Cô trông thấy một đôi mắt xanh biếc lạnh căm căm, xong khuôn mặt lại vẫn có vẻ vui tươi, giọng nói Dung Lạc vang lên cũng vô cùng ấm ấp gần gũi:
“Ngon lắm sao?”
Cơ mặt Hạ Nhi khẽ co rúm, ánh mắt hổ phách như có ngọn lửa đang nhen nhóm, làm người khác lạnh đến phát run, cô gằn giọng quát:
“Bỏ tay ra.”
Thất Thúc thấy vậy vội bước tới, còn chưa kịp chạm tay vào bình trà, Dung Lạc bỗng thẳng thừng dùng một tay nhấc bình trà lên, cười trừ nói:
“Để tôi.”
Thất Thúc có chút hoảng sợ, lập tức lùi về sau, đầu cũng cúi thấp xuống.
Sau khi cẩn thận thêm trà nóng cho cô, Dung Lạc quay trở về ghế ngồi, dùng một vẻ mặt chờ mong mà nhìn cô và cốc trà trước mặt.
Thất Thúc nhìn thấy cảnh tượng đó mà toát hết cả mồ hôi hột, vội dùng cổ tay lau vội vầng trán bóng loáng ẩm ướt.
Lão tổ tông a! Ngài… cái này có phải là…
Tư thế ngồi lúc này của Dung Lạc cũng không hề đoan chính, một bộ dáng nhàn tản biếng nhác, tràn ngập ý cười vui vẻ, trông không khác gì một nữ vương sa đoạ ham mê tửu sắc, không màng chuyện triều chính, nhưng không hiểu sao trên thân vẫn mang một mê lực khó cưỡng, khiến người ta không thể dời mắt nổi, càng không thể không phục tùng.
Hạ Nhi không thể không thừa nhận.
Dung Lạc rất đẹp.
Mái tóc vàng hơi dài che đi vẻ lãnh đạm trong ánh mắt xanh như hải dương, sắc môi rất thắm, hoa mỹ như hoa Hải Đường mùa thu. Lông mi rậm rạp, khí chất lại độc đáo kiêu ngạo, đặc biệt hấp dẫn.
Hạ Nhi cắn môi cúi đầu xuống, bình thản liếc hơi nóng đang bay trong tách vẫn còn nóng, cô không vội uống, ngón tay chậm rãi cọ vào mép tách trà, cười lạnh hỏi:
“Cô đem tôi đến nước A, vậy những gì cô làm cho Cố gia, những công sức cô bỏ ra cho Dung thị, cô chấp nhận vứt bỏ tất cả à?”
Dung Lạc chậm rãi gật đầu, khí định thần nhàn nói:
“Đúng vậy.”
Hạ Nhi sững người.
Quả thật cô chỉ dò hỏi, không hề chắc chắn những hành động của Dung Lạc đang làm tại nước A, càng không quan tâm Dung Lạc vì có được cô mà phải trả giá những thứ gì. Nhưng khi nghe thấy sự xác nhận này, trái tim cô cũng bị lỗi đi một nhịp vì bàng hoàng sửng sốt.
Đối với Cố gia, Dung Lạc giống như một liều thuốc giúp người ta hồi sinh, mọi kì vọng của Cố gia đều toàn bộ đặt cả trên người Dung Lạc, nữ nhân này như một loại kịch độc trí mạng, nguy hiểm khó phòng, nhưng thông minh tuyệt đỉnh, một chút cũng không kém Khương Tình.
Nếu là một nữ nhân bình thường khác, có lẽ Dung Lạc chả cần phải làm gì cả, chỉ đứng ở đó cũng đủ khiến người đó rung động không thôi.
Dung Lạc khiến cô nhớ đến con rắn trong Vườn địa đàng, là cội nguồn của tai họa, là kịch độc mê hoặc thần trí con người, là vực sâu muôn trượng nhấn chìm tất cả chúng sinh, là ác quỷ dụ dỗ người ta vào vạn kiếp bất phục.
Hạ Nhi run tay khẽ bê tách trà, thổi thổi lớp nước trên mặt, hương trà thơm tỏa ra hơi nóng.
Dung Lạc nhìn cô không chớp mắt, khoé môi hơi cong nhẹ, một chút ôn nhu ánh lên đôi mắt màu xanh ngọc huyền ảo.
Hạ Nhi uống một ngụm, rồi lại thổi, cứ thế từ từ uống hết tách trà, mi mắt lúc này khẽ giật giật, không được tự nhiên mà ngã về phía sau một chút, có chút vi diệu nói:
“Cố gia cũng thật là tuỳ hứng. Một gia tộc không dễ dàng gì được khôi phục, cũng đã sắp lấy lại vị thế đỉnh cao vinh quang của đại gia tộc ngày xưa, lại để cho cô tuỳ ý đùa bỡn trong tay như thế.”
Dung Lạc bật cười, sau đó trầm mặc nhìn cô, đôi mắt xanh biếc mơ hồ như đựng sương, không thể nhìn thấu tâm tư bên trong, chậm rãi mở miệng nói:
“Hiện tại tôi là vinh quang của Cố gia. Không có tôi — sẽ không có Cố gia.”
Dung Lạc nói xong liền đứng dậy khỏi ghế, cong khóe môi, một lần nữa cúi người, tiến lại gần phía cô:
“Ngoan ngoãn ở lại đây. Chân em khỏi hẳn, tôi sẽ để em tự do. Tất nhiên là trong khuôn khổ cho phép của tôi.”
Dung Lạc đột ngột tiến tới làm Hạ Nhi giật bắn người, cô nghiêm mặt, khẩn trương bắt lấy vạt áo:
“Khuôn khổ gì?”
Khoảng cách hai người chỉ còn cách nhau mấy cm, đột nhiên Dung Lạc bật cười, bàn tay đưa lên chạm vào gò má căng mượt của cô, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô.
Hạ Nhi cắn môi, đôi mắt hổ phách sáng lấp lánh có hình ảnh của Dung Lạc trong đó.
Dung Lạc di chuyển đầu ngón tay, nhẹ nhàng cọ xát khóe mắt cô, thanh âm khàn khàn, mập mờ lưu luyến:
“Chỉ cần không rời khỏi hòn đảo này, còn lại em muốn làm gì cũng được.”
Hạ Nhi càng siết chặt vạt áo hơn.
Dung Lạc nghiêng đầu nhìn cô, nhấc mí mắt, khóe môi vẫn như trước lúc nào cũng đọng ý cười, là một bộ dạng cực kì không đứng đắn nhưng cũng vô cùng quyến rũ câu người.
Hạ Nhi nhìn mà chỉ muốn một chưởng xé nát cái khuôn mặt kia ra.
Ý nghĩ bạo lực cực kì xúc động ấy thoáng qua trong đầu, làm cô vô cùng muốn thực hiện nó, thế nhưng cô lại giương mắt, nhạt giọng nghiến răng nói:
“Cô không sợ tôi chạy trốn à?”
Thấy cô khí thế hung hăng, Dung Lạc cười khẽ, không có nửa điểm chống cự lại ánh mắt như muốn ăn thịt người của cô, bất đắc dĩ nói:
“Nếu em có bản lĩnh.”
Dứt lời, Dung Lạc rút người về.
Hạ Nhi im lặng, ngồi thừ người một góc sofa, nhìn tách trà bốc hơi nghi ngút, đến khi Dung Lạc xoay lưng đi, cô mới ngước mắt lên, nhìn vào bóng lưng của Dung Lạc.
Mười ngón tay cấu chặt mặt ghế, cô thực sự thấy ngột ngạt đến mức không thể thở được.
Bầu không khí trong phòng khách trở nên lạnh buốt, người hầu đứng xung quanh đều cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.
Hạ Nhi suy nghĩ một lúc, cô đứng dậy, tiến tới cửa phòng khách của dinh thự, mở cửa ra.
Khi cánh cửa mở, Hạ Nhi lập tức nhìn thấy Lương Hạ vẫn đang giơ một tay lên làm động tác gõ cửa, cả người như đang du đãng vào một không gian nào khác biệt.
Có lẽ là vừa đụng mặt với Dung Lạc lúc rời đi nên cô nàng nào đó đang bị doạ cho hoảng sợ.
Hạ Nhi thở dài.
Lương Hạ theo cô tới đây, cam tâm tình nguyện bị bắt giữ cùng cô, điều này cô đã biết rồi, cũng từng muốn mắng Lương Hạ một trận vì tự ý chủ trương.
Thế nhưng Lương Hạ khóc rống lên, nhìn thấy cô liền nước mắt nước mũi tèm lem, giống như việc cô còn sống là nhận đại hoàng ân to lớn của Thánh thượng, hai mắt đẫm lệ mông lung, nước mắt tuôn trào, Hạ Nhi lại chẳng thể nhẫn tâm mắng nổi.
Có trời mới biết, lúc nhìn thấy cô bạn thân duy nhất của mình trực tiếp tự chui mình vào rọ, chút tích cực trong cô lúc tỉnh lại lập tức biến thành tiêu cực.
Cô thật muốn nhảy vực thêm lần nữa.
Cũng muốn lao đến mở cái quả đầu nhỏ của Lương Hạ ra xem bên trong có não hay không?
Thế nhưng!!! Mẹ nó, lương tâm không cho phép.
Dạo này làm người ác với cô sao mà khó thế?
Lời nói quá khắc nghiệt cô cũng không nói được, cũng không muốn nói.
Đổi lại chỉ là trầm mặc, sau một lúc lâu chỉ biết ôm Lương Hạ vào lòng mà vỗ về an ủi.
Số cô khổ thế đấy!
Lương Hạ lúc này đứng trước mặt cô, một đầu tóc dài mềm mại, túm tuỳ tiện sau đầu bởi một cái thun nhỏ, lộ ra cái trán rộng lớn, trên người mặc một thân áo tơ tằm màu xám, một cái quần dài màu trắng, nhìn cả người thập phần trang nhã.
Có lẽ vừa hồi thần lại, nhìn thấy cô, Lương Hạ liền nhu thuận nhỏ nhẹ hỏi:
“Cậu làm sao vậy?”
Hạ Nhi liếc nhìn ra ngoài cửa, trông thấy Nghiên Nghiên đang đi tới liền kéo Lương Hạ vào trong, cũng đóng sập cửa lại.
Lương Hạ ngó nghiêng rồi nhanh chóng bước vào, lo lắng hỏi:
“Cậu ổn chứ? Có thấy khó chịu chỗ nào không, nhìn sắc mặt cậu khó coi quá.”
Hạ Nhi khép mắt gật đầu một cái, trầm giọng:
“Tớ ổn.”
Lương Hạ cau nhẹ mày.
Trong trí nhớ trước đây của Lương Hạ, Hạ Nhi cũng hay im lặng, có chút ngạo khí nhưng lại không tuỳ hứng, đôi lúc lại cực kì trầm tĩnh giống như không hề tồn tại.
Nhưng lúc này khi nhìn Hạ Nhi buông mắt xuống, nửa mặt xinh đẹp như ngọc, không nói một tiếng, nhìn vài lần liền cảm thấy rất bất an.
Lương Hạ tỏ ra quan ngại, cô nói:
“Sắc mặt tái xanh như thế. Ổn cái gì mà ổn?”
Ánh mắt Hạ Nhi trĩu xuống, giọng nói lộ rõ sự mệt mỏi:
“Tớ ngày đêm nhẫn nhịn. Đã sắp nhẫn nhịn không nổi nữa rồi.”