Giữa cuộc đối thoại, Triệu Luân cũng tiến vào. Hắn không nói một lời, chán ghét nhìn chằm chằm vách tường. Hôm qua lúc Ngụy Tử Hư đến cầu nguyện cho Lục Dư, Triệu Luân cứ thế ngồi xổm trước mộ của anh ta, mãi đến tận khi Ngụy Tử Hư rời khỏi. Kể từ lúc đó Ngụy Tử Hư không nhìn thấy hắn nữa, rõ ràng trước đây nếu hắn không ra ngoài tản bộ thì cũng là vào bếp kiếm ăn.
Hàn Hiểu Na là người cuối cùng tiến vào, nhìn những người ngồi trong phòng, cô hơi dừng bước, liếc mắc nhìn về phía tây tầng hai, sau đó có chút ngờ vực mà ngồi xuống.
【 Chào buổi sáng, hôm nay đến sớm ha! 】
【 Nếu người đã đông đủ rồi, vậy thì —— 】
“Cái gì?” Hàn Hiểu Na ngắt lời hắn. “Chưa đủ, Lưu Tỉnh còn chưa tới mà!”
【 A… Oáp —— 】Director ngáp một cái. 【 Để tôi coi thử. 】
【 Không sai đâu, những ai đến được đều đến cả rồi, có thể bắt đầu thẩm phán. 】
Nghe hắn nói, vẻ mặt Hàn Hiểu Na từ không hiểu dần biến thành không tin được. “Những ai đến được… là có ý gì? Lưu Tỉnh… không đến, vậy anh ta đã đi đâu?”
【 Ồ, tôi nói chưa rõ ràng hả? 】
Director dùng ngữ khí vô cùng vui vẻ.
【 Không đến được, thì là chết rồi thôi ~ 】
“Không thể nào!” Hàn Hiểu Na muốn đứng lên, vừa hơi giãy giụa, dây trói đã chặt chẽ ghìm tay cô lại. “Ông nói anh ấy đã chết, chứng cứ đâu! Mở cửa phòng anh ấy ra, tôi muốn đi xác nhận!”
【 Cũng được thôi, nhưng bây giờ đang là thời gian thẩm phán mà, mọi người phải tuân thủ kỷ luật chứ. Chờ thẩm phán kết thúc cô muốn xem kiểu gì cũng được, nếu thấy đẹp mắt còn có thể mang về phòng để buổi tối ôm ngủ ấy chứ, có điều sẽ hơi lạnh đó. 】
Nhưng Hàn Hiểu Na đã không nghe lọt nữa, cô không ngừng giãy dụa, muốn thoát khỏi dây trói chạy đến phòng Lưu Tỉnh. “Nói bậy! Anh ấy sao có thể chết được… Không thể, tôi không tin!” Thuốc độc của Phù Thủy đã dùng hết, Thợ Săn vẫn còn sống. Hàn Hiểu Na nhớ lại những lời của Lưu Tỉnh, nhớ đến khi gã hời hợt nhắc rằng một lúc nào đó có thể bị Sói giết, Hàn Hiểu Na thậm chí còn không dám nhìn vào mắt gã, lúc này cô mới phát hiện là do cô không tiếp thu nổi kết cục như vậy.
Nhưng đã qua nhiều ngày như vậy Sói không giết người, Hàn Hiểu Na cho rằng Sói đã bị hành quyết hết. Hiện tại giết người, không phải đang công khai cho những người khác cơ hội bỏ phiếu xử tử sao? Cô bỏ qua hết thảy những khả năng có thể dẫn đến cái chết của Lưu Tỉnh, chỉ chọn ra một cái cớ khiến mình an tâm nhất tự thuyết phục chính mình. Có người tử vong sẽ có người bị hành quyết, Sói muốn bảo mệnh sẽ không dám giết người. Cô tựa như tìm lại được một chút sức lực, ra sức giãy dụa đến mức cả khuôn mặt hiện lên vẻ dữ tợn, gào to với Director: “Lưu Tỉnh sẽ không bị giết! Không ai dám giết anh ấy! Thả tôi ra, tôi muốn đi xác nhận!”
Lúc này, một thanh âm khác hẳn với Director đột ngột vang lên:
“Là tôi giết.”
Ngụy Tử Hư chớp mắt, nghiêm túc nói: “Là tôi giết Lưu Tỉnh.”
“Mày hả?” Triệu Luân nhìn về phía Ngụy Tử Hư, hoặc nên nói sự chú ý của tất cả mọi người đều dồn về phía hắn. Hàn Hiểu Na vẫn đang giãy giụa, hai mắt lại nhìn thẳng Ngụy Tử Hư, giống như muốn ép hắn giải thích cho rõ ràng, lại giống như đang khẩn cầu hắn đừng lên tiếng nữa.
Ngụy Tử Hư tiếp nhận tất cả những ánh mắt này, có chút đau xót, chậm rãi mở miệng: “Tôi lật bài vậy. Tôi là Phù Thủy thật sự, tối hôm qua tôi đã dùng ‘lọ thuốc độc’ giết chết Lưu Tỉnh.”
“Nói dối, tao mới là Phù Thuỷ, mày nói dối!” Hàn Hiểu Na lập tức phản bác.
Ngụy Tử Hư khinh thường nhìn cô, tiếp tục nói: “Hôm trước cô tự nhận là Phù Thủy, lúc đó tôi không hiểu, bởi vì Sói giả mạo Phù Thuỷ không có lợi thế gì cả. Cô nói cô đã phải dùng đến ‘lọ thuốc giải’, rõ ràng là mượn cớ để bỏ phiếu xử tử người khác. Nhưng cô vẫn còn một ‘lọ thuốc độc’, nếu người khác yêu cầu cô hạ độc Sói, cô sẽ bại lộ.”
Hàn Hiểu Na thoạt nhìn bất cứ lúc nào cũng có thể ngắt lời hắn, Ngụy Tử Hư không thể không tăng nhanh tốc độ: “Hơn nữa Lưu Tỉnh nói đã kiểm tra cô, nói cô là phe Thiện. Người phe Thiện càng không có lý do gì nhận bừa làm Phù Thủy. Vì vậy tôi đột nhiên ý thức được, có lẽ cả hai người đều là Sói. Cô có thể độc chết người khác, bởi vì cô chính là Sói Độc.”
“Chờ đã.” Lúc này là Bành Dân Tắc mở miệng. “Nếu đều là độc, cái chết gây nên có gì khác nhau sao?”
Anh ngẩng đầu nhìn về loa phóng thanh, hỏi Director: “Nguyên nhân cái chết của Lưu Tỉnh là gì?”
【 Nhồi máu cơ tim, thiếu dưỡng khí ngạt thở mà chết. À còn có vẻ như chết rất sảng khoái nữa. 】
“Đúng vậy.” Ngụy Tử Hư tiếp lời. “Thuốc độc của Phù Thuỷ sẽ gây tắc động mạch ở van tim, dẫn đến máu không lưu thông được, hoàn toàn khác với Sói Độc.”
“Không đúng, không phải như thế! Độc của Phù Thủy cũng là gây ra dung huyết, giống hệt như Sói Độc!” Hàn Hiểu Na tức giận đến kêu to.
“Cậu là Phù Thủy…” Bành Dân Tắc nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ tối tăm, do dự hỏi một câu: “Vậy ‘thuốc giải’ của cậu vẫn còn chứ?”
“Hết rồi.” Ngụy Tử Hư nhìn anh, miễn cưỡng kéo khóe miệng lên một chút. “Tối thứ tư, Sói Laser không có ý định buông tha cho tôi, từ ngoài cửa sổ bắn thủng động mạch cổ tôi, tôi phải dùng đến ‘thuốc giải’ mới có thể sống sót.”
Bành Dân Tắc nghe xong, cười khổ cúi đầu, nhìn chằm chằm mặt bàn: “Vậy à… Chẳng trách mấy ngày đó sắc mặt cậu kém như vậy.”
Hàn Hiểu Na ngồi một bên nghe, hoàn toàn không có cách nào duy trì bình tĩnh: “Cái gì… Làm sao mày biết chuyện đó? Ngày đó là mày giết tao sao? Đúng thế, nhất định là mày! Tối hôm đó tao dùng ‘thuốc giải’, vậy nên Triệu Luân mới không bị con Sói khác giết, đêm đó là Đêm bình an giả!”
Mạc Vãn Hướng rụt cổ, bị Hàn Hiểu Na cuồng loạn dọa đến phát sợ, run rẩy hỏi: “Nhưng mà, trước đó không phải cô nói, cô dùng ‘thuốc giải’ vào tối thứ sáu sao?”
“Thứ sáu… Thứ sáu… Ai quan tâm là thứ mấy!” Hàn Hiểu Na càng giãy giụa kịch liệt, thân thể vặn vẹo trên ghế ngồi. “Lưu Tỉnh đâu rồi, gọi anh ấy ra đây! Anh ấy sẽ không để mặc tao, nhất định là các người nhốt anh ấy vào chỗ nào đó!”
Triệu Luân thưởng thức trò hề của cô ta, cười lạnh vài tiếng. Nhưng hắn cũng không tin tưởng Ngụy Tử Hư, liền hỏi: “Ngày thứ bảy mày đã nghi ngờ hai đứa chúng nó là Sói, vậy sao mãi đến tận tối qua mới hành động?”
“Là do điều kiện sử dụng ‘thuốc độc’ của Phù Thủy.” Ngụy Tử Hư giải thích với Triệu Luân. “Thuốc độc của tôi lấy đơn vị ‘phòng đơn’ làm phạm vi, trước khi sử dụng tôi có thể dùng máy thu hình xem xét tình huống trong phòng mỗi người. Tối ngày thứ bảy Lưu Tỉnh vẫn luôn ở trong phòng Hàn Hiểu Na, tôi không thể một lần độc chết hai người, không thể làm gì hơn là từ bỏ.”
Nghe xong lời giải thích trăm ngàn sơ hở của Ngụy Tử Hư, Hàn Hiểu Na cuối cùng cũng coi như bắt được nhược điểm của hắn, tạm dừng giãy giụa, hả hê cười: “Ha ha! Toàn là bịa đặt! Thiết bị điều khiển của Phù Thủy dùng tia hồng ngoại cảm ứng, xilanh giấu trong vách tường, chỉ cần bị tiêm vào độc tố, trong phòng có mấy người đều phải chết hết!”
Ngụy Tử Hư lắc lắc đầu: “Không phải. Liều lượng thuốc độc là cố định, tiêm toàn bộ vào thân thể một người mới đạt đến trạng thái tử vong, nếu chia ra tiêm cho hai người sẽ bị pha loãng, giảm bớt hiệu quả. Vậy nên tôi chỉ có thể chờ đến tối qua, sau khi Lưu Tỉnh trở về phòng, dùng thuốc độc giết chết hắn.”
“Đừng có nói hươu nói vượn, mày chẳng biết cái gì về độc dược của Phù Thủy hết!” Hàn Hiểu Na duỗi tay chỉ vào Ngụy Tử Hư: “Mày là Sói Độc, mày đã giết Lưu Tỉnh!”
“Mày nói Lưu Tỉnh bị giết…”
Bên cạnh Hàn Hiểu Na vang lên một âm thanh bao hàm giận dữ, tiếng hổn hển tựa như âm thanh trong lò nung: “Vậy ai giết Lục Dư!”
Bất chợt nghe đến cái tên “Lục Dư”, Hàn Hiểu Na không rét mà run, “Không… Không biết, không biết…” Hai gò má cô run rẩy, dùng ánh mắt khẩn cầu tha thứ nhìn về phía Triệu Luân. Mà Triệu Luân vừa đối diện với cô, không chút do dự bỏ xuống một phiếu.
Mạc Vãn Hướng đối diện với cửa sổ bỏ phiếu, không dám ngẩng đầu: “Nếu cô bị giết vào tối thứ tư, tại sao lại phải nói dối là thứ sáu? Cô… hẳn là vì muốn bỏ phiếu xử tử một người khác nên mới làm như vậy.” Cô nhắm mắt, giơ tay ấn xuống ảnh chân dung Hàn Hiểu Na.
“Chân tướng đã rõ.” Bành Dân Tắc nói, ấn xuống nút bỏ phiếu.
【 Công bố kết quả! 】
【 Ồ, xem ra cô không có cơ hội đi xác nhận sống chết của Lưu Tỉnh rồi. 】