“Ta nào có chuyện xưa gì để kể” Sử Đại Nại buồn bực nói.
■”Không có gì có thể nói. cũng có thể nói một chút về sư phụ ngươi, phụ thân nguoi” Vân Thủy thuận miệng cười nói. Đột nhiên nhìn thấv Sử Đại Nại sắc mặt đại biến. Vân Thủy trong lòng lo sợ, “Không nói thì thôi, không cần tức giận”.
Sử ĐạiNại từng chữ nói ra: “Ngươi thật muốn nghe?”
“Ngươi nói thi ta nghe'” Vân Thủy vẫn làm ra vẻ mặt không quan tâm.
Sử Đại Nại lại nắm chặt nắm tay nói: “Tốt lắm. ta nói cho ngươi nghe. Cha ta chính là sư phụ của ta. Tần huynhbỡi vì Trương tướng quán chết mà cả đời bất an…”
“Ngươi không phải cùng hại chết hắn chứ?” Vân Thủv nụ cười có chút cứng ngắc.
Sử ĐạiNại thở ra một hơi. trầm trọng nói: “Ta chi hận không thể hại chết hắn!”
Vân Thủy ngạc nhiên, chi cảm thấv ba người này mỗi người đều không thể lý giải, người này so với người khác càng điên cuồng hơn, nhưng vẫn không nói ra lời nào. cùng làm cho nàng không thể không tin!
“Vi sao?” Vân Thủy nhịn không được hòi.
Sử Đại Nại đột nhiên lên tiếng cười dài, thẻ thảm giống như sói trạ “Ngươi hỏi vì sao? Tađâv nói cho ngươi biết, nếu như phụ thân của ngươi từbò mẫu thân cùa ngươi, từbiệt hơn mười năm, ngươi sẽ làm gì? Nếu như ngươi khồ sỡ tìm hắn hơn mười năm, lại phát hiện hắn căn bản không có đem ngươi để ờ trong lòng. Ngươi lại sẽ làm gì? Nếu như ngươi lần đẩu tiên nhìn tháy hắn. hắn đã một chường đánh vào ngực ngươi, muốn lắv của tính mạng ngươi, ngươi có thể làm gì?”
Hắn thanh âm thê thảm, xa xa truyền đi, ở núi xa tựa hồ quanh quẩn mấv chữ, ngươi có thể làm gì? Ngươi có thể làm gì!!!
Sử Đại Nại từ khi bị Phù Binh Cư đánh một chường, một mực vẫn đau khổ. lằn này phát tiết ra. quả thực là kinh hồn, đau đền tận đáv lòng.
Tẩn Thúc Bảo trong mắt mang theo vẻ đồng tinh. Tiêu Bổ Y ngoại trà thờ dài cũng không thể nói cái gì, VânThùy sắc mặt khêbiến. từng chữ nói ra: “Đáng giết!”
Sử Đại Nại hơi ngạc nhiên, thoáng qua lại cười rộ lẻn. “”Đúng vậy. ngươi nói nhẹ nhàng quá. Đáng giết? Nhưng hắn dù sao cùng là cha ta. võ công so với ta cao cường hơn. hành tung bất định! Ta tim khắp chân trời góc biển không thể tìm được hắn, tim được hắn không thể đánh thắng hắn, cho dù đánh thắng hắn, mẹ ta đổi với hắn nhớ mãi không quên, nha đầu. ta hòi ngươi, nếu ngươi là ta, ngươi có thể hạ thủ được sao?”
Vân Thủy rốt cuộc ngơ ngẩn, thật lâu không nói gì.
Trong trúc làu chi nghe tiếng hàm răng của Tẩn Thúc Bảo kêu lách cách, chi nghe tiếng hít thờ ồ ồ của Sử Đại Nại. chi thấy ánh mắt thương cám đồng tinh của Tiêu Bố Y, ánh mắt của VânThùv đảo qua những người này. trong lòng không biết là tư vị gì.
Chi ngắn ngủn vài canh giờ. ắn tượng người trung nguyên, ỡ trong suy nghĩ của nàng đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Sử Đại Nại binh phục tám tình, trầm giọng nói: “Nha đầu. ta nói những lời này. cũng không phải là muốn chiếm được sự đồng tinh của ngươi, ta chi muốn nói cho ngươi biết, chuyện của đàn õng. phụ nừ các người rất nhièu cái sẽ không hiểu! Dưới gầm trời này nhièu người xấu, người tốt thực sự cùng không ít. Tẩn huynh cùng ta. cảnh ngộ của người nào là thoải mái? Nếu ngươi nhận lấy, cũng sẽ cảm thấy đương nhiên sao? Đối với chúng ta lại không có oán tròi trách đất. chuyện của minh, tự minh gánh là được rồi, giận chó đánh mèo người khác, thi tính là nam nhi gi?”
Vân Thủy đột nhiên lại cười. “Ngươi nói không sai. nhưng ta thật không tính nam nhi. ngươi chớ để quèn, ta chi là phụ nữ!”
Sử Đại Nại vốn muốn nói tới chuyện thánh nữ, không ngờ Vân Thủy trả lòi như thế, trong lúc nhất thời ngược lại khôngbiết phản bác nhưthế nào.
Vân Thủy đứng dặv. lại rút máu rót máu. chi là lúc này đâv. A Tú, lào Tứ chi qua một lát đã tinh lại, khi tinh dặv, đều cùng có chút ít mờ mịt nói: “Tây Lương vương, đâv là chuyện gi?”
Tiêu Bổ Y thở phào một hơi. thẳm nghĩ cổ độc ki’ diệu, thật không thể tưởng tượng, Vân Thùy này dùng cổ, càng kỳ diệu khó dò. Tằn Thúc Bảo nhìn thấv hai người A Tú đã tinh, tâm tinh buông lỏng, rắc một tiếng, cái ghế dựa của hắn đã gày nát.
Hắn đem hết khí lực toàn lực kháng cự cùng Thất Tình cổ, khi ngồi lên trên mặt đất. chi cảm thắv gằn như hư thoát, trong lòng trống rỗng, đau đón không chịu nồi.
Vân Thủy lại vỗ vỗ tay, thu hồi ngán chàm, mang vòng bạc lẻn, nhìn sang Tiêu Bố Y nói: “Tây Lương vương, ta và ngươi cả hai không thiếu nợ nhau . chi là…” Nàng nhìn về phía Tẩn Thúc Bảo. muốn nói lại thôi, rồi cắt bước đi ra ngoài trúc làu.
Đi tới cửa. Vân Thủy lại dừng lại, cũng không quay đầu mà nói: “Các ngươi không phải muốn gặp Đại Miêu Vương sao?”
Tiêu Bổ Y ánh mắt lóe lẻn. trầm giọng nói: “Không sai”.
Vân Thủy cười khanh khách nói: “Tốt lắm. ba ngày sau. ta dẫn các người đi gặp Đại Miêu Vương!” Nàng lời còn chưa dứt. người đã phiêu nhiên đi ra, chi để lại tiếng đinh đang khe khè đưa tới. mờ ảo khó dò!