Hoàng thị còn ở Khương gia, vui tươi hớn hở hỏi: “A Dương thông minh như vậy mới đứng thứ 3, vậy Giải Nguyên và Á Nguyên ở đây là ai, ngươi biết không?”.
Giải Nguyên và Á Nguyên theo lý thuyết sẽ báo tin vui sau Khương Dương nhưng bên này không có động tĩnh thì hẳn là hai người họ không ở gần đây.
Tiêu Thế Nam uống một ngụm trà mát, nói: “Lúc đó ta nghe được Giải Nguyên là Vệ gia Vệ Lang. Còn Á Nguyên họ Dương gì đó ta không nhớ, chưa từng nghe qua”.
“Vệ Lang à”, Hoàng thị gật gật đầu, “Vậy cũng không ngoài ý muốn. Tuy vậy ta vốn tưởng A Dương sao cũng sẽ là Á Nguyên”.
Lúc này Khương Dương vào nhà chính, nói: “Á Nguyên hẳn là Đông Xương phủ Dương Ích Chi, hắn cũng là người có tài, tuy vậy tính cách có hơi kỳ quái, học sinh cũng ít giao tiếp với hắn, ta cũng chỉ là nghe qua tên của hắn, chưa thấy hắn bao giờ”.
Nói xong, đội ngũ báo tin vui đã tới, Khương Đào và Liễu thị ở cửa phát tiền mừng, không lâu sau Hạ Chí Thanh và Tần Tử Ngọc cũng đã tới.
Hạ Chí Thanh thấy Khương Dương liền cười nói: “Đằng trước như nào cũng là đệ thứ nhất ta thứ hai. Nay thành đệ thứ ba ta thứ tư! Sao bao lần ta cũng thấp hơn đệ một bậc thế? Đúng là khiến người khác hụt hẫng”.
Khương Dương cười chắp tay với hắn, nói: “Đứng đầu là Giải Nguyên, thứ hai là Á Nguyên, ba bốn năm đều là kinh khôi, ta và Hạ huynh đều giống nhau”.
Hai người ở chung mấy tháng, thưởng thức lẫn nhau, thành bằng hữu thật, Hạ Chí Thanh cũng không phải ghen tức gì, chỉ cười trêu ghẹo mấy câu rồi thôi.
Bọn họ đang nói chuyện, Hoàng thị trừng mắt nhìn Tần Tử Ngọc, Tần Tử Ngọc thành thật mà cảm tạ Khương Dương.
Khương Dương nghiêng người không nhận lễ của hắn, Hoàng thị cười nói: “A Dương nhận đi, nên như vậy!”.
Khương Dương lắc đầu, nói: “Ngài nói quá rồi, trước đó ta chỉ là cho Tử Ngọc huynh phương hướng thôi, cũng không trúng tới một nửa. Lần này huynh ấy trúng cử, là thực lực của huynh ấy”.
Khương Dương cũng không phải khiêm tốn mà là nói thật.
Hắn lại không phải người ra đề, cũng không biết đọc suy nghĩ, tư liệu của Vệ Thường Khiêm đưa tới chỉ để tham khảo, đề mục hắn trúng thực rất ít.
Nếu tính theo thang điểm hiện đại là 100, hắn viết ra trọng tâm nhiều nhất cũng chỉ được 50, miễn cưỡng coi như qua tiêu chuẩn.
Chẳng có tác dụng mấy.
Tần Tử Ngọc đỗ hơn phân nửa là dựa vào chính hắn, vốn thiên tư hắn không kém, tuy không so được với Khương Dương, Hạ Chí Thanh, càng không thể đánh đồng với kỳ tài như Vệ Lang nhưng ở lứa tuổi này cũng coi như là người nổi bật, năm đó khi ở trường tư, tiên sinh xem trọng nhất là Khương Dương, sau chính là Tần Tử Ngọc.
Tuy rằng thiên tư hắn không kém nhưng tâm tính lại không tốt, nói trắng là dễ phân tâm, không tập trung được.
Không thì dựa vào tài lực và tài năng của hắn, cũng sẽ không hai ba lần mới đỗ được tú tài.
Cũng là chó ngáp phải ruồi, năm nay Hoàng thị dùng roi vọt giáo dục hắn, đúng là sửa được cái nết của hắn.
Chăm chỉ tới tháng tám, hơn nữa trước khi thi Khương Dương còn đề điểm cho hắn, chính hắn cũng may, vừa thi liền đỗ đúng thứ 100.
Hoàng thị không nghĩ được nhiều vậy, nàng cảm thấy là cuối cùng do Khương Dương nhắc có trọng tâm, không thì con nàng hơn hai mươi mới đỗ tú tài, còn có thể một lần thi Hương liền qua sao?!
Nếu không phải biết Khương gia xưa đâu bằng nay, gì cũng không thiếu, Hoàng thị hận không thể để chia một nửa gia sản cho tỷ đệ nhà họ Khương làm tạ lễ!
Sau khi biết thành tích xong ba nhà họ nên tách ra.
Phu thê Hạ gia phải về phủ, Hoàng thị muốn mang Tần Tử Ngọc về huyện, Khương Đào đang thương lượng với Khương Dương xem hắn chuẩn bị tiếp theo sẽ làm gì.
Khương Dương trúng cử nhân đương nhiên là muốn tới kinh thành ôn tập tiếp nhưng trước đó còn phải về thôn Cây Hòe một chuyến, đem chuyện vui này nói cho Khương lão thái gia, lão thái thái biết, còn phải tới nói lời cảm tạ với ân sư Vệ Thường Khiêm.
Khương Đào đã vì hắn ở lại tỉnh thành lâu như vậy, hắn cũng không thể để tỷ ấy bôn ba được, liền nói chính mình đi là được, chờ an bài hết thảy rồi lại tới kinh tìm Khương Đào.
Khương Đào vốn còn không yên tâm, Hoàng thị liền nói với nàng: “A Dương và chúng ta trở về cùng nhau, chờ nó xử lý xong mọi chuyện, Tử Ngọc nhà ta cũng sẽ phải tới kinh thành. Tới lúc đó ta khẳng định sẽ giao hắn nguyên vẹn tới tay muội”.
Quan hệ của Hoàng thị và Khương Đào tốt không còn gì để nói, nàng lại cảm kích Khương Dương vô cùng, có nàng trông chừng, Khương Đào đương nhiên yên tâm.
Vì thế Khương Đào và Khương Dương cứ như vậy từ biệt, mang Tiêu Thế Nam và Khương Lâm tới kinh thành trước.
Trước đó Khương Đào đi xa nhất cũng chỉ có tỉnh thành, tuy rằng trước đó sống ở kinh thành một đoạn thời gian ngắn nhưng đường tới kinh thành lại không hề biết.
Tiêu Thế Nam càng đừng nói nữa, mười hai tuổi rời kinh, bốn năm qua đi rồi thì đường về nhà cũng còn chẳng nhớ.
Lúc này liền có đất diễn cho ám vệ, trước khi xuất phát họ bao nguyên một con thuyền, để lại tờ giấy dặn họ sáng hôm sau tới bến tàu.
Chờ bọn Khương Đào lên thuyền, lúc này đám ám vệ mới hiện thân, lần đầu tiền Khương Đào mới biết hóa ra nhà mình luôn có mười mấy người trông chừng.
Thủ lình của đội ám vệ này là một thanh niên cao gầy tầm hai mươi tuổi, khuôn mặt tuy bình thường nhưng lại có một cỗ khí chất trầm ổn không hợp với tuổi.
Tên ám vệ không thể nói ra ngoài, Khương Đào biết hắn họ Hề, vốn dĩ nàng nên gọi hắn là “Hề thống lĩnh” nhưng hiện giờ thân phận nàng tôn quý, đối phương không dám để nàng gọi, Khương Đào liền dứt khoát gọi hắn Tiểu Hề.
Nghe có chút nữ tính, Hề Vân trong âm thầm không biết bị người phía dưới chê cười bao lần.
Buồn cười xong, những ám vệ khác nhìn thấy lúc Khương Đào mua đồ ăn ven đường đều sẽ không quên mua cho họ một phần, lại vì chỉ biết Hề Vân nên nàng cười gọi Tiểu Hề, sau đó đưa đồ ăn cho hắn, để hắn đưa cho những người khác, thuận tiện cũng sẽ quan tâm hắn hai câu… Bọn họ liền thấy ghen tị.
Aiz, sớm biết vậy họ cũng nói họ ra rồi – đều là rời nhà từ khi còn nhỏ, ai không muốn được hỏi han ân cần như người nhà như vậy chứ? Thậm chí còn có một ít người không nhớ rõ bộ dáng người nhà, liền coi Khương Đào như tỷ tỷ nhà mình.
Đi đường thủy bảy tám ngày rồi lại đi xe ngựa, đầu tháng chính, bọn Khương Đào cuối cùng cũng tới bên ngoài kinh thành.
Bọn họ tới vào buổi sáng, bởi vì gấp rút lên đường, Tiêu Thế Nam cũng chẳng còn hưng phấn, Khương Đào và Khương Lâm càng đừng nói nữa, chỉ cảm thấy xương cốt bị đánh giã ra rồi.
Ám vệ nói qua hai khắc nữa sẽ tới cổng thành, cuối cùng Tiêu Thế Nam cũng phục hồi lại tinh thần, ngồi dậy giới thiệu với Khương Đào: “Ngoài thành mười dặm có một sườn núi, trên sườn núi có một cái đình Vọng Hương, năm đó, dượng và đại biểu ca xuất chinh, tiên đế sẽ tự mình tới tiễn đưa. Cũng không biết cái đình đó có bị phá hay không…”.
Khương Đào ngồi ở cửa sổ, vừa nghe hắn giới thiệu vừa nhìn phong cảnh bên ngoài. Xe ngựa đi về trước, Khương Đào thấy được mái đình cong cong trong lời Tiêu Thế Nam, ngoài đình còn có rất nhiều người, những người này đều đang ngỏng cổ nhìn về phía quan đạo nhưng đang đợi một nhân vật trọng yếu nào đó.