Nó cũng là từ nhỏ lớn lên cùng với người, biết làm thế nào để người khác yêu thích.
Được cho ăn, nó cũng nguyện ý biểu diễn cho đối phương duỗi người, hất đuôi gì đó khiến mọi người vô cùng vui vẻ.
Cách xa chỗ đó, Khương Đào thấy nó khoe mẽ cũng đỏ cả mặt.
Sau Tuyết Đoàn nhi lại được cho một cái chân giò hun khói, chính mình không ăn lại chạy mang về cho Khương Đào.
Sau nó đưa tới trước mặt nàng, còn dùng móng vuốt đẩy đẩy, ý bảo nàng không cần khách khí.
Có được thứ tốt như vậy tới nàng còn động lòng, thu phục Khương Đào rồi nên nàng cũng không thể mắng nó.
Tuy vậy, cứ liên tục ăn đồ nhà người khác tính sao bây giờ?
Khương Đào đành phải mang nó tới xin lỗi từng nhà, nói sẽ trả tiền cho họ.
Trước Khương Đào mở tú phường cũng đã có chút thanh danh, sau có động đất lại huy động tú nương đi khâu vết thương càng thêm nổi tiếng, mọi người cũng nhận ra nàng.
“Tiền bạc gì chứ, Khương nương tử khách khí như vậy khiến ta ngượng ngùng”.
“Đúng vậy, lúc ấy nếu không phải ngươi và Tuyết Đoàn nhi chạy khắp thành nhắc nhở chúng ta, chúng ta có sống được không cũng không chắc”.
“Đúng đó, hơn nữa sau khi có động đất, ngươi còn khâu vết thương cho trượng phu của ta. Trước trượng phu nhà ta từng bị thương, sau lão đại phu kia khâu xấu như con rết. Nhưng cô khâu tinh tế như vậy, hiện tại đều tốt, không khó coi chút nào”.
Còn có người nghĩ xa hơn, nói với Khương Đào: “Khương nương tử đừng lo lắng Tuyết Đoàn nhi bị cho ăn đồ không tốt. Huyện thành chúng ta nhỏ như vậy, đều là biết mặt nhau, nếu có người không quen cho Tuyết Đoàn nhi ăn, chúng ta cũng không đồng ý đâu!”.
“Không sai, ai dám hại thần thú bảo vệ bá tánh huyện thành, ta sẽ là người đầu tiên liều mạng với hắn”.
Kỳ thật Khương Đào không lo lắng chuyện ấy, dân tình thuần phác là một chuyện, chuyện khác là mũi của Tuyết Đoàn nhi rất thính, đừng nói là hạ dược, ngay cả đồ để nhiều ngày nó cũng không ăn.
Nghĩ tới khi còn nhỏ, nàng coi nó như mèo con, cũng không có kinh tế, thức ăn tốt nhất có thể cho nó chỉ có trứng gà. Lúc ấy khẳng định nó rất vất vả nhưng lại chưa từng ghét bỏ hay bất mãn.
Trong lòng Khương Đào áy náy, lại bị mọi người khuyên hết mình, nào còn cách nào khác, chỉ có thể cạm tạ mọi người, lại nói không cần cho nó ăn nhiều, ở nhà cũng không lo ăn uống.
Mọi người cười cười đáp ứng nhưng sau lại bằng mắt thường cũng thấy được tốc độ to lên của Tuyết Đoàn nhi.
Nó càng lúc càng lớn, tòa nhà nhỏ ở hẻm Trà Hồ không giữ chân nó được, chính nó tự mở cửa, trèo tường, dù sao cũng không thể cứ nhốt nó mãi trong nhà được.
Khương Đào nghĩ cũng là thiện ý của các bá tánh, hiện tại mọi người chỉ hứng lên thì làm vậy, qua một đoạn thời gian sau cũng sẽ không cho nó ăn mãi thế. Hơn nữa, cho nó ra ngoài nhiều cũng tốt, để người khác nhìn nó quen rồi, hệt như Vương thị các nàng, nhìn nó lớn lên từng chút một, cũng sẽ không sợ nó, như vậy, ngày sau Tuyết Đoàn nhi thực sự thành lão hổ cũng không cần sợ dọa tới mọi người mà mang nó đi đâu.
Nhưng Khương Đào lại xem nhẹ mị lực của Tuyết Đoàn nhi, xem nhẹ ảnh hưởng của nó với bá tánh.
Sau động đất, trong lòng mọi người đều sợ hại nhưng lại sợ nhất chính là – tương truyền những người gặp nạn trong trận động đất chính là tội dân.
Những bá tánh ở huyện thành khác vì chuyện này mà bị xa lánh không ít, bị người không dính phải thiên tai ghét bỏ, ngay cả người không tin tin đồn cũng từ từ bị ảnh hưởng, bắt đầu hoài nghi chẳng lẽ bản thân mình phạm phải tội gì cho nên bị trời cao trừng phạt?
Nhưng bá tánh ở huyện thành của Khương Đào thì khác, nếu ai nói vậy với bọn họ, bọn họ lập tức đáp trả: “Ngươi hiểu cái gì! Đây là thiên tai, thần phạt cái gì? Huyện thành chúng ta thương vong ít nhất chính bởi vì trong thành có thần thú, khi nhận ra đã cảnh báo cho chúng ta. Chúng ta thật có tội thì ông trời có thể phái thần thú tới nhắc nhở hay không?”.
Tuy rằng bá tánh ở huyện thành vẫn không thoát ly khỏi tư tưởng mê tín thần đạo nhưng vì có Tuyết Đoàn nhi, xem như là tỉnh táo hơn người dân nơi khác nhiều.
Cách nói như vậy truyền đi, mọi người quay lưng chống ngoại, toàn tâm toàn ý xây dựng sản xuất lại, ngày tháng đương nhiên so với những nơi khác tích cực hơn nhiều.
Lúc này, một truyền mười, mười truyền trăm, ngay cả các huyện thành lân cận cũng biết – nơi này có thần thú, không chỉ phù hộ bọn họ thoát khỏi đại tai mà cuộc sống cũng vô cùng phát triển.
Còn có người gặp được Tuyết Đoàn nhi trên đường, muốn cho nó ăn dính chút phúc khí.
Nhưng bá tánh huyện thành không đồng ý, ngươi là người bên ngoài có ý xấu hay không chưa nói, kể cả không có ý xấu, kéo thần thú của bọn họ đi bảo vệ địa phương khác thì làm sao?
Bọn họ không cho người sống tới gần Tuyết Đoàn nhi, chính mình cho nó ăn tới hăng say.
Cho nên ngày sau, một buổi sáng Khương Lâm rời giường, phát hiện không thấy cặp sách mình đâu. Tuy cặp sách không đáng giá mấy nhưng là Khương Đào đích thân làm, hơn nữa, nó cũng giống các ca ca rất yêu quý chiếc cặp.
Nó tức khắc nóng nảy, tìm một vòng trong phòng cũng không thấy, chỉ có thể thành thật tìm Khương Đào nói chuyện.
Khương Đào tới phòng nó thì thấy đồ vật khác không biến mất – ngay cả sách cũng tán loạn trên giường, duy nhất cặp sách thì không thấy.
Nàng trấn an Khương Lâm vài câu, tìm cho hắn một cái túi khác, nói hôm nay sẽ làm cho hắn cái mới.
Khương Lâm ủy khuất mà đáp ứng, còn dặn riêng, “Tỷ tỷ phải làm giống như cũ đó, phải giống như các ca ca mới được!”.
Khương Đào nói nhớ kỹ rồi, dỗ hắn đi học.
Lúc giữa trưa, Tuyết Đoàn nhi trở về, ngậm cặp sách của Khương Lâm trong miệng.
Cả cặp sách đều là thịt, còn dùng giấy gói lại, vừa nhìn là biết mấy hôm nay nó ăn không hết nên phải lấy túi đi đựng.
Không hổ là lớn lên cùng huynh đệ Khương gia, thẩm mỹ cũng giống nhau, trong nhà không có túi khác nhưng cố tính nó gặm túi của Khương Lâm. Đương nhiên cặp sách của Khương Dương và Tiêu Thế Nam cũng mang về phòng nhưng đều được cất gọn, không tùy tiện vứt bừa bãi như Khương Lâm.
Khương Đào nói nó hai câu nhưng thấy nó gục đầu uể oải mà ngồi xổm một góc, lại mềm lòng, buổi chiều nàng giặt sạch cặp cho Khương Lâm, lại thêu một cái túi khác đeo lên lưng của Tuyết Đoàn nhi.
Khương Đào bất đắc dĩ mà nói chuyện mấy tháng qua của Tuyết Đoàn nhi cho Hoàng thị, lại thở dài nói: “Thật đúng như nuôi nhiều hài tử vậy, đối với đôi mắt đen lúng liếng của nó, ngay cả ta cũng không nhẫn tâm được. Vốn tưởng mọi người cho ăn mấy ngày là chán, không nghĩ tới hiện tại nó còn ăn cơm mọi nhà. Vì chuyện này ta cũng không biết đi ra ngoài nói bao lần, mọi người cứ đồng ý xong quay đầu vẫn cứ cho nó ăn”.
Hoàng thị nghe được cười không ngừng, nàng chưa từng nuôi sủng vật, cũng rất thích Tuyết Đoàn nhi. Trước đó, nó cứu nhà nàng một màng, lại đẹp như vậy, còn vô cùng thông mình, khiến người khác không thích mới khó! Nàng cũng không có tư cách nói người khác, chính nàng mỗi lần tới đều mang theo thịt khô cho nó.
Nói chuyện phiếm một hồi, Hoàng thị thu hồi nụ cười nói với Khương Đào: “Ta nhận được tin tức, năm sau mở rộng ân khoa là chuyện ván đóng thành thuyền rồi, nói là hai tháng này sẽ hạ chỉ. A Dương nhà ngươi thông minh như vậy, bởi vì chịu tang nên mới trì hoãn, hiện tại nên nắm chắc!”.
Nhà mẹ đẻ Hoàng thị là thương hộ lớn, tin tức đương nhiên linh thông hơn nhà thường nhiều. Hơn nữa, Vệ Thường Khiêm cũng đã sớm biết, hai ngày trước Sở Hạc Vinh cũng tới nói một hồi.
Khương Đào sớm đã chú ý, lập tức gật đầu nói: “Tạ phu nhân nhắc nhở, ta sẽ chú ý”.
Đúng như Vệ lão gia tử phỏng đoán và tin tức của hai nhà Sở, Hoàng, mùa thu năm nay, hoàng đế hạ chỉ khai ân, mở ra khoa thi cho khắp thiên hạ.
Phàm là học sinh có tư cách tham gia, đều có thể tới!
Chút tâm hự của edit: Quên nói cái bìa tui mới thay, trình độ và thẩm mỹ còn non nớt, nhỡ mà cay mắt các bác thì cho em sin lũi (´ . .̫ . ‘)