“Tôi không đi.” Hạ Nhi dứt khoát nói.
“…”
Không khí bỗng yên tĩnh lại.
Thất Thúc từ phía sau nghe thấy câu nói kia cũng không dám nhìn thẳng, cúi thấp đầu giả bộ như mình không tồn tại.
Hiện tại ông tuyệt đối không hoài nghi, vị Hạ tiểu thư này là nữ nhân duy nhất trên đời này dám từ chối chủ nhân nhà ông.
Biết được việc này, Thất Thúc bỗng cảm thấy ớn lạnh…
Dung Lạc thoáng nhìn qua Hạ Nhi.
Hạ Nhi lại rất không khách khí dùng tay hất mạnh bàn tay Dung Lạc đang nắm chặt cằm mình, đầu ngón tay của cô lướt qua lòng bàn tay Dung Lạc, trong phút chốc sự động chạm đó làm đáy lòng Dung Lạc cũng theo vết tích động chạm kia, nổi lên gợn sóng.
Có chút rung động mãnh liệt không thể giải thích nổi.
Dung Lạc siết chặt nắm tay, đầu ngón tay trắng nõn trơn mịn khẽ chạm vào nơi rung động kia, vuốt nhẹ, khóe miệng tuyệt mỹ khẽ giương, lộ ra một ý cười tản mạn.
Hạ Nhi cứ yên lặng ngồi như vậy, không thèm làm ra trạng thái gì, Dung Lạc nhìn cô một hồi cũng không biết phải ra tay thế nào.
Khóe miệng Dung Lạc cong lên một độ cong quỷ dị, thấp giọng hỏi lại một lần nữa:
“Em không muốn ra ngoài với tôi?”
“Không muốn.” Hạ Nhi giọng điệu lạnh lùng.
Ở trong Dinh Thự tuy rằng cũng không thoải mái gì, nhưng cô biết chắc chắn ra ngoài với đồ khốn kiếp này chính là phải đi chịu giày vò, cô đần chắc?
Hạ Nhi kiên quyết không thay đổi quyết định, chính là không đi.
Chết cũng không đi!!!
Dung Lạc bật cười, uể oải nhướn mi mắt nhìn cô, tận sâu trong đáy mắt là những tia sáng âm u, giống như bóng đêm ở nơi vực sâu thăm thẳm, quấn chặt đến nỗi người ta không sao thở được.
Giơ tay lên, ngón tay cái của Dung Lạc chạm nhẹ lên môi cô, cọ cọ:
“Bữa tiệc này là do mẹ tôi tổ chức, bà ấy muốn gặp em. Cho dù em không muốn, cũng phải đi.”
Dung Lạc dùng chính là câu trần thuật.
Thật sự không cho phép phản bác.
Hạ Nhi nhướng mày, cắn nhẹ môi ngước mắt nhìn Dung Lạc.
Hai người im ắng đối mặt.
Đôi mắt của Dung Lạc rất đẹp, đường cong xinh đẹp, lông mi dài, tinh tế dày đặc, rải ra một mảnh bóng râm ở dưới mí mắt, đuôi mắt hơi rũ xuống, lười biếng tản mạn, mang theo vài phần quyến rũ câu dẫn hồn phách người khác, nhìn qua, luôn cảm thấy rất giống đôi mắt của một con báo, cao quý ưu nhã.
Hạ Nhi biết, nữ nhân này trước giờ có thể gượng ép một lần thì tuyệt đối có thể miễn cưỡng gượng ép thêm lần thứ hai.
Cho dù dùng mọi thủ đoạn cũng phải đạt bằng được mục đích, cho dù bây giờ cô nói không muốn, chưa chắc Dung Lạc sẽ buông tha cho cô dễ dàng.
Ánh đèn trong phòng không được bật tới mức sáng nhất, chỉ có một màu vàng nhạt nhòa hắt xuống gương mặt đẹp đến kinh diễm của Dung Lạc, từng đường nét yêu nghiệt và tà mị khiến người ta rung động không thôi, Dung Lạc mím môi cười khẽ, ngón tay chạm lên đùa nghịch đầu chóp mũi của cô:
“Công chúa của tôi! Xin em đừng cáu kỉnh ngang bướng nữa. Nghe lời đi.”
Giọng nói Dung Lạc vang lên trầm thấp, từ tính lại đầy mê hoặc.
Hạ Nhi mở lớn mắt.
Còn bảo cô cáu kỉnh?
Ai cáu kỉnh với ngươi?
Đã là bảo không muốn đi rồi còn mơ mộng hão huyền?
Bà đây là nhất quyết không muốn đi, thật sự một chút cũng không hề cáu kỉnh!!!
Bảo bà đây đi dự tiệc với nhà ngươi, ra mắt mẹ nhà ngươi á?
Mơ mộng hão huyền cũng không có ai nghĩ được như vậy đâu!!!!
Rõ ràng là dùng cường quyền bá đạo bức ép bà đây, giam lỏng bà đây, lại còn mở miệng nói như thể bà cô đây cam tâm tình nguyện ở bên cạnh ngươi là thế nào?
Cô thật sự một chút cũng không muốn khuất phục nữ nhân này.
Hạ Nhi mạnh mẽ dằn mạnh cốc rượu xuống mặt bàn, ngước mắt nhìn sang, nghiến từng chữ cứng rắn:
“Tôi, không, đi.”
Quãng giọng đứt đoạn của cô thoáng làm đáy lòng của Dung Lạc đánh mạnh dần, tĩnh mịch liếc mắt nhìn cô.
Thất Thúc đứng ở bên cạnh, nhìn hai người im ắng đối mặt nhau, mùi thuốc súng nồng nặc làm đáy lòng ông thoáng chốc hoảng loạn, không khỏi có chút hãi hùng khiếp vía.
Hạ tiểu thư từ lúc khỏi hẳn vết thương ở chân, luôn luôn mang theo dáng vẻ lười biếng, nhìn qua không có gì nguy hiểm, nhưng sự thật lại không phải như thế.
Mà Dung Lạc quanh thân đều lộ ra một cỗ lãnh ý, trực tiếp kháng cự người ba thước, đối với cô gái mang vẻ mặt không chút để ý kia lại mười phần để tâm, mọi cử chỉ hành động của cô đều thu vào tầm mắt.
Dung Lạc cứ nhìn Hạ Nhi một lúc như thế, sau đó bật cười thành tiếng.
Hạ Nhi nghe thanh âm trong trẻo như tiếng đàn hạc ấy cất lên, đáy lòng lập tức một trận run rẩy.
Quả nhiên, sau khi tiếng cười vừa dứt, Dung Lạc nghiêng người tới, áp sát lấy cô.
Hạ Nhi hoảng loạn lùi người về sau, lưng chạm lên thành ghế sofa, đôi mắt hổ phách mở lớn hết cỡ.
Dung Lạc cong nhẹ khoé môi, rít nhẹ một hơi thở kề sát bên tai cô, đem mùi hương ám muội vùi sâu trong từng tế bào thần kinh, trong ngôn từ mang theo vài phần mập mờ, quỷ dị:
“Được!”
Vừa dứt lời, Dung Lạc nhấc bổng cơ thể của Hạ Nhi lên, bế cô trên tay, chầm chậm mang cô hướng về phía cửa.
Hạ Nhi kinh hoảng đến mức vùng vẫy làm đổ vỡ cả ly rượu trên bàn xuống sàn nhà, đôi mắt hổ phách mở to đầy sợ hãi:
“Dung Lạc!!!”
Dung Lạc coi như không nghe thấy, bế thẳng cô về phòng, tiếng đóng cửa thật mạnh kia như thể cho cô biết, điều mà cô đang nghĩ là đúng.
Dung Lạc, đang thực sự nổi điên.
Hạ Nhi hoảng đến mức chỉ biết nhìn Dung Lạc trân trân.
Kỹ năng trở mặt của nữ nhân này càng ngày càng thành thạo rồi.
Nói trở mặt là trở mặt ngay, không chút báo trước cho cô chuẩn bị tinh thần đối phó gì cả.
Vừa bước vào phòng, Dung Lạc ném cô xuống nệm, thân thể cao gầy che đậy lên người cô.
Hạ Nhi suốt một đoạn đường gần như đã vận dụng toàn bộ đầu óc, cô quyết định không điên cuồng nữa, xoa xoa cổ tay sau khi đã được Dung Lạc bỏ ra, cau mày nghi ngờ hỏi:
“Dung Lạc! Cô muốn làm gì?”
Có tia sáng yếu ớt nào đó hắt lên đôi mày của Dung Lạc, nụ cười yêu nghiệt quyến rũ vẫn còn trôi nổi nơi khóe miệng. Dung Lạc bật cười, giơ tay nâng cao mặt cô lên, có ý đùa giỡn:
“Buổi tối thế này, em ở trong phòng với tôi, em bảo tôi định làm gì?”
Hạ Nhi nghiêng đầu qua tránh né bàn tay của Dung Lạc, cô bình tĩnh chống người dậy, ánh mắt lạnh lẽo, nhìn quanh một vòng trong phòng, sau đó nhìn thẳng vào Dung Lạc, dằn mạnh từng từ từng chữ:
“Cô phát điên đấy à? Tôi bây giờ rất mệt, về phòng đây…”
Dứt lời, Hạ Nhi vùng người dậy, nhưng còn chưa rời được khỏi giường thì cổ tay đã bị Dung Lạc nhanh tay bắt lấy, dùng lực siết, sau đó đẩy mạnh một cái.
Hạ Nhi lại ngã nhào xuống giường, Dung Lạc từ từ áp người đến phía trước, nhìn cô từ trên xuống dưới, ngữ khí trầm lạnh:
“Em chạy đi đâu?”
“Làm gì vậy hả?” Ngón tay Hạ Nhi găm sâu vào lòng bàn tay, cô gắt gỏng khi cổ tay bị Dung Lạc siết đến đau nhức.
Dung Lạc nheo mắt lại, nhìn cô, rất lâu sau mới rướn môi lên:
“Em phải ở đây.”
Giọng Dung Lạc trầm khàn, chỉ một lời như vậy buông ra cũng chẳng khác gì mệnh lệnh bắt buộc người khác phải tuân theo.
Hạ Nhi mở lớn mắt, mái tóc nâu dài bung xoã rối tung khiến cả gương mặt cô càng thêm nhợt nhạt. Đôi mắt hổ phách xinh đẹp vẫn còn chút mơ mơ màng màng, chiếc váy trắng trên người mỏng manh lại càng khêu gợi từng đường nét trên cơ thể cô, một cảm giác ma mị khiến người ta điên cuồng.
Dung Lạc mơ hồ nhìn vào gương mặt tuyệt sắc đang hiện hữu trước mắt, trông qua hàng mi dày cong vuốt đang chốc chốc rung lên, lướt qua chiếc mũi cao thanh tú cùng bờ môi căng mọng.
Mùi hương ngọt ngào tản ra từ cơ thể cô len lỏi vào khứu giác, truyền đến từng tế bào trong người Dung Lạc cảm giác mê hoặc điên đảo thần hồn.
“Em lúc nào cũng như vậy, khiến cho tôi phải điên cuồng vì em.”
Dung Lạc cất giọng, vẫn là thứ âm thanh trầm thấp yêu dị đặc trưng nhưng nghe qua như tiếng sóng biển sâu thẳm vừa lắng xuống.
“Cô tránh xa tôi ra!!!”
Quãng giọng của Hạ Nhi bất chợt tăng cao độ, trong ngữ khí rõ ràng có sự bất mãn, là vô cùng không hài lòng.
Hạ Nhi vừa nói xong liền giật mạnh cổ tay, đứng bật dậy, lao người về phía cửa phòng, xông ra ngoài.
“Rầm” một cái thật lớn.
Dung Lạc nhanh hơn một bước, ngang ngược đẩy mạnh cánh cửa khi Hạ Nhi chỉ vừa mới mở lấy một chút.
Hạ Nhi giật mình trong lòng, ngẩng mặt lên, gằn giọng quát:
“Dung Lạc! Cô đừng có quá đáng!”
Dung Lạc tà mị cúi đầu cười khẽ, sau đó ngước mắt lên, đưa ánh nhìn lạnh lẽo lướt dọc thân người cô, sau đó chậm rãi bước tới.
Hạ Nhi vô thức lùi sau nửa bước.
Dung Lạc cũng theo đà tiến lên nửa bước.
Hạ Nhi tiếp tục lùi, gót chân chạm vào chiếc ghế sofa trong phòng, không đứng vững bèn ngã phịch xuống.
Dung Lạc càng dồn ép tới trước, bàn tay đưa ra nắm chặt lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên.
Hôm nay Hạ Nhi rất đẹp, cô mặc một chiếc đầm ngủ màu trắng sữa, mái tóc nâu nhạt mượt mà vương tuỳ ý ở bờ vai nhỏ nhắn, dưới ánh sáng mờ ảo trong căn phòng, mọi đường nét trên con người cô như được lột tả một cách sắc sảo.
Vẻ đẹp ấy không hẳn là gợi cảm hay quyến rũ, mà là vẻ đẹp toát ra từ con người cô như một sức mạnh mị hoặc khó cưỡng vô cùng.
Dung Lạc bỗng cảm thấy cơ thể trở nên khô nóng, vội dời ánh mắt khỏi cơ thể quyến rũ câu người kia, nhìn sâu vào mắt cô, một lúc sau khẽ nói:
“Hạ Nhi! Trước giờ tôi luôn là một bộ dạng “quá đáng” như thế này.”
Hạ Nhi nhìn Dung Lạc, nhếch miệng cười khẩy:
“Đúng vậy! Sao tôi lại có thể quên bản tính của cô là một kẻ phóng đãng đốn mạt chứ?”
Câu hỏi nhưng mang tính chất cáo buộc của cô thoáng chốc khiến sự nhẫn nhịn trong tâm Dung Lạc bị cháy rụi hoàn toàn.
Đôi mắt Dung Lạc đục ngầu tăm tối, cứ không ngừng xoáy sâu vào cô bằng ánh nhìn đầy chịu đựng.
Đầu ngón tay trắng nõn trượt khỏi cằm Hạ Nhi, lướt nhẹ rồi chạm vào lọn tóc nâu mượt mà trước ngực của cô, khàn giọng:
“Em ghét bỏ tôi vì tôi đã từng là kẻ phóng đãng trăng hoa sao?”
Hạ Nhi liếc nhìn đầu ngón tay Dung Lạc khẽ câu lên một lọn tóc rủ xuống của cô rồi lờn vờn nó quấn vào đầu ngón tay thon dài, cô bất mãn đưa tay lên kéo lọn tóc kia về, mắt nhìn thẳng vào Dung Lạc, lạnh giọng:
“Tôi ghét tất cả, là ghét cô.”
Dung Lạc bật cười rất khẽ, sau đó chăm chú nhìn cô, hơi nheo mắt lại, ghé sát vào tai cô, vô sỉ khẽ thì thầm:
“Vậy… tôi sẽ làm cho em ghét đến mức phải hận tôi.”
Dứt lời, sự ấm nóng từ hơi thở của Dung Lạc lan dần trong không khí, phủ lên lớp băng lạnh trào dâng từ tận đáy lòng Hạ Nhi.
Bờ môi của Dung Lạc di chuyển mơn man trên vành tai trắng nõn của cô, hơi thở quấn quýt, nóng rực.
Hạ Nhi muốn đẩy ra, nhưng ngay lập tức bị tay của Dung Lạc đưa tới ghìm chặt sự tự do, nhấn thẳng chèn ép hai cổ tay của cô xuống mặt ghế.