Bên người Vương Hoẳng Liệt là Đại tướng Dương Công Khanh, thẳn sắc mỗi mệt. Các quân Hoài Nam chỉ nhìn về phía trước, nghĩ đến chỉ chạy hơn trăm dặm nữa, là có thể đến thành Dương Châu.
Nơi đó là đường sống duy nhất của bọn họ.
Hoài Nam quân đến bây giờ, còn lại chỉ hơn ngàn người.
Từ đêm khuya cho tới bây giờ, bọn họ còn không có thoát khỏi Lý Tình đuồi giết. Tiếng vó ngựa ầm ầm, vĩnh viễn đều ờ cách đó không xa phía sau bọn họ vang lẻn. khiến cho tất cả mọi người trong lòng căng thẳng, không dám nghỉ ngoi.
Lý Tình không thể nghi ngờ là một người truy kích cực kv thành công, cũng cực kỳ am hiểu trong loạn thù thắng. Bời vì loạn xưa nay đều là người khác, tinh táo luôn là Lý Tình.
Năm đó hắn truy đuổi Phiền Cát Thiết, cũng chỉ dùng ba trăm kỵ binh, khiến cho mấy
ngàn đại quân sụp đổ. Lần này dùng hơn ngàn kỵ binh đối phó quân Hoài Nam, lại càng thành thạo.
Tiếng vó ngựa gấp gáp, hình thành một loại áp lực to lớn. quân Hoài Nam cũng không phải không có phản kích, nhung luôn không chịu nổi lực xung phong của thiết ky. Quân Hoài Nam mặc dù tinh, nhưng ở trước mặt thiết giáp kỵ binh thủy chung tìm không thấy tiết tấu, Dương Công Khanh bởi vì chưa có cùng Lý Tĩnh gặp qua, lúc này đây cũng không phục Lý Tĩnh, nhưng sau khi trải qua lần truy kích này, chỉ sợ cuộc đòi này rốt cuộc không muốn đụng phải Lý Tĩnh nữa.
Mọi người hoảng sợ chạy về phía trước, không có ai đi lưu ý một thản đại thụ ven đường không xa, càng không có chú ý, ờ hai bên đường, trong bụi cỏ, lùm cây, sau tảng đá sớm có người mai phục.
Chờ quân Hoài Nam lọt vào một tầm tên của Tiêu Bố Y, Tiêu Bố Y ờ trên cây nhìn về nơi xa, thậm chí có thể trông thấy khói bụi do thiết kỵ cùa Lý TMi tạo nên.
Tiêu Bố Y mỉm cười, hiểu rằng đây không thể nghi ngờ chính là truy kích tới cùng, Lý Tình dùng tốc độ hành quân nhanh nhất, dưới sự chuần bị. chỉ một lần là giải quyết!
Thật ra từ lúc trước khi đối thù chạy trốn tới Thành, Lý Tình có thể đem bọn họ đạp ờ dưới vó ngựa thiết kỵ. nhưng hắn không có làm như vậy, hắn và Tiêu Bố Y. hiền nhiên còn có dụng ý càng sâu hơn.
Có khi, đánh chết thi dễ dàng, nhưng làm cho đối thủ sợ hài từ trong lòng, còn có thể lấy được lợi ích lớn nhất, cũng không phải là chuyện đễ dàng làm được.
Chậm rãi rút tên ra, Tiêu Bố Y không có nưa phẳn cảm giác cấp bách, tuy địch thù từ một tầm tên đã đến nừa mũi tên, thoáng qua đã muốn từ bên cạnh gốc cây là hắn nấp đi qua.
Tiêu Bố Y rốt cuộc giương cung, nhẹ nhàngbuông tay, bốn mũi tên bay đi, mục tiêu lại chi có một,Ngụy vương Vương HoằngLiệt!
Quân Hoài Nam chỉ nghe một tiếng xẹt vang lên. Chợt nghe Vương Hoẳng Liệt hét lẻn một tiếng, rồi ngà xuống ngựa. Vai, đùi cùa hắn đều trúng tên, máu chảy ra như suối. Con ngựa cũng được hường thụ đãi ngộ ngang với Vương Hoằng Liệt, ngực trúng một mũi tên, đầu trúng một mũi tên.
Mũi lên lực cực mạnh, đã cắm vào đầu ngựa không thấy đốc tên, ngựa có thể nói là bị một tênbắn chết!
Tiêu Bố Y cũng không muốn giết Vương Hoằng Liệt, có đôi khi. loại người này còn sống hiển nhiên so với chết còn hữu dụng hơn nhiều.
Ngụy vương trúng tên roi xuống đất. quân Hoài Nam đại loạn!
Nhưng tuấn mã quá mức gấp, trong lúc nhất thời không cách nào ghìm lại được, đột nhiên ngựa hí vang lừng, đã ầm ẩm ngã xuống đất. Quân Hoài Nam một lòng chạy trốn, cũng không có cảm giác trên đường sớm có mai phục, dây chèn chân ngựa đột nhiên căng thẳng, ngựa phía trước xông đến quá gấp đều lăng không ngà văng ra ngoài, bụi đất tung bay. Trong bụi cỏ ven đường, ám khí bay ra như mưa, không chút nào ngoại lệ bắn về phía tọa kỵ của quân Hoài Nam. Dương Công Khanh kinh hãi, phi thân xuống ngựa, muốn bảo vệ Ngụy vương. Đột nhiên một binh sĩ nhào lên, quát to một tiếng, “Tướng quân cấn thận!”
Chỉ nghe đến phập một tiếng, một mũi tên phóng tới. bắn thủng binh sĩ. Dư lực không giảm, đã bắn xuyên qua người binh sĩ đánh tới miếng hộ tâm ờ giữa ngực Dương Công Khanh.
Nghe phành một tiếng, miếng hộ tâm đã bị bắn nát. Dương Công Khanh chỉ cảm thấy ngực như bị chùy đánh, thối lui vài bước, một ngụm máu tươi phun ra, không khỏi sắc mặt đại biến.
Hắn thật ra đã gặp qua một mũi tên bá đạo như thể!
Khi đó, hắn còn là một đạo phi, đã gặp qua một mũi tên uy lực như thế của Trương Tu Đà! Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, Trương Tu đã đã chết nhiều năm. hắn lại vẫn có thể nhìn thấy loại tiễn pháp bá đạo này.
Từ phương hướng mũi tên đến trông qua, nhìn thấy trên đại thụ cành lá khẽ nhúc nhích, ánh dương lóe lên, thiết cung ần hiện hàn quang. Dương Còng Khanh trong nội tâm lạnh giá. xoay người lăn đi, lọt vào trong một khe rãnh ven đường.
Khi roi vào khe rãnh, Dương Công Khanh khóe mắt hoi liếc nhìn lại, cầỉ thấy được một mũi tên dài cắm ờ noi hắn vừa mới đứng, lút vào lòng đất!
Lúc này ánh đương ấm áp. nhưng Dương Công Khanh lại như rơi vào hẳm băng. Hắn nghe nói Tây Lương vương tiễn phép sắc bén, có thể so sánh với Trương Tu đã năm đó. mũi tênnày bá đạo nhưthể, chẳng lẽ là Tiêu Bố Y đích thân đến đây?
Tiêu Bố Y tiến đến, có ý nghĩa quân Tây Lương đã toàn bộ đánh tới hay không? Tây Lương vương một khi đã đến, Dương Công Khanh hắn cũng bất chấp Ngụy vương.
Mượn khe rãnh yểm hộ, Dương Công Khanh chạy đi như bay. thoáng qua đã lướt đi hơn mười trượng, mới định nhảy ra khỏi khe rãnh, đã thấy một người bồ nhào xuống.
Người nọ thế tới cực kỳ mành liệt hung hàn, Dương Công Khanh trong tiếng quát lớn. đã chế trụ được cổ tay cùa người nọ, đem hắn quăng ra ngoài.
Nhưng một khắc vung ra, Dương Công Khanh lại phát hiện lại có ba bốn người xông về phía hắn.
Dương Công Khanh vốn là Hàm Đan tặc soái, bản lănh cũng cao cường, bằng không làm sao mà phục chúng. Nhưng nhìn thấy thân pháp của mấy người kia, cũng âm thẳm kinh hãi, những người này có lẽ võ cÔỊỊg cũng không bằng hắn. nhưng lại không màng sống chết, thật sự khiến cho hắn sợ hài. Nhìn thấy những người này đầu tiên là bắn ngựa, lại quấn hắn, lại nghe thấy thiết kỵ ầm ầm, thậm chí có thể nhìn thấy bụi màu vàng càng thêm gần. Dương Công Khanh đã hiểu rõ, mục đích của những người này rất đơn giản, chính là cuốn lấy bọn họ!
Chỉ chờ tới lúc tầiết giáp kỵ binh đuổi tới, những người này đã hoàn thành mục đích.
Ý niệm trong đầu lóe lên, Dương Công Khanh đã nhảy ra khỏi khe rành, theo một sườn dốc lăn xuống. Hắn dưới sự liều mạng, người thường cũng khó mà địch, trước khi đối thủ còn chưa có hình thành thế bao vây, đã chạy trốn ra bên ngoài. Chỉ nghe thấy sau lưng tiếng kêu thảm không dứt bên tai, Vương Hoẳng Liệt càng kêu lớn. “Công Khanh cứu ta”.
Dương Công Khanh không dám quay đầu lại. tính mạng nguy hiểm, tính mạng của ai hiển nhiên đều không quan trọng bằng của mình! Thân hình lảo đảo mấy cái, đã chui vào trong bụi cỏ, Tiêu Bố Y trên cây trông thấy, buông trường cung xuống, thoải mái nhàn nhà nhìn sang tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên ờ xa xa
Trong hơn ngàn người, hắn chỉ cần bắt giữ Vương Hoằng Liệt, thì đã là đại công cáo thành.