Khương Tình! Nữ nhân này điên rồi.
Nếu viên đạn kia của Khương Ẩn là ở vị trí chí mạng, không phải nữ nhân này sẽ chết sao?
Một chữ ‘chết’ đó, lại có thể đánh cho tâm hồn cô trở nên tan tác, đau đến mức lục phủ ngũ tạng như trộn đều một chỗ.
Toàn thân Hạ Nhi run rẩy dữ dội, cánh môi cũng bị cô cắn đến bật cả máu.
Một bên khác, An Tranh vẫn giãy giụa muốn tránh khỏi tay Hàn Tịch, lại nghe Hàn Tịch mở miệng nói:
“Hạ Nhi sẽ không sao. Khương Tình dù có chết cũng không để cô ấy bị thương.”
An Tranh vốn dĩ đang lo Hạ Nhi gặp nguy hiểm, nghe ngữ khí chắc chắn đó của Hàn Tịch, phút chốc liền an tĩnh lại.
Thời khắc này La quản gia và đám người hầu đều bất chấp tất cả đồng loạt xông lên trước, mấy tiếng “gia chủ” vang lên liên tiếp, gấp thành một đoàn.
Trong đôi mắt Khương Ẩn cũng không còn chút nhiệt độ nào. Hắn lên tiếng:
“Khương Tình. Sự nhẫn nại của bổn gia có giới hạn.”
Dứt lời, hắn lại nhắm họng súng đen ngòm lạnh buốt về phía Khương Tình, cười đến âm trầm tàn bạo.
Hạ Nhi gấp đến hoảng, nhìn nữ nhân đang mặc cho vết thương trên vai chảy máu rất nhiều, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt nâu sẫm kia vẫn phát ra những tia sáng ảm đạm, lại như phá tan mây mù tối tăm phía chân trời.
Khương Tình vẫn mặc kệ Khương Ẩn đang chỉa súng vào mình, quay đầu nhìn Hạ Nhi, lạnh nhạt nói từng chữ với cô:
“Em thích yên tĩnh, tôi cho em một bầu trời không gợn sóng, em thích tôi dịu dàng, tôi dùng cả đời chỉ để dịu dàng với một người là em. Em không thích người khác ép buộc em, tôi chỉ dám yên lặng ở phía sau bảo vệ em, cho dù biết rõ em vĩnh viễn không tha thứ cho tôi, tôi cũng muốn bảo vệ em cả đời. Chỉ cần em muốn tôi làm gì, ngay cả chết tôi cũng không từ chối.”
Khương Tình dứt lời liền cười, ánh mắt chậm rãi biến thành băng hàn.
Bàn tay ôn nhuận như ngọc từ lúc nào đã lấy ra một chiếc nhẫn, miết nhẹ nó trong lòng bàn tay. Khương Tình nhét chiếc nhẫn vào tay cô, đau đớn trong đáy mắt phút chốc cuồn cuộn dâng trào, cười mà khoé mắt tràn lệ:
“Đồ tôi tặng đi em dứt tình liền trả lại, như vậy, trái tim của tôi dành cho em, cũng có thể trả về đơn giản như vậy được sao?”
Hạ Nhi hoảng thật rồi.
Đã đến mức này lại chỉ để ý đến loại chuyện nhỏ không đáng kể không liên quan đến sự việc khẩn cấp ảnh hưởng đến tính mạng, những lời này nói ra lúc này có nghĩa lý gì chứ?
Cô vẫn biết Khương Tình là nữ nhân cuồng vọng không ai bì nổi, nhưng thời điểm quan trọng như thế này sao lại có thể liều lĩnh, thậm chí không nghĩ đến hậu quả, bất chấp cả tính mạng như thế?
Hạ Nhi run rẩy liếc nhìn chiếc nhẫn nằm gọn trong tay mình, cắn chặt môi, gần như đã khiến cánh môi hồng nhuận của mình nát bươm, gằn từng chữ:
“Khương Tình! Ra lệnh đi.”
Khương Tình vẫn im lặng, sắc mặt bình tĩnh vô cùng, phảng phất như hoàn toàn không nghe thấy.
Khuôn mặt tuyệt diễm nhiễm một lớp đỏ như son, giống cánh hoa đào diễm lệ sáng rỡ trên cành cây, chỉ ôn nhuận mỉm cười rất nhạt.
Khuôn mặt Hạ Nhi lại trắng bệch, nhìn vết máu bị nhuộm đỏ cả vai áo Khương Tình, miệng vết thương đáng sợ hơn tưởng tượng của cô, máu me be bét.
Thật sự không thể hiểu nổi… Rốt cuộc Khương Tình có biết đau hay không?
Đã đến nước này mà vẫn cười đến ôn nhuận không để ý mà nhìn cô.
Hạ Nhi không thể nào chịu nổi nữa, cô nghiến chặt răng, gần như gào lên:
“Tôi không muốn. Tôi không muốn cô chết. Được chưa?”
Khương Tình vẫn đứng ở chỗ ánh đèn rất nhạt, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nâu sẫm không một gợn sóng, phía sau là bóng đêm vô tận, tăm tối đáng sợ như tử thần, phảng phất như tử vong sắp lao đến bao phủ toàn thân.
Hạ Nhi vừa nói vừa run rẩy, sự đau khổ và bi thương đến tột cùng khiến cô thở hổn hển không kiềm lại được, tay run run nắm chặt chiếc nhẫn, gào thét điên cuồng:
“Tôi nói, tôi không muốn cô chết. Cô nghe rõ chưa hả?”
Giọng nói của cô vang vọng khắp nơi, làm người khác cảm thấy chấn động.
Bầu trời chớp một quầng sáng, lại một tia sét đánh qua, dưới ánh sáng như vậy, vẻ mặt của Hạ Nhi đã hoảng sợ đến tột cùng.
“Quả nhiên em vẫn luyến tiếc tôi.” Khương Tình bỗng bật cười, giọng nói tựa như nước sâu quấn quanh dưới đáy, giãy dụa xoay quanh mãi mới trồi lên.
Hạ Nhi mím môi nhìn nụ cười bình thản ấy, chỉ cảm thấy nụ cười nhìn thì ôn nhuận tao nhã, lại như một cây gai, đâm thẳng đến đáy lòng cô, chói mắt cực kỳ.
Hạ Nhi nghĩ Khương Tình điên rồi.
Dám dùng loại phương pháp này, không tiếc tính mạng của mình chỉ để cho cô thấy rõ trong lòng cô không thể nào nhẫn tâm nổi.
Tuỳ hứng đến như thế, chỉ để đổi lấy một câu nói không nỡ của cô.
Đúng là điên rồi!
Hạ Nhi nhìn chằm chằm Khương Tình, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Đồ điên.”
Khương Tình bỗng cúi đầu cười khẽ một tiếng, vết thương trên vai bị động, máu chảy càng dữ dội hơn, giọng nói vẫn lãnh đạm như cũ, không hề suy chuyển:
“Ừ. Tôi điên rồi.”
Khương Tình dứt lời liền ngưng cười, ngẩng đầu lên, vẻ mặt tuyệt mỹ nhàn nhạt như thi tựa họa trong phút chốc thay đổi, mặc dù không có đau đớn, cũng vẫn làm cho người ta cảm giác được một sự thương tâm nhàn nhạt, theo đó còn có sự âm hàn tàn nhẫn.
Khương Ẩn đứng đối diện bị ánh mắt đó nhìn tới, bất giác run lên.
“Mạng của tôi — Khương thiếu gia vẫn chưa đủ sức để lấy đâu.”
Giọng nói ôn nhuận rất khẽ, cũng rất lạnh lẽo.
Khương Ẩn nghe thấy, ngay lập tức mím chặt môi, tay cầm súng ngay lập tức bóp cò.
Ngay lúc viên đạn bắn ra, Khương Tình đã kéo Hạ Nhi nghiêng người sang né tránh, tốc độ kinh người.
Ngay sau đó, xung quanh biệt thự, Lam Thất cùng Lam Tinh dẫn theo vệ sĩ xuất hiện, ai nấy sắc mặt đều đang trầm xuống, kinh hồn khiếp vía.
Bộ dạng như vậy rõ ràng là bị hành động liều chết lúc nãy của Khương Tình doạ cho sợ hãi.
Đám sát thủ của Khương Ẩn vừa hoàn hồn lại, nhìn thấy bốn phía đều là vệ sĩ của Khương gia, đầu tiên là sửng sốt, là ngập ngừng, ngay sau đó có mấy người phản ứng lại, đang định giơ súng lên lại thấy trong tay Khương Tình từ lúc nào xuất hiện một khẩu súng ngắn, chỉ trong vài giây đã bắn vài phát về phía họ.
Mấy phát súng ấy không lấy mạng, chỉ bắn bị thương bàn tay cầm súng, mỗi một viên đạn đều chuẩn xác trúng vào một cổ tay, trong đó bao gồm cả tay đang cầm súng của Khương Ẩn.
Đám lính đánh thuê phát hoảng, một tên từ phía sau còn cất giấu một khẩu súng trên người, nhanh chóng rút ra nhắm họng súng về hướng Hạ Nhi, khoảng cách rất xa, hắn còn chưa thể nhắm chuẩn được đã ngay lập tức bị một viên đạn xuyên thẳng qua mi tâm, không hề lệch một phân.
Người đó ngã xuống, chỉ còn dòng máu đỏ chảy xuống từ miệng vết thương trên trán.
Chết cực kỳ sạch sẽ.
Cảnh này lọt vào mắt Hạ Nhi.
Vốn biết Khương Tình là một cao thủ bắn súng tuyệt đỉnh, khả năng nhắm bắn chuẩn xác tới độ không một ai bì nổi, nữ nhân này lúc nãy còn yếu ớt đến đứng cũng không vững, bây giờ ra tay lại mạnh mẽ khốc liệt đến không chừa đường sống cho người khác.
Khương Tình bắn xong viên đạn đó liền ném khẩu súng trong tay đi, chứng tỏ khẩu súng đã hết đạn.
Hạ Nhi trầm mặc cắn môi, ra hiệu cho Kha Viễn và vệ sĩ của mình nhập cuộc.
Kha Viễn vừa thoát khỏi đám sát thủ khống chế, lập tức sai vệ sĩ đánh trả.
Lam Thất và Lam Tinh chỉ đạo đám vệ sĩ Khương gia bao vây toàn bộ, trận chiến đầy mùi thuốc súng, cũng tràn ngập mùi máu tươi.
Khương Ẩn thấy tình thế nguy cấp, đỏ mắt, nhìn Khương Tình như sói, tàn bạo quát:
“Giết hết bọn chúng đi.”
Đám lính đánh thuê nghe thấy, không tiếc mệnh lao đến.
Vốn dĩ bọn chúng muốn tốc chiến tốc thắng, nên sử dụng súng trực tiếp là cách nhanh nhất.
Nhưng những kẻ cầm súng đã bị Khương Tình nhanh gọn giải quyết, vì vậy đám sát thủ thoáng chốc chuyển sang dùng dao, một tên lao đến chém từ trên đỉnh đầu của Hạ Nhi xuống, rõ ràng là muốn mạng của cô.
Khương Tình nhìn thấy, vốn muốn ra tay xử lý tên sát thủ.
Nhưng còn chưa kịp động thủ, Hạ Nhi đã giật mạnh cổ tay ra khỏi tay Khương Tình, ngay sau đó phản ứng còn nhanh hơn, nghiêng người tránh né con dao đang bổ xuống, chân trái đá mạnh vào bụng của đối phương.
Tên lính đánh thuê đau đớn, Hạ Nhi nhân cơ hội ấy xoay người, chân vung ra đá vào cổ hắn.
Chỉ một chiêu thức đã trúng vào vị trí động mạch, tên lính lập tức đầu váng mắt hoa, loạng choạng ngã gục xuống đất.
Khoảng cách của cô và Khương Tình bị giãn ra, ngay lập tức có vài người lao đến tập kích Khương Tình.
Khương Tình nhíu mày nhìn cô, ngay sau đó liền lấy tốc độ cực nhanh xử lý hai tên sát thủ.
Hạ Nhi mím môi, liếc nhìn khung cảnh hỗn loạn đẫm máu, lại nhìn vết thương trên người Khương Tình.
Khương Tình vốn dĩ đã bị thương, nếu còn bảo vệ cô nhất định sẽ gặp nguy hiểm, cô không muốn bản thân trở thành gánh nặng ảnh hưởng đến Khương Tình.
Cô nhất định phải nghĩ cách để kết thúc cuộc chiến này.
Phía sau lại có một tia sáng lạnh đập vào khóe mắt cô, Hạ Nhi nhảy sang bên cạnh tránh né, tay phải rút con dao, lưỡi dao trong tay vụt sáng, khuỷu tay dùng sức, đâm thẳng con dao vào cánh tay đối phương.
Tên sát thủ chỉ kịp tru lên một tiếng, Hạ Nhi nhân cơ hội nhấc chân đá bay tên đó.
Nhưng người Khương Ẩn dẫn đến quá đông, ngay lập tức lại có thêm một người lao đến, Hạ Nhi không kịp phản ứng, cổ tay đã có cảm giác một nguồn sức mạnh kéo mình ra.
Cô quay đầu lại nhìn thì trông thấy Khương Tình đang giữ chặt tay cô.
Lưỡi dao đâm về phía cô quá nhanh, nhanh tới mức Khương Tình chỉ kịp lao đến đỡ cho cô.
Lưỡi dao đó chính là đâm thẳng vào lưng Khương Tình.