Nếu là người khác, đương nhiên sẽ bảo hắn đứng hầu đợi cũng được, nhưng nghĩ tới tính tình càn quấy, không gặp nhất quyết không bỏ qua của Ngô Các Lão thì nhu tình mật ý của một khắc trước lập tức tan thành mây khói, cuối cùng buông tay, sửa sang lại trang phục.
Niếp Thanh Lân đương nhiên lui vào trong nội thất, cô nam quả nữ nếu để Ngô các Lão bắt gặp đúng là không tốt.
Sau khi Ngô các lão đi vào, nhìn một lượt thư phòng cũng không thấy bóng dáng công chúa liền nói: “Thánh thượng sau khi ban chỉ để công chúa chủ trì việc triều chính, phê duyệt tấu chương, nhưng mà sau khi Thái phó trở về, thế nhưng lại chẳng bao giờ thấy công chúa đến thư phòng xử lý công vụ, không phải là có người ngăn trở nàng ấy chứ?”
Thái phó lạnh mặt nhìn Ngô Cảnh Lâm, đối với lão đầu này lần đầu tiên trong mắt toát ra sát khí. Ngô các lão trước nay cũng không hề sợ Thái phó. Ngày thường thắt lưng hơi cong nay cũng đứng thẳng lên, không yếu thế chút nào trừng mắt lại nhìn hắn.
“Ngô các Lão tuổi cũng đã lớn, cũng đã đến lúc cáo lão hồi hương dưỡng lão, bản Hầu sẽ tự dâng tấu với hoàng thượng, thỉnh hoàng thượng ân chuẩn cho các lão hồi hương, về sau chuyện của triều đình sẽ không phiền các lão quan tâm.”
Nghe được những lời ấy, Các lão cũng không hoảng hốt, không khẩn trương, chỉ mở miệng nói: “Lão hủ cùng Thái phó đại nhân cũng là đồng liêu cùng làm quan hai triều, lúc trước khi Hầu gia bị giáng chức ra biên thùy, thần cũng đã cùng với các bạn đồng liêu khác cầu tình giúp Hầu gia, lúc ấy chỉ đơn giản cảm thấy một thân tài năng không nên bị mai một, nhưng đến sau này, chính lão hủ cũng không biết quyết định khi đó của mình là đúng hay sai?
Thái phó cười lạnh nói: “Ngô các lão có gì muốn chỉ giáo?”
“Nay ở trong thư phòng của có ta với ngươi, ta cũng không ngại già trẻ hai người nói thẳng lòng mình. Tiên đế trước đây chỉ ham hưởng lạc, một lòng sủng hạnh nịnh thần, là chuyện mà ai ai cũng biết, cho dù không có Định Quốc Hầu ngươi ngăn cơn sóng dữ, thì cũng có người khác thay mặt đứng ra. Nhưng mà lão hủ lại nhìn thấy dã tâm trong lòng Định Quốc hầu ngươi quá lớn, không nói đến việc thay đổi triều chính làm rung động dân tâm, chỉ nói về người đang ngự ở trên ngôi vị Hoàng đế kia, Thái phó thật sự cảm thấy cho nàng cơm no áo ấm nơi chốn hậu cung sẽ đủ để thõa mãn nàng? Theo lão hủ nghĩ, làm như thế chẳng khác nào đang nhục mạ nàng.
Thái phó anh minh, chắc hẳn trong lòng ngài cũng đã có lựa chọn, nếu Thái phó là một người trung trực, luôn lo cho dân cho nước, hẳn cũng nên lưu lại chút thể diện cho hoàng tộc Niếp thị, đến lúc đó cả triều văn võ đều sẽ cảm động và nhớ đến công lao của Thái phó, trong lòng công chúa cũng sẽcảm tạ Thái phó, như vậy Định Quốc hầu đại nhân lưu lại trong sử sách mới đúng là một người mang tấm lòng lo cho nước cho dân, vì nước vì dân mà cúc cung tận tụy dĩ nhiên sẽ lưu danh thiên cổ! Lão hủ bất tài, nguyện khi còn sống nhất định sẽ vì Thái phó viết lại giai thoại lịch sử truyền…”
“Đủ rồi!” Thái phó lạnh lùng ngắt lời Ngô Cảnh Lâm còn chưa nói hết lời, hướng về phía ngoài cửa cao giọng hô: “Nguyễn công công, đem Ngô Các lão tống xuất khỏi cung.”
Kế tiếp đó là một thị vệ cao lớn bước vào, không nói nửa lời liền đem ông lão khô gầy xách thẳng ra khỏi thư phòng.
Niếp Thanh Lân ở bên trong nghe ân sư vẫn đang ầm ĩ nhất quyết không tha, chỉ ngầm lắc đầu, ân sư đã hy vọng quá nhiều, nữ đế lưu danh thiên cổ của Ngụy triều cũng không dễ làm! Có một nam nhân như vậy đứng bên cạnh long ỷ, thì có ai dám nhảy vào ngồi ở vị trí đó chứ?
Khi nàng đi ra khỏi nội thất thấy vẻ ấm ức trên mặt nam nhân kia vẫn chưa tan đi, mắt phượng hơi liếc về phía nàng, đôi môi nhếch lên, Niếp Thanh Lân cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ xoay người đi ra khỏi thư phòng…
Đến đêm, thời điểm dạ tiệc Đông chí bắt đầu, trong dạ tiệc cho diễn kịch, giọng hát và nội dung đều nói về Lộc Huyết Tửu. Nhưng khác hẳn với trong phủ phú hộ vương hầu khác chính là, tiệc rượu Lộc huyết trong cung đều là những con nai con được nuôi dưỡng để làm thuốc. Chuyên dùng những con nai con vừa mới sinh ra, chỉ được ăn thảo dược mà lớn, nên Lộc Huyết tửu này lại càng mang dược tính mười phần, uống vào rất bổ có thể làm tăng tuổi thọ.
Bởi vì trong đêm nay sợ rằng sẽ có người ăn uống quá trớn, để tránh rượu vào thất lễ, nam nữ đều được tách ra làm ở hai nơi trong cung điện.
Vệ Vân Chí cũng đến dự tiệc, bởi vì Nam đảo bị rơi vào tay giặc, nên các thuyền hàng bị tổn thất rất nhiều, Thái phó đại nhân liền an bài hắn cũng với những người liên quan của Vệ Gia vào kinh thành tạm thời chờ đợi xưởng đóng tàu cải tạo lại thuyển lớn. Vệ Vân Chí đương nhiên sẽ phải tiến cung, khẽ nghiêng mình thỉnh an với chị dâu nhỏ chưa vào cửa của mình, sau đó trước buổi yến hội bắt đầu, đem vật gia truyền của Vệ phủ trình hết lên cho công chúa.
“Cha mẹ nói với Vân Chí rằng đây là vật truyền cho dâu trưởng của Vệ gia, vật dụng của dân gian thô sơ, mong công chúa không chê.” Vệ Vân Chí quỳ trên mặt đất hai tay cung kính dâng chiếc hộp gỗ lên.
Thái phó ngồi ở một bên cười nói: “A Chí lễ tiết nhiều thế, nơi này là nội cung, không có người bên ngoài, đệ mau đứng dậy nói chuyện, đệ bắt chị dâu đệ cúi đầu nhìn đệ, cổ nàng cũng sắp gẫy đến nơi rồi.”
Vệ Vân Chí nghe đại ca nói vậy, lại càng thêm cung kính, bởi vì trước khi đi, cha của hắn hắn đã dặn: “Ca ca vô liêm sỉ của con không biết cấp bậc lễ nghĩa kẻ trên người dưới, khi con vào cung không thể nghe theo hắn, làm mất hết sự nghiêm túc thành thật của Vệ gia các đời của chúng ta.”
Niếp Thanh Lân nhẹ nhàng tiếp nhận chiếc hộp gỗ mẹ chồng đưa tới, nhẹ nhàng mở ra thấy trong hộp là một chiếc vòng tay, giống với chiếc mà trước kia Vệ Lãnh Hầu đeo cho mình, vừa thấy liền biết là bảo vật nhiều năm, không biết đã qua tay bao nhiêu con dâu của Vệ Gia, nàng nhẹ nhàng nắm lấy liền cảm thấy ấm áp tận đáy lòng.
Cũng bởi vì chuyện xảy ra ở thư phòng, mặc dù hai người không cãi nhau, nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn sinh ra một chút khúc mắc. Nhưng bây giờ, vì tâm ý của nhị lão Vệ gia, mà thấy hơi giải tỏa một chút.
Nàng cùng Vệ Lãnh Hầu quen biết cho đến tận bây giờ, so sánh với tình yêu giữa nam nữ bình thường khác ở dân gian đều khác một trời một vực, đoạn tình yêu nóng bỏng này, người bình thường cũng không ai có gan để viết lại thành câu chuyện, vừa không có mai mối ước hẹn, vừa hoang đường tiếng tăm lan truyền như thế. Thế nhưng lại được nhị lão Vệ Gia tán thành, bất giác trong lòng dâng lên một mảnh ấm áp, nàng thật lòng cảm ơn mà nhận lấy.
Vệ Vân Chí không làm quan trong triều, đương nhiên cũng không biết công chúa cùng Hoàng đế thực chất chỉ là một người. Gặp qua công chúa, chuyển đạt xong tâm ý của nhị lão, liền theo huynh trưởng đi tham gia thọ yến.
Cung điện hoa lệ, nhóm cung nhân nối đuôi nhau ra vào, trên tay đều là những chén rượu Huyết Lộc đầy dược tính, đang đưa dần tới hai bên đại điện. Những người tham gia dạ yến đều có phần.
Năm rồi, đây là thời điểm mà tiên hoàng hứng thú nhất, Lộc Huyết Tửu dành riêng cho Hoàng đế đó chính là có tính cường dương, rượu mạnh đến mức có thể so sánh với thuốc bí truyền của cung đình, năm nay dược liệu được cung cấp để nuôi Lộc để lấy huyết là loại thuốc bổ mạnh nhất, bởi vì cuộc sống hoang dâm vô độ nên thân thể của Ngụy minh đế đã tàn tạ, nên dược liệu năm nay sử dụng loại đặc biệt nhất đểgiúp đỡ tiên đếchấn khởihùng phongngày xưa, một đêm thị tẩm hai nữ nhân là chuyện nằm trong khả năng.
Phàm là nam tử, ai lại không yêu cái cảm hứng mùi vị kia, chỉ một chén nhỏ Lộc Huyết tửu này nếu mang tới dân gian, cũng là giá trị liên thành. Thái giám Lộc Uyển lại là người rất hiểu chuyện, đem trọn một bình Lộc Huyết tửu được nuôi trong hai năm mang đến cho Thái phó hưởng dụng, mặt khác lại bưng một bình nhỏ đến chỗ của Vĩnh An công chúa.
Nay trong cung thật chất nghiêm chỉnh chỉ có hai vị chủ nhân, nhưng Nguyễn công công lần này lại đứng sau cánh cửa hiểu rất rõ ràng! Biết công chúa và hoàng thượng là cùng một người thì ông toát một thân mồ hôi lạnh, dùng ngón tay tính toán, tự hỏi từ trước tới nay những việc mình làm ở trước mặt “công chúa” và “Hoàng đế” có gì sai sót, có dám chậm trễ gì không? Sau khi xác định, tâm mới dám buông lòng, tận lực đứng bên hầu hạ. Tự mình đem bình Lộc huyết dâng tới, nháy mắt ra hiệu nói: “Công chúa, đây là Thái phó tự mình sai người đem tới, dược liệu hiếm có, thừa dịp còn ấm không có mùi tanh xin người mau uống.” nói xong liền thi lễ lui ra ngoài đại điên, hầu hạ Thái phó đi tới.
Vĩnh An công chúa tiếp nhận chén rượu thị nữ đưa tới nhàn nhạt uống một hớp, lại cảm thấy mùi vị rượu này xông thẳng lên yết hầu, nàng từ trước đến nay vốn không uống được, chịu không nổi vị đắng chát nơi đầu lưỡi, chỉ uống một ngụm liền dừng. Nhưng tiểu Trầm Hậu đang ngồi bên cạnh, nghe xong Nguyễn công công nói, nhất thời tờ mò liền đem bình rượu thuốc kia rót xuống cố gắng uống thử.
Trong dạ yến, đủ loại cách thức biểu diễn khá thú vị, trong cung mời tới gánh hát xiếc ảo thuật, Niếp Thanh Lân xem thập phần chăm chú, ngay cả tiểu Trầm Hậu ngồi bên cạnh rời đi lúc nào cũng không biết. Xem một hồi, Niếp Thanh Lân cảm thấy đầu óc có chút choáng váng, thầm nghĩ men của chén rượu kia cũng thật nặng, chỉ mới uống một hớp, đã có chút không chịu nổi.
Vì thế cũng đứng dậy quay trở lại tẩm cung. Đợi cho cung nữ rửa mặt chải đầu thay quần áo xong, Niếp Thanh Lân liền ngã xuống giường, cảm thấy mạch máu trong người đang chậm rãi căng tràn, cả người khô nóng, có chút ngủ không yên
Trằn trọc một hồi, trong lòng muốn hỏi Đan ma ma tối nay Thái phó có quay lại đây hay không, nhưng rốt cuộc nghĩ nữ nhi mà hỏi như vậy có chút ngượng ngùng thành ra đến miệng nhưng lại không nói.
Liền nằm trên giường lăn qua lăn lại một hồi, rốt cuộc cũng đã vào giấc ngủ, thời điểm trời vừa hửng sáng, nàng vì khát nước mà tỉnh lại, còn chưa kịp xoay người đã phát hiện nam nhân ngủ bên cạnh.
Cũng không biết hắn vào trong Phượng Sồ cung từ lúc nào, hiện tại đang ngủ khá sâu.