Cuối cùng tung đồng xu lên, đồng xu keng mộttiếng rơi trên mặt đất, quay vù vù, mắt cô nhìn chằm chằm, trong lòngbàn tay sớm đã toàn mồ hôi lạnh, cuối cùng đồng tiền xu kêu keng nằmtrên mặt đất, dừng lại, là hoa!
Ý trời như vậy, cô nói vớilương tâm mình, thở phào một tiếng. Ngày mai sẽ gọi điện cho Giản TửTuấn, chỉ là bán đi bản thân mình một lần nữa, bảo anh đưa ra giá. Có lẽ anh rộng rãi hơn Dịch Chí Duy!
Cô nham hiểm nghĩ, nhưng sự đau thường trào lên càng nhiều hơn: có tác dụng gì chư…….bản thân mình camchịu hơn thế nào nữa, cũng còn có tác dụng gì……
Bỗng nhiên cônhớ ra câu nói sáng nay anh nói, bây giờ chiếc cửu liên hoàn đó trởthành đạo cụ quan trọng, ngày mai cô sẽ lại đối mặt với anh, tín vật nối lại tình cũ cô lại quên ở trong chung cư của Dịch Chí Duy!
Đáng chết! Lần trước đi quá vội vàng, tinh thần cô lại không ổn định,quen đêm theo đồ vật quan trọng như vậy, nhưng cũng không đúng, lúc đócô vỗn không định nối lại tình cũ với Giản Tử Tuấn. Chẳng lẽ đi lấy? Ýnghĩ này hiện ra, liền không thể phụ định nổi nữa, cô cũng biết bản thân mình là đang thuyết phục mình đi gặp Dịch Chí Duy một lần, ngày mai họthật sự cắt đứt quan hệ, cô theo Giản Tử Tuấn, triệt để là kẻ thù củaanh.
Cô tùy tiện lấy bộ quần áo thay vào, nhân lúc trước khibản thân mình chưa đổi ý liền ra ngoài. Từ khách sạn đến chung cư củaanh, trên đường tinh thần cô trôi nổi, mấy lần nghĩ bảo lái xe đi về,cuối cùng vẫn không mở miệng. Chìa khóa cô quên trả anh, nhưng chẳng may anh ở nhà thì sao? Bây giờ tuy đã rất muộn, chẳng may anh lại ở cùngngười khác——-ví dụ bạn gái mới của anh, vậy không phải lại càng gay gosao?
Cô xuống xe từ xa, đi bộ đến, xa xa đã thấy căn nhà nhỏ đó không sáng đèn, trong lòng lại nhẹ nhõm. Có lẽ anh vẫn chưa về, cho lẽanh không về, dù gì anh không ở nhà.
Cô vốn đã tắm, nhưng trong đêm mùa hạ oi bức, chỉ đứng một lúc, lại chảy đầy mồ hôi. Côn trùng nhỏ cũng đập vào mặt. Đây là khu cao cấp, không gian giống hoa viên, saulầu trước lầu là cây cối thảm cỏ, bên cạnh còn có hồ nước nhỏ, bên trong trồng hoa sen, cho nên nhiều côn trùng, trong bãi cỏ cũng có không biết bao nhiêu loại côn trùng đang kêu. Cô đi đi lại lại trong hoa viên, têcả chân vì đi giày cao gót, cô ngồi xuống đình nghỉ mát, nghĩ rằng muộnnhư vậy rồi, anh chắc chắn là không về.
Cuối cùng cô giống nhưlà tên trộm chột dạ quẹt thẻ mở chiếc cổng khắc hoa vào vườn, xung quanh tĩnh mịch không tiếng động, chỉ có đèn hành lang chớp ánh sáng lànhlạnh nhìn cô. Cô nhẹ nhàng mở khóa cửa như ăn trộm. Ánh đèn quá tối, côkhông nhìn thấy gì, nhưng cũng không dám bật đèn, đứng một lát, mắt dầndần thích ứng với bóng tối, bỗng nhiên, từng chiếc lông tơ của cô đềudựng lên.
Có người! Trên ghế sô pha có người!
Đường nét quen thuộc trong bóng tối, là anh! Cô phải làm sao đây? Quay đầu bỏ chạy chăng?