Bánh bao sữa trưng ra gương mặt ngây thơ vô tội: “Ừ, tôi không có kinh nghiệm nên đành chỉ cậu lên Baidu tìm thôi. Sao vậy?”
Cậu cất điện thoại vào túi: “Cậu cũng không biết xấu hổ thật đấy. Mấy chuyện thế này cũng dám chường mặt đi hỏi người khác, chậc chậc.”
Đối phương tức đến muốn giãy lên: “Cậu bớt ngông cuồng đi! Cậu nghĩ xem tại sao Kỳ Thâm lại muốn nâng đỡ cậu? Kẻ tiểu nhân đê tiện như hắn đến thủ đoạn con người không ai làm còn dám mang ra đối phó với anh em ruột. Chẳng qua cậu cũng chỉ là kẻ thí mạng cho hắn lợi dụng thôi, bớt ảo tưởng đi. Cười chết mất.”
Sắc mặt Bánh bao sữa đột nhiên sa sầm.
Cậu nhìn thẳng vào mắt đối phương: “Cậu lặp lại lần nữa xem?”
Tên kia cứ nghĩ Bánh bao sữa bị chuyện mình kể dọa sợ: “Tôi nói là cậu bị lợi dụng đấy, đắc ý cái gì.”
Mặt Bánh bao sữa lạnh băng: “Tôi không có gì đắc ý, nhưng nếu cậu nói xấu anh ấy thêm một lần nào nữa thì sau này công việc của cậu, gặp cái nào tôi giành cái đó!”
Bánh bao sữa bị tên ngốc kia chọc cho giận run cả người. Cậu đành đứng bên ngoài một lát cho bình tĩnh rồi mới vào phòng của đoàn phim mình.
Vừa bước vào đã thấy Kim chủ đang nói chuyện với đạo diễn.
Bánh bao sữa: “!!!!!”
Cậu là nam chính tất nhiên phải ngồi vị trí trung tâm, nhưng ở bàn chính cậu là người có thâm niên ít nhất, lại còn đến muộn, theo quy củ phải tự phạt ba ly, theo lễ nghĩa phải rót rượu cho cả bàn.
Lúc rót rượu cho Kim chủ suýt nữa Bánh bao sữa làm rơi ly, vì tên kia dám khều mắt cá chân cậu dưới gầm bàn!
Cậu thấy rõ nụ cười chưa dứt bên khóe môi Kim chủ, ánh nhìn của hắn cũng đang rơi trên người cậu.
Bánh bao sữa tính tính thời gian, cuối cùng cũng rõ vì sao lúc nãy mình gọi điện cho Kim chủ không được.
Lúc ấy chắc là Kim chủ đang trên máy bay.
Anh ấy đến đây cùng mình đón năm mới!
Hiểu rõ chuyện này, trong lòng Bánh bao sữa thấy ấm áp kì lạ, trái tim bỗng chốc nhẹ hẫng như muốn bay lên. Giận hơn ban nãy cũng lặng yên mà tiêu tan sạch.
Đêm giao thừa có bạn trai bên cạnh, ai rảnh đi giận dỗi mấy kẻ ngu làm chi.
Kim chủ không nói gì nhiều với Bánh bao sữa, cả buổi hầu như chỉ tiếp chuyện với đạo diễn, nhưng mỗi lần cậu uống xong một ly rượu Kim chủ lại xoay bàn, món ăn mới lên nhất định sẽ nằm trước mặt cậu.
Bánh bao sữa: “…”
Cậu nhớ lại lần trước say xỉn bét nhè, trước mọi người mặt lại đỏ bùng vì xấu hổ.
Rượu quá ba tuần, Kim chủ là nhà đầu tư đến thăm đoàn phim, tất nhiên mọi người đều mang theo đủ tâm tư nhiệt tình đến mời rượu hắn.
Có người lân la dò hỏi: “Hôm nay sếp Kỳ đến thăm đoàn phim thế này bạn gái ngài sẽ không giận đấy chứ?”
Kim chủ không vội trả lời, cố ý nhìn thoáng qua Bánh bao sữa.
Thật ra cậu không uống nhiều, chỉ hơi có một chút cảm giác say thôi. Từ nãy đến giờ nhìn Kim chủ bị người vây quanh tầng tầng lớp lớp bỗng dưng Bánh bao sữa lại thấy hơi tủi thân.
Kim chủ biết cậu tủi thân, trong lòng cũng thấy buồn cười. Lúc này mới trả lời bâng quơ: “Người yêu của tôi cũng ở bên này, thật ra là tôi cố ý đến đây với em ấy đấy. Nhưng em ấy vẫn chưa xong việc nên tôi đành đến đây cọ cơm.”
Mọi người bị hắn chọc cười.
Kim chủ che ly từ chối rót rượu, ý tứ ám chỉ: “Thôi không uống rượu nữa, tôi uống nhiều lát nữa người yêu tôi lại không vui. Em ấy giận dỗi là lại khóc, khó dỗ lắm… Dù nhõng nhẽo khó chiều nhưng cũng đáng yêu lắm.”
Bánh bao sữa: “…”
Kim chủ điểm danh: “À nhưng sao từ nãy đến giờ nam chính vẫn chưa mời rượu tôi thế nhỉ? Lạnh lùng xa cách thế?”
Nãy giờ Bánh bao sữa bị trêu đùa mờ ám mặt đã đỏ bừng, đột nhiên bị điểm danh cậu hoảng hốt đứng lên định mời rượu.
Vừa nãy Kim chủ còn không cho người khác rót rượu, thế mà lại vô cùng tự nhiên cầm lấy ly từ tay Bánh bao sữa đổ hơn phân nửa vào ly của mình.
Bánh bao sữa: “!!!!!”
Cậu cậu cậu cậu đã uống rồi mà!
Thế này không phải là… Là gián tiếp hôn môi sao?
Trước mặt nhiều người như vậy mà lại làm trò… Ôi bao nhiêu là người kia kìa!
Ly rượu này Bánh bao sữa còn chưa uống mà đã say chuếnh choáng.
Cuối cùng công cuộc rải cơm chó trong âm thầm của Kim chủ cũng đã làm hắn thỏa mãn, thuận tiện còn giúp bạn trai tửu lượng chẳng ra gì của mình chắn hơn nửa ly rượu. Kim chủ cố ý hỏi: “Mượn rượu của cậu nhé, không sao chứ?”
Hai má Bánh bao sữa đã đỏ bừng như cà chua chín, cậu lắc đầu như trống bỏi: “Không không không, em…mời ngài!”
Hết chương 20