Bành Dân Tắc bỏ ghế xuống, giãn eo thả lỏng. “Chờ đến lúc làm xong đại khái, gọi Lạc Hợp tới ngồi thử là biết có ổn hay không.”
Ngụy Tử Hư: “Sao lại là Giáo sư Lạc?”
Bành Dân Tắc mặt không biến sắc: “Người anh ta chắc nịch.”
Ngụy Tử Hư: “… Thật à.”
Ngụy Tử Hư không muốn hỏi sao trong cả đám người Lạc Hợp lại chắc nịch nhất, hắn say sưa ngắm nghía mô hình xích đu. “Đẹp quá, tất cả đều do anh tự làm sao?”
“Ừ, loại gỗ này chất mềm, dễ bào, bên trên đánh một lớp vécni.”
Ngụy Tử Hư nhìn anh: “Anh thật sự rất thích xích đu nhỉ.”
Bành Dân Tắc cười, cũng không trả lời trực tiếp: “Cậu biết phao cứu hộ chứ, thuyền ra biển đều sẽ treo vài cái. Trước đây trong thôn thường xuyên có phao bị thủng, vá lại cũng không an toàn, thế nên người lớn liền nhét mút xốp vào bên trong, làm thành một cái xích đu treo lên cho đám trẻ con chơi.”
Anh nhớ tới mấy cái xích đu đơn sơ đó, nhưng lại là thiên đường của lũ trẻ, chỉ cần ra khỏi cửa đã bắt gặp một đống trẻ con lúc nhúc, chưa bao giờ cảm thấy cô quạnh. Ánh sáng nhàn nhạt chiếu lên khuôn mặt anh nửa sáng nửa tối, khóe miệng khẽ kéo lên thành một độ cong nhu hòa. “Ở chỗ bọn tôi, không có trường trọng điểm cạnh tranh khốc liệt như trên thành phố, mấy đứa học sinh tiểu cũng không chịu ngoan ngoãn ngồi yên trong lớp, tiết nào cũng có đứa trốn ra ngoài. Vậy nên tiên sinh dứt khoát đổi luôn chỗ dạy đến bên cạnh cái xích đu, đám con nít vừa yên tĩnh chơi xích đu vừa nghe thầy giảng bài.”
–
“Đại Bảo, con có biết giữa hai điểm, cái gì là ngắn nhất không?”
Đứa bé còn chưa mọc răng hết răng cửa ngoác rộng mồm: “Con biết ạ! Giữa hai điểm, đoạn thẳng là ngắn nhất!”
“Ồ?” Người đàn ông nghiêng đầu. “Tại sao lại như vậy? Con có thể chứng minh không?”
Đại Bảo còn chưa kịp trả lời, bé gái tết tóc đuôi sam bên cạnh đã giành nói trước: “Bởi vì thầy dạy toán nói vậy ạ!”
“Ồ… Vậy thầy toán đã chứng minh chưa nào?”
“Thầy vẽ đoạn thẳng lên trên bảng đen ạ!”
“Haha.” Người đàn ông bật cười, ngồi xuống bãi cỏ, hai tay chống về phía sau, hoàn toàn không có dáng vẻ của một thầy giáo. “Nhưng thầy ấy cũng chỉ có thể vẽ trên bảng thôi, điểm hay đoạn thẳng, trong thực tế đều không tồn tại. Thử so sánh nhé, mẹ Đại Bảo nhờ Đại Bảo đi bán cá, từ nhà con đến chợ, nếu đi theo đường thẳng là ngắn nhất, vậy sẽ phải bơi qua rãnh nước, bò qua các nhà lân cận, chẳng phải tốn thời gian hơn nhiều so với đi đường vòng sao?”
“Nhưng mà… Nhưng mà…” Bé gái vẫn cảm thấy thầy nói không đúng, nhưng tuổi em còn nhỏ, nhất thời không tìm được lời để phản bác, quanh co trả lời: “Rõ ràng là có đồ vật thẳng đứng mà! Đũa nhà con rất thẳng, hai đầu đũa gác lên hai chiếc bát, nhưng nếu bẻ cong đũa rồi thì không thể với tới nữa, vậy chẳng phải chứng minh giữa hai điểm đoạn thẳng chính là ngắn nhất sao!”
“Ừm, nói cũng phải, Tiểu Hoa thật thông minh. Nhưng mà, chiếc đũa thật sự thẳng tắp sao? Bóng của chiếc đũa in trên mặt đất là thẳng, nhưng chiếu lên mặt ngoài phao cứu sinh thì lại cong queo, vậy giữa hai điểm của chiếc bóng, rốt cuộc ngắn nhất là hình chiếu thẳng hay hình chiếu cong?”
Trong đầu người đàn ông hiện lên những hình ảnh ngổn ngang vặn vẹo, vui vẻ nheo mắt lại, ngồi thẳng người, dùng ngữ khí như đang tâm sự nói với lũ trẻ: “Đũa chưa chắc đã thẳng, hệ tham chiếu thay đổi bản chất cũng sẽ thay đổi, mà thế giới chúng ta sinh sống cũng không phẳng lì như mặt bảng đen. Các con lúc này ngồi trên xích đu đung đưa, nhưng đối chiếu từ một hệ thống lớn hơn, cũng chỉ được coi là bất động. Những quy tắc mà thầy dạy toán nói, thực ra không quá thích hợp để áp dụng vào thực tế. Thời gian không phải luôn tiến về phía trước. Ánh sáng cũng chẳng phải lúc nào cũng truyền thẳng…”
“Thầy lại bắt đầu nói lung tung rồi.” Bọn nhỏ châu đầu ghé tai. “Thầy ơi, thầy kể truyện ‘Nàng Bạch Tuyết’ đi ạ!”
Người đàn ông vốn đang say sưa với những khái niệm trừu tượng, nghe thấy lời bọn nhỏ, lực chú ý bị kéo về, cười nói: “Không phải thầy đã kể rất nhiều lần rồi sao?”
“Bởi vì mỗi lần thầy kể đều không giống nhau!”
“Rồi rồi, vậy lần này kể từ đoạn, thợ săn giết chết công chúa Bạch Tuyết nhé…”
–
“Cái gì?” Ngụy Tử Hư kinh ngạc nhíu mày. “Vị tiên sinh kia của anh, giảng ‘Thuyết tương đối rộng’ cho một đám trẻ con tiểu học?”
Bành Dân Tắc lại khá là tự hào: “Tiên sinh vẫn luôn nằm ngoài dự đoán của mọi người.”
Ngụy Tử Hư bắt đầu có chút hứng thú với vị tiên sinh mà Bành Dân Tắc luôn treo bên miệng kia, nhìn anh kiêu ngạo như vậy, không khỏi tủi thân nói: “Quan hệ của hai người tốt thật đấy. Anh rất yêu quý tiên sinh sao? Làm tôi cũng phải ghen tị.”
“Hả? Có gì mà ghen tị?” Bành Dân Tắc gãi đầu. “Đúng rồi, nói đến quan hệ tốt, gần đây cậu với Lạc Hợp thân nhau hơn à, người kia tâm tư quá nặng, cậu vẫn nên hạn chế tiếp xúc thì hơn. Còn có cái tên Lưu Tỉnh ở cạnh phòng cậu nữa, tôi thấy hắn chẳng có ý tốt gì, phía tây tầng hai chỉ có hai người các cậu, quá không an toàn, nếu xảy ra chuyện gì nhớ phải gọi tôi.”
Ngụy Tử Hư cái hiểu cái không nghe anh nói, đến lúc thấy anh liệt kê ra hai cái tên kia, hắn nhìn anh nghiền ngẫm, khóe môi lại cong lên đầy ẩn ý. “Dân Tắc, anh biết hành vi của anh bây giờ gọi là gì không?”
“Hả? Cái gì?”
“Gọi là ‘Ăn dấm’.”
“Là sao?”
“Ghen ghen ăn dấm đó.”
“Cái gì? Khi nào? Bao giờ? Ai ăn dấm? Ăn dấm của ai? Sao cậu lại suy nghĩ linh tinh vậy chứ!?”
Ngụy Tử Hư một tay nâng cằm, nhìn anh luống cuống nói năng lộn xộn. Hắn cảm thấy tuy cơ bắp trên người Bành Dân Tắc rắn đanh, da mặt lại mỏng bất ngờ, nếu bây giờ đang là ban ngày, nhất định có thể thưởng thức cảnh đổi màu vô cùng đặc sắc trên mặt anh.
Ngụy Tử Hư duỗi ra hai ngón tay, tách một ngón đầu tiên giải thích: “Tôi với Giáo sư Lạc, thuần túy chỉ là quan hệ bạn bè, có điều tôi thường xuyên quấn lấy anh ta hỏi mấy vấn đề mình không hiểu, quả thật là đang quấy rầy anh ta rồi.”
Hắn lại tách ra ngón thứ hai: “Về phần Lưu Tỉnh, thì càng không cần phải lo. Hắn ta thẳng tắp.”
“Làm gì có ai không thẳng tắp…” Bành Dân Tắc nói thầm.
“Nhưng nếu anh muốn…” Khóe mắt Ngụy Tử Hư cong cong, nụ cười tràn ngập cưng chiều, Bành Dân Tắc nhìn mà lạnh cả sống lưng, đột nhiên có dự cảm không lành. “Tôi sẽ giữ khoảng cách với họ. Việc gì khiến anh không thoải mái, tôi chắc chắn sẽ không làm.”
“Ặc… Không, tôi không có ý đó…” Bành Dân Tắc ý thức được mình lại nói sai rồi, vốn chỉ muốn nhắc nhở cậu ta cẩn thận, kết quả lại khiến cậu ta càng hiểu lầm sâu hơn. Nhưng cũng không thể trách anh được, Bành Dân Tắc không có kinh nghiệm đối phó với gay, hơn nữa còn là một bạn gay thích mình. Nếu cậu ta đổi thành giới tính khác thì tốt biết bao.
“Vậy nên đừng ghen nữa nha.” Ngụy Tử Hư tiếp tục thưởng thức bộ dáng đột nhiên uể oải của anh, nỗ lực nhịn xuống ham muốn đưa qua bánh quy cục xương, vuốt lông nựng cằm an ủi. “Cũng muộn lắm rồi, cứ để đồ ở đây trước đi, chúng ta trở về thôi.”
Hắn đi vài bước, quay đầu lại thấy Bành Dân Tắc vẫn đang rối rắm nhìn mặt hồ.
Nghe nói có vài bé chó, nếu chủ nhân không đến dắt đi, sẽ rong ruổi bên ngoài không biết đường về nữa. Ngụy Tử Hư nghĩ vậy.
Ầy, thật là đau đầu mà.