới là chính sự.”
Tô Tô xem lão phu nhân kiên trì dạy bảo mình, không thể không gật đầu.
Nàng than thở một tiếng.
“ Vâng ạ.”
……
Diệp Lam Âm đi ra từ phủ của Lão phu nhân.
Nha hoàn Xảo Nhi vội vàng ra chào đón : “ Nhị tiểu thư, hôm nay sao người về sớm thế?”
“ Tam muội muội tới.”
Xảo Nhi hiểu rõ, nói : : Lão phu nhân cũng thật bất công.”
Thấp Diệp Lam Âm không ngăn cản, xảo Nhi tiếp tục nói : “ Tam tiểu thư làm trò trước mặt Lục hoàng tử, đẩy đại tiểu thư xuống nước, lão phu nhân cũng đè ép chuyện này.”
“ Nếu không phải xảy ra việc gièm pha kia, không chừng Tam tiểu thư sẽ thành chính phi của Lục hoàng tử.”
Diệp Lam Âm ánh mắt giật giật.
Ba tháng trước, Diệp Tịch Vụ ở trên giường của Chí Tử điện hạ tỉnh lại. Nàng khóc lạ, nói mình bị hạ dược, hai người cái gì cũng chưa phát sinh.
Nhưng chuyện này thật nhanh chóng truyền ra ngoài, trong sạch của Diệp Tịch Vụ bị tổn hại, Diệp gia không thể không để Chí Tử điện hạ cưới Diệp Tịch Vụ.
Sau đó, Lục hoàng tử cầu hôn thứ trưởng nữ Diệp gia Diệp Băng Thường.
Đổi lại đích nữ tam tiểu thư trong phủ, phỏng chừng sẽ thành chính phu.
Nhưng khi đó Diệp Lam Âm từ xa thấy, trong mắt Lục hoàng tử đối với Đại tỷ đều là tình yêu.
Nghĩ đến chuyện này, nàng hung hăng nắm chặt khăn.
Đều là thứ nữ, dựa vào cái gì Diệp Băng Thường có thể được hoàng tử ngưỡng mộ, mà mình phải đi lấy lòng lão phu nhân, để hy vọng tương lai lão phu nhân cho thể gả mình cho một gia đình tốt.
Diệp Lam Âm nghẹn muốn chết, khi thấy theieus niên bị phạt quỳ, thần sắc của nàng mới hòa hoãn đi chút ít.
Trên mặt Xảo Nhi, đều lộ ra ý cười vui sướng khi người khác gặp họa.
Tam Tiểu thư là đích nữ duy nhất của Diệp tướng quân, gả cho một người đê tiện như vậy, nửa đời sau còn có cái gì là vinh quang?
Đều biết, Đạm Đài tẫn sáu tuổi đến Hạ Quốc, vẫn luôn bị vây trong cung.
Nghe nói, hắn đã rửa chân cho thái giám, đồ ăn của chó cũng đã ăn qua.
Người ti tiện như vậy, có lẽ ngay cả chữ lớn còn không biết, có chỗ nào so được nửa phần với văn thao võ lược Lục hoàng tử.
Tháng thử nhất gả cho hắn, Tam muội muội khóc hồi lâu, khi giận lại chửi rủa.
Tháng thứu hai tốt hơn một chút, nhưng cũng không để người khác xem Đàm Đài Tẫn.
Cũng không phải vì Diệp Tịch Vụ một tiểu thư kim tôn ngọc quý mười sáu năm cuối cùng lại gả cho một người như vậy.
Diệp Lam Âm dùng khăn che môi, che lại ý cười trên miệng.
Đại Hạ quốc thi hành võ đạo, nghe nói Đạm Đài Tẫn từu khỏ căn cốt đã bị hủy, hiện tại tay trói gà không chặt.
Một thiếu niên gầy yếu, đặt ở phía trước, không ai bì nổi Tam muội muội, sợ là một cái cũng không thèm xem.
Lúc Tổ mẫu qua đời, một người đến cung điện còn không có, đến lúc đó có cái gì cho Diệp Tịch Vụ.
Diệp Tịch Vụ đời này không phải mệnh tra tấn sao?
Xảo nhi nói : “ Nghe nói Chí Tử điện hạ đã quỳ ở băng hai ngày, nô tì xem sắc mặt hắn, chỉ sợ không kiên trì được. Nhị tiểu thư có cần cho hắn một chiếc áo choàng không?”
Ngày thường, Diệp lam Âm rất thích bố thí cho hạ nhân, danh tiếng trong phủ rất tốt.
Thanh danh ôn nhu thiện lương, có thể so với Tam tiểu thư tốt hơn nhiều…..
Diệp Lam Âm ý động một chút, nàng nhìn về Đạm Đài Tẫn.
Nếu không bàn về thân phận thì gương mặt kia thật sự không tồi, so với nữ tử cũng rất tinh xảo.
Diệp lam Âm gật đầu, đồng ý cho Xảo Nhi làm chuyện này.
Nàng đứng phía trên hướng về điện hạ ôn nhu gật đầu.
Đạm Đài Tẫn cũng thấy nhị cô nương trong phủ.
Xảo Nhi cầm một chiếc áo choàng tuyết trắng, cẩn thận dẫm lên mặt băng, mang đến chỗ hắn.
Tô Tô trở về từ chỗ tổ mẫu liền thấy một màn này.
Nhị tỷ của nàng đang đối với thiếu niên Ma Vương vẻ nịnh bợ.
Tô Tô vốn cảm thấy quỳ dưới mặt băng không tốt, nhưng nhân thiết của nàng kông cho phép nàng buông tha hắn. Nghĩ làm ra vẻ không phát hiện, quay đầu coi như không có việc gì xảy ra.
Nhưng không nghĩ tới, Đạm Đài Tẫn đã thấy nàng, hơn nữa còn ngước mắt lên nhìn nàng.
Tô Tô cực kì đau đầu.
Nàng nghiền ngẫm nhân thiết của nguyên chủ một chút, lập tức hùng hổ qua.
“ Diệp Lam Âm, tỷ đang làm gì?”
Diệp Lam Âm bị dọa nhảy dựng, không nghĩ tới Tô Tô ra nhanh như vậy, vội vàng thanh minh.
Nàng vội vàng nói : “ Tam muội, muội đừng hiểu lầm, ta nghĩ thời tiết lạnh như vậy, điện hạ quỳ gối dưới băng vạn nhất ảnh hưởng đến mạng người, vì thế sai Xảo nhi đưa cho hắn một chiếc áo choàng.”
“ Đàm Đài tẫn yêu cầu ngươi quan tâm?”
Sắc mặt Diệp Lam Âm trắng nhợt, không dám nói tiếp
….
Tô Tô mếu máo, nàng nhìn Đạm Đài Tẫn đang quỳ trên băng, gọi : “ Diệp Lam Âm cho ngươi áo choàng, ngươi có muốn không?” Tô Tô cười lạnh.
Cũng may nàng đang mặc váy, khômg ai thấy khi nàng bộc lộ vẻ mặt hung ác, chân bên dưới đang lặng lẽ run.
Đạm Đài Tẫn trả lời Diệp Lam Âm :” Đa tạ Nhị tiểu thư, tại hạ không lạnh.”
Đây là từ chối.
Diệp Lam Âm có vài phần xấu hổ.
“ Nếu đã như thế, không quấy rầy Tam muội cùng điện hạ.” Nàng cũng không đi xuống, dẫn Xảo Nhi rời đi.
Tô Tô nhẹ nhàng thở ra, nàng thật sự sợ Đạm Đài Tẫn.
Nàng liếc mắt nhìn Đạm Đài Tẫn một cái, vênh váo tự đắc nói :” Tính ngươi thức thời, quỳ đến giờ Dậu, ngươi đứng dậy cút trở về đi.”
Đạm Đài Tẫn nhìn chằm chằm nàng, khoong nói chuyện.
Tô Tô dẫn Xuân Đào rời đi, cả người đều phiêu.
Cha, các sư huynh, Tô Tô hiện tại không đến được, thế nhưng đối với Ma Vương nói “ Cút.”
Chuyện này về sau nàng có thể nói đến trăm năm.
Nếu nàng còn sống đến khi đó.
Buổi tối Diệp tướng quân không hồi phủ, lão phu nhân lớn tuổi, không có tinh thần, mọi người đều dùng cơm tối ở sân sau.
Sau khi Tô Tô tắm gội xong, Xuân Đào hầu hạ nàng ngủ.
Xuân Đào thấy nàng dưới ánh đèn mày mặt ngoan ngoãn đáng yêu, nhịn không được khen nói : “ Tam tiểu thư, tóc của người thật mềm.”
Sau khi khen xong thì cả kinh, sợ Tam tiểu thư nổi giận nói nàng không quy củ. Không nghĩ tới Tam tiểu thư ánh mắt cười cong cong : “ Tóc ngươi cũng đẹp.”
Một tiểu nha đầu Hỉ Hỉ chạy vào, hướng đến Tô Tô, thanh như ruồi muỗi nói : “ Chí Tử điện hạ tới.”
Tô Tô giương mắt, quả nhiên thấy Đạm Đài Tẫn đi vào trong phòng. Khi tràng hắn ủ dột, cùng tất cả mọi người không giống nhau.
Giống như một người không được ưa thích, hoàn cảnh đang vui vẻ, hắn vừa tiến đến, mọi người đột nhiên không cười, không khí đột nhiên đông cứng lại.
Đạm Đài Tẫn là tồn tại như vậy.
Hăn mang theo gió tuyết lạnh bên ngoài, nhấp môi nhìn Tô Tô.
Hiện tại không sai biệt lắm đó chính là giờ Dậu, bởi vì trời lạnh, trời mau tối, bên ngoài đã đen nhánh một mảnh.
Đón lại ánh mắt của hắn, Tô Tô thân thể cứng đờ.
Xuân Đào cùng Hỉ Hỉ vội vàng nói : “ Tam tiểu thư, bọn nô tỳ cáo lui.”
Tay áo Xuân Đào bị nắm lấy.
Nàng cúi đầu, thấy Tam tiểu thư nhìn nàng nháy mắt điên cuồng.
Xuân Đào nghi hoặc nói : “ Tam tiểu thư?”
Không cần để một người gió lạnh bên cạnh ta.
Tô Tô vẻ mặt đau khổ, dùng hết ý nghĩ, thu hồi ngón tay : “ Không có việc gì, các ngươi đi thôi.”
Xuân Đào và Hỉ Hỉ khép cửa.
Giọng nói Tô Tô thanh thanh, nhìn về phía Đạm Đài tẫn, nàng cố gắng điều chỉnh thần sắc thành cao quý vẻ mặt không thể xâm phạm.
Đạm Đài Tẫn tiếng nói khàn khàn, hỏi : “ Tam tiểu thư hết giận rồi sao?”
Tô Tô lắp bắp nói : “ Không có.”
Thiếu niên bình tĩnh gật đầu.
“ Ngày mai ta còn phải tiếp tục quỳ không?”
“ Không cần, không cần.” Nàng theo bản năng nói xong liền sợ hãi, hận không thể tát cho mình một cái.
KHẩu khí cũng không chịu thua kém.
Lấy ra một chút tà ác và xảo quyệt của nguyên thân.
Đạm Đài Tẫn đứng phía trước tấm bình phong, đợi một lúc lâu sau, cũng không thấy bên kia có động tĩnh.
Hắn nhíu mày, lấy chăn dư thừa ở trong phòng, bắt đầu ngủ dưới đất.
Thiếu nữ rúc vào đầu giường, đôi mắt sáng ngời ẩm ướt, sáng ngời có thần nhìn hắn.
Đạm Đài Tẫn rũ mắt, che khuất cảm xúc, chẳng lẽ Diệp Tịch Vụ khi bị sơn tặc bắt đã bị dọa đến mất trí nhớ?
……