An Tranh nhíu mày:
“Lương Hạ là bạn em.”
Khương Ngọc cười nhạt, mặc kệ An Tranh, tiếp tục uống rượu.
An Tranh nhận ra điều gì đó từ vẻ mặt hơi lạnh kia của Khương Ngọc, mãi mới hỏi:
“Lương Hạ nhất quyết không tha thứ cho chị, em nói đúng không?”
Khương Ngọc hơi nhướng mày, cười như không cười:
“Nếu tôi là cô ấy, tôi cũng không thể tha thứ nổi.”
An Tranh thở dài, đang định khuyên nhủ vài câu thì một cô gái ngồi gần đó có lẽ không kìm chế được nữa, đứng dậy đi tới, ngồi thẳng xuống bên cạnh An Tranh.
“Có thể mời em ly rượu không?” Cô gái khuôn mặt khá xinh đẹp, nhưng cách ăn mặc cực kỳ lả lơi, giơ cánh tay lên, nhẹ nhàng gác lên cánh tay An Tranh.
An Tranh nhíu mày.
Khương Ngọc đưa tay chống nhẹ cằm, lười biếng nói:
“An tiểu thư thật phong lưu, mời cô ấy một ly đi.”
An Tranh nhướng mày, nghe vậy cũng không gạt tay cô gái ra mà đẩy một ly rượu đỏ tới trước mặt cô ta.
Cô gái rướn đôi môi lên, ánh mắt càng lúc càng mị hoặc, hơn nửa người trên với bầu ngực như tràn ra ngoài đã sắp dính sát vào cánh tay An Tranh.
Cô ta cầm ly rượu, khẽ nhấp một ngụm nhỏ, kiều mị nhìn An Tranh rồi nói:
“Em là Tiểu Kiều, xin hỏi chị tên gì? Có thể làm quen với em không?”
An Tranh vẻ mặt gần như sắp mất kiên nhẫn.
Khương Ngọc lại cầm ly lên, thẳng thừng uống cạn, thưởng thức trò vui.
Cô gái thấy An Tranh không trả lời, cũng uống ly rượu một cách từ tốn, tay kia khoác lên vai An Tranh, nhẹ nhàng xoa xoa, cười nũng nịu:
“Chị đến đây chắc hẳn có chuyện không vui, có thể tâm sự với Tiểu Kiều một chút, biết đâu tâm tình sẽ thoải mái hơn.”
An Tranh hơi nhếch môi, im lặng.
Khuôn mặt yêu nghiệt kia của An Tranh quả thật vô cùng có sức hút, cô gái mê muội ngắm nhìn, đánh bạo lại gần hơn, môi đỏ mọng gần như thì thầm vào tai An Tranh:
“Nếu chị quá cô đơn, Tiểu Kiều tối nay sẽ phụng bồi chị, có được không?”
Khương Ngọc ngồi bên cạnh nghe thấy liền ngậm cười, đưa ly rượu lên môi một ngụm uống cạn.
An Tranh lại rất bình thản, khẽ lắc lắc rượu trong ly, cười tùy ý, giọng nói trầm thấp từ tính làm đáy lòng người ta mê mẩn:
“Em muốn ngủ với tôi?”
Cô gái khuôn mặt bỗng hồng rực, ra chiều ngượng ngùng, nũng nịu nói:
“Người ta chỉ muốn tâm sự, nhưng nếu chị muốn…”
Giọng nói của cô gái mềm như kẹo bông, hơi lấp lửng.
An Tranh khẽ đặt ly rượu xuống, giơ tay trái lên, ánh đèn trong quán bar hắt lên từng khớp xương thanh mảnh của bàn tay trắng nõn như ngọc, cười như không cười, chậm rãi kéo tay cô gái kia lại, nói:
“Khẩu vị của tôi khá nặng, chỉ thích bạo hành nữ nhân ở trên giường, ‘làm’ đến khi toàn thân nữ nhân ấy là máu mới buông tha. Cô gái, em chắc vẫn muốn ngủ với tôi chứ?”
Cô gái nghe thấy liền mở lớn mắt, khiếp đảm lắp bắp vài câu, rồi nhanh chóng bỏ chạy thục mạng.
An Tranh lại không màng tới, bàn tay đưa ra cầm ly rượu, dáng vẻ nhàn nhã thong dong.
Khương Ngọc chứng kiến mọi chuyện xảy ra trước mắt với vẻ buồn cười, cũng tiện tay với lấy một ly rượu, nhấp một ngụm rồi nói:
“Khẩu vị của em từ khi nào lại nặng như vậy? Thích hành hạ nữ nhân?”
An Tranh ngước mắt lên nhìn, sau lại không nói câu nào.
Khương Ngọc cười không chút khách khí:
“Đôi khi chị rất khâm phục em, mỹ nhân xoay quanh một người tới một người, triền miên không dứt, lại vẫn có thể giữ vững thân mình, quyết không động lòng với ai.”
An Tranh dựa người ra sau ghế, thờ ơ nói:
“Chị sai rồi, em động lòng với một người. Còn là động lòng đến chết cũng không thể từ bỏ đấy.”
Khương Ngọc nghẹn lời, ngẫm nghĩ rồi cười:
“Tiểu công chúa không yêu em.”
An Tranh nhấp một ngụm rượu, hơi cong môi:
“Em biết.”
Khương Ngọc ngẩn ra giây lát, rồi khôi phục lại nụ cười trên mặt:
“Đúng là cố chấp.”
An Tranh chỉ cười nhạt, bàn tay siết chặt ly rượu, trong ánh mắt là sự lạnh lẽo không thể tan đi.
Khương Ngọc cũng chậm rãi uống rượu, không biết đang nghĩ gì.