Vệ Lãnh Hầu thấy thuyền chủ tướng bị thuyền Xích Mã bức đến sát bờ, còn Nam Cương vương chó cùng rứt giậu, muốn nhảy xuống nước định bơi trốn đi. hắn đứng bên bờ không chút hoang mang, lấy ra cung tiễn, kéo dây, cây cung bằng đá nặng nề khiến mũi tên nhọn xé gió lao vút về phía Nam Cương vương, chỉ một tên đã đóng chặt bả vai Nam Cương vương lên cột buồm, khiến hắn thống khổ kêu to không ngừng.
một chiêu của Vệ hầu đã kết thúc tất cả, bắt sống Nam Cương vương, nhưng khi hắn dẫn người xông vào đại doanh lại không hề phát hiện bóng dáng huynh muội Cát thị, chắc là hai người này đã chuồn mất từ lúc nhận thấy tình hình chiến trận có điểm bất thường! Vệ Lãnh Hầu cau mày hừ lạnh: “Cát Thanh Viễn, bản Hầu thật muốn xem, con chuột chết nhà ngươi có thể trốn được bao lâu?”
Sau trận chiến trên hồ cỏ lau, sĩ tốt Nam Cương không còn là mối e ngại, Lĩnh Nam vương thấy đại sự không ổn, hốt hoảng trốn về cùng đất của mình. Nhưng Vệ Lãnh Hầu tự mình lãnh binh, sao có thể để cho tên Phiên vương dám lộ liễu trắng trợn thảo phạt Vệ tặc sống tiếp? một tháng sau, Lĩnh Nam được bình định.
Tuy rằng vẫn còn vài thân tín của Nam Cương vương tổ chức ra một đội du kích lảng vảng trong chốn núi non trùng điệp, nhưng cũng chỉ là một đám sa cơ lỡ vận, không đủ sức đe dọa gì. Lão Lĩnh Nam vương bị giam cầm lâu ngày được thả ra, tuyên bố nữ nhi của mình, Khất Kha công chúa trở thành tân vương của Nam Cương.
Khi tân vương cử hành đại điển, Vệ Lãnh Hầu cũng đích thân đến chúc mừng. trên yến tiệc, Lỗ Dự Đạt kéo khóe miệng nhìn người được gọi là vương hầu Nam Cương, nhỏ giọng hỏi: “Thái phó đại nhân, sao chúng ta không thừa thắng xông lên, đem Nam Cương cũng nhập vào bản đồ Đại Ngụy, mà lại chỉ để nó làm một nước phụ thuộc?”
Thái phó đã uống rất nhiều rượu, nhưng sắc mặt vẫn chưa biến, nói: “Nam Cương đa số là nước phụ thuộc, lòng người không giống nhau, hơn nữa núi non cách trở, lại càng không dễ quản lý, chẳng thà lôi kéo Nam Cương vương, lấy di* chế di, mới là kế lâu dài.”
*Di: cách mà người Trung Quốc thời xưa gọi các dân tộc ở phía đông.
Lỗ Dự Đạt bấy giờ mới dường như hiểu ra, gật nhẹ đầu.
Tiệc rượu đã tàn, Thái phó đang định rời đi, đã thấy thị nữ của Khất Kha công chúa lẳng lặng tiến đến gần mình: “Vương thượng mời Thái phó đại nhân qua đó, có vài chuyện quan trọng muốn nói.”
Khi Thái phó bước vào nội điện của cung Nam Cương vương, cả kinh nhìn bóng đêm buông xuống, đèn đuốc chập chờn trong cung, màn lụa phấp phới, hoa mai lượn lờ. Nữ vương mới lên ngôi của Nam Cương đã cởi lễ phục, thay một bộ váy bằng tơ mềm màu trắng, cái yếm màu đỏ thấp thoáng ẩn hiện bên trong, khuôn ngực cao ngất, hé mở bờ vai, y hệt như một nữ nhân người Hán.
Lúc này nàng đang nửa nằm trên giường, mắt to quyến rũ nói: “Thái phó vì bình định rối loạn ở Nam Cương, đã vất vả lao lực trong quân doanh vài tháng, lại không mang theo thiếp thất hầu hạ, chắc bị đè nén đã lâu. cô vương muốn báo đáp, nguyện tự tiến cử gối chăn, để Thái phó đại nhân được sảng khoái yên giấc.”
nói xong, nàng hơi vén vạt áo của mình, đùi thon dài khẽ tách ra, ngọn đèn mờ mờ giao thoa chiếu vào dưới thân khiến ngươi ta ám ảnh sâu sắc, bởi vì không thấy rõ lắm mà có vẻ càng thêm dụ hoặc.
Nếu đổi lại là Thái phó trước kia, sẽ không bao giờ ngược đãi bản thân mình, sau đại chiến, uống rượu ngon, lại kéo giai nhân vào lòng lăn lộn thỏa thuê một phen mới chính là khao thưởng lớn nhất dành cho mình.
hiện tại cơn say đang dâng trào, hơi thở tràn ngập trong không khí cũng làm rung động dục niệm đã ngủ đông vài tháng nay, Thái phó không khỏi tiến lên vài bước, ánh mắt lạnh băng hơi lóe lên ngọn lửa, ý cười trên mặt Khất Kha công chúa càng đậm, chậm rãi nằm xuống, tóc dài rối tung, mị nhãn như tơ, môi mềm hé mở, đưa tay cởi dây yếm sau lưng.
Nam nhân cao lớn đứng ở bên giường, cúi đầu nhìn ngọc thể nằm chào mời trên giường, hơi mỉm cười, cúi người vươn tay… Khi bàn tay to lướt đến khuôn mặt nữ nhân kia, không ngờ trong tay lại có thêm một chủy thủ sắc nhọn lạnh lẽo đặt trên cổ nàng: “không biết Nam Cương vương đã thả gì vào trong lư hương? Hương vị thật đúng là rất thơm!”
Ý cười trên khóe miệng Khất Kha công chúa nhất thời ngưng đọng, vẻ mặt bối rối nhìn khuôn mặt tuấn tú của Thái phó: “Khất Kha không dám tính kế Thái phó, chẳng qua là bỏ thêm một ít huân hương trợ hứng thôi! Thái phó, Khất Kha khẩn cầu không nhiều, nếu như Thái phó ghét bỏ, không muốn thu nạp Khất Kha làm thê, vậy thì xin ban cho ta một đứa con mang dòng máu của Thái phó, để con cháu Thái phó có thể thống trị lãnh thổ Nam Cương rộng lớn này…”
Nếu một nam nhân có dã tâm có thể kháng cự sắc đẹp, nhưng sao hắn có thể kháng cự được dụ hoặc của quyền lực chứ? Nàng biết rõ lo ngại của Thái phó khi không muốn thôn tính Nam Cương, nhưng trong trường hợp cho hắn một cơ hội, để đứa nhỏ của hắn hợp pháp kế thừa ngai vàng Nam Cương vương, làm sao hắn kháng cự cho được? Khất Kha nháy mắt khôi phục tự tin, nàng tin chắc mình nhất định có thể giữ nam nhân mà mình đãyêu quý đã lâu ở lại đây đêm nay, một khi hắn bằng lòng để mình thụ thai, nàng tin chắc bằng công phu trên giường của mình, nhất định sẽ khiến Vệ Lãnh Hầu đắm chìm trong ôn nhu hương, vui đến quên cả trời đất, để hắn quên sạch mấy thiếp thất không lên nổi mặt bàn kia đi! Đến lúc đó, đường đường là Nam Cương vương như nàng, sao có thể không xứng với Thái phó đại nhân? Trở thành chính thê của Vệ Lãnh Hầu không phải là việc gì khó!
Nhưng lưỡi dao kia đã đâm sâu hơn vào trong da thịt trắng nõn của nàng, đưa cho nàng một đáp án lạnh như băng: “Xem ra Khất Kha công chúa đãquên sạch những lời mà bản Hầu nói với ngươi khi trước. Bản Hầu không phải là người mà ngươi có thể tính kế. Vốn là muốn dân chúng được yên ổn, các bộ lạc hòa thuận, nếu như Nam Cương vương bằng lòng tuân thủ nghiêm ngặt mấy điều ước hòa bình, bản Hầu cũng sẽ biết thời biết thế, ban tặng yên ổn cho Nam Cương. Nhưng nếu Nam Cương vương không chịu, lầm tưởng Vệ mỗ thành một kẻ bất tài phải mượn cái bụng của nữ nhân mới có thể giữ gìn hòa bình, vậy thì Vệ mỗ nguyện lấy mười vạn thiết kỵ chứng minh, đừng nói Hoành Lĩnh, cho dù là ngọn núi cao hơn nữa, cũng sẽ bị tướng sĩ Đại Ngụy ta đạp bằng!”
Máu đỏ tươi từ trên cổ Khất Kha công chúa chảy xuống một đường, nhanh chóng nhiễm đỏ vạt áo tuyết trắng, đau đớn khôn xiết khiến Khất Kha hơi thanh tỉnh lại từ trong mê luyến mà mình dành cho Thái phó.
Người đang đứng trước mặt mình đây, không chỉ là một mỹ nam tử khiến nữ nhân như điên như dại, mà còn là một nam nhân lãnh khốc nắm quyền to cùng với binh lực Đại Ngụy, trong mắt hắn không hề có nhu tình mật ý, chỉ có định luật thuận ta thì sống nghịch ta thì chết mà thôi. Người nào có gan vi phạm, cho dù có dâng hiến trân bảo sắc đẹp đi chăng nữa, cũng sẽ bị hắn vứt đi như giẻ rách.
Mà hiện tại nàng cũng đã không còn là công chúa Nam Cương kiêu căng tùy hứng nữa, mà chính là Nam Cương vương nắm giữ mạng sống của vô số con dân Nam Cương… Hôm nay hành động càn rỡ như vậy, nếu thật sự chọc giận Thái phó, vậy thì mảnh đất vừa mới khôi phục hòa bình này sẽ lại rơi vào bên trong ngọn lửa chiến tranh lần nữa… Nghĩ vậy, Khất Kha không khỏi đổ một thân mồ hôi lạnh, ngước mắt lên nói: “Thái phó giáo huấn rất đúng, Khất Kha đã biết sai, cũng không dám mạo phạm uy nghiêm của Thái phó nữa, kính xin Thái phó tha thứ cho Khất Kha và Nam Cương thêm một lần.”
Vệ Lãnh Hầu không nói gì, chậm rãi thu hồi chủy thủ, lại nhìn vết thương thật sâu lưu lại trên cần cổ trắng nõn của Khất Kha, một dòng chất lỏng màu đỏ ào ạt chảy ra, sau này cho dù kết vảy cũng sẽ lưu lại một vết sạo thật sâu. Đây chính là cảnh cáo mà hắn lưu lại cho Nam Cương vương mới nhậm chức này, nếu như nàng giống ca ca nàng, dám giở trò trêu chọc đến Đại Ngụy nữa, vậy thì vết sẹo trên cổ nàng bây giờ sẽ trở thành nơi mà nàng bị chặt đầu sau này!
Sau khi thu đao lại, Thái phó không thèm nhìn Nam Cương vương tái nhợt nằm trên giường thêm lần nào nữa, dứt khoát xoay người rời khỏi cung điện.
Sau khi hắn tung người lên ngựa, cũng không vội dẫn theo thị vệ trở về quân doanh, mà đi tới suối lạnh ở gần đó, để nguyên quần áo nhảy thẳng vào trong.
Mê tình dược mà Khất Kha sử dụng vừa rồi đúng là quá bá đạo, có một khắc hắn thật sự cảm thấy đũng quần của mình sắp nổ tung đến nơi rồi. Nếu không phải trước đó đã từng trải qua một thời gian dài bị cấm dục, e là hắn cũng không có định lực mạnh chống cự dược tính đến thế đâu?
Ngâm trong nước lạnh khoảng nửa canh giờ, Vệ Lãnh Hầu mới đứng dậy, toàn thân lạnh lẽo ẩm ướt nhỏ giọt.
“Thông báo toàn quân, đêm nay khởi hành hồi kinh!” hắn nói với Lỗ Dự Đạt đứng canh giữ bên bờ.
Nếu có thể, hắn thật muốn lập tức bay trở về kinh thành, xé nát quần áo của người cứ suốt ngày quấy nhiễu giấc mộng của hắn bấy lâu nay, tách ra đùi ngọc, hung hăng yêu đến cùng!
Ngựa không dừng vó chạy thần tốc ngày đêm, Hắc Kỳ quân cho dù làm bằng sắt cũng bị trận hành quân gấp gáp này đày đọa mệt hộc máu. Các vị tướng sĩ không biết đũng quần chủ soái đang chịu khổ, trong lòng không khỏi âm thầm buồn bực, chủ soái Thái phó đại nhân nôn nóng như vậy, chẳng lẽ kinh thành có biến, cần Thái phó đại nhân quay về bình định hay sao?
Tin chiến thắng đã sớm theo bồ câu bay về kinh thành. Quần thần vốn đã chuẩn bị tinh thần thật tốt cho một cuộc chiến trường kỳ dai dẳng, nay nghe thấy tin tức này thì vui mừng khôn xiết. Sau khi đám quan Hộ bộ lạch cạch gảy bàn tính thì phát hiện, vốn dĩ phải kéo dài lâu ngày, bởi vì thời gian được rút ngắn lại mà có tiền dư, lúc ăn tết mọi người không cần phải bị Thái phó mắng thối đầu, không cần thi hành tiết kiệm, mặc vào vài bộ đồ mới, ăn thêm vài miếng thịt. Nhất thời khắp nơi vang lên tiếng niệm “A di đà Phật”.
Ngay vào lúc quần thần sôi trào, Đan Thiết Hoa đang cùng Vĩnh An công chúa và một đám quận chúa tiến cung chơi bài hoa, vận may của Vĩnh An công chúa không tốt, thua mấy ván, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn nở nụ cười thản nhiên như cũ.
Nhớ tới đêm đó Vĩnh An công chúa bảo mình đem vài cuốn sách ghi chép về chiến thuyền vào thư viện trong cung, thức trắng đêm lật xem tình hình trên bản đồ, lại nghĩ tới mấu chốt trong thắng lợi của Thái phó, trong lòng Đan Thiết Hoa nhất thời có chút cảm khái.
Cho dù đám lão trọng thần tiền triều đang vui đến phát rồ kia có nghĩ nát óc cũng tuyệt đối không thể nào đoán ra được, mưu sĩ thần toán đưa sáng kiến cho Thái phó để có thể bình định Trung Nguyên nhanh như một kỳ tích kia, chính là vị tiểu công chúa nhìn như ngây thơ lười nhác trong thâm cung này…
Lần đầu tiên, nữ tướng quân Đại Ngụy Đan Thiết Hoa nảy sinh một loại ngưỡng mộ tôn kính chân thành đối với thiếu nữ gầy yếu nơi thâm cung này.