“Lập Vinh Quốc Công nhi nữ làm hậu, lập tử thành trữ. Chỉ lưu một người con sau cùng, gϊếŧ hết cả nhà”.
Triều đại có hai khai quốc công thần, một là được ban họ Anh Quốc công, một người khác chính là Vinh Quốc công chưởng quản binh quyền.
Sau đó, Thừa Đức đế cưới cô nương của Vinh Quốc công phủ, người khác liền gọi Vinh Quốc Công phủ thành phủ quốc trượng.
“Giác nhi cái gì cũng tốt, thông minh hơn, có năng lực hơn trẫm, chỉ có duy nhất một điểm không tốt giống trẫm”, Thừa Đức đế cười rộ lên nhưng trong nụ cười ấy lại chỉ có sự thê lương và cô tịch, “Lòng nó vô cùng mềm yếu”.
“Nó sớm muộn cũng sẽ ngồi lên long ỷ này, cũng sớm muộn gì sẽ phát hiện Thẩm gia là do trẫm mới bị diệt môn. Khi đó, trẫm cũng đã không còn, nó sẽ chỉ biết trách bản thân. Thay vì để sau này nó sống trong sự áy náy tới suốt đời, không bằng để nó hiện tại bắt đầu biết mà hận trẫm”.
“Nhưng ngài… Ngài cũng là bị ép buộc, đây là di chiếu của tiên hoàng. Ngài sao có thể không làm được chứ?”.
“Là nên làm”. Thừa Đức đế nhìn di chiếu, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm.
Trước khi được lập làm trữ quân, trước khi ngồi lên ngôi vị này, ông đã có hoàng tử phi của mình.
Sau ông lên ngôi, lập thê tử làm hậu.
Tuy rằng thấy được di chiếu nhưng khi đó ông và Hoàng Hậu tình cảm mặn nồng, cũng không muốn lập nữ nhi Thẩm gia làm hậu. Hơn nữa, tuy Thẩm gia nắm binh quyền nhiều năm nhưng lại trung thành và tận tâm, chưa từng vượt quá giới hạn một bước nào, ông càng không muốn tuân theo di chiếu mà tru sát trung lương. Nhưng ngay khi nhi nữ Thẩm gia trưởng thành, sau khi cập kê, Hoàng Hậu của ông bắt đầu sinh bệnh, toàn bộ Thái Y Viện đều không tra ra nguyên nhân, Thừa Đức đế bèn tìm một danh y trên phố tới, danh y do dự mãi, mới nói cho ông biết Hoàng Hậu không phải bị bệnh mà là bị hạ kỳ độc. Độc này sẽ khiến người ta từ từ suy yếu không tra ra nguyên nhân bệnh, hắn chỉ ở y thư cổ xưa thấy qua, bệnh trạng như vậy không biết cách giải.
Thừa Đức đế vẫn luôn không rõ là ai sẽ hại Hoàng Hậu hắn, càng không rõ đối phương làm thế nào.
Mãi cho tới trước khi Hoàng Hậu mất, bà mới nói cho ông, là từ rất lâu về trước, khi ông chỉ còn là một hoàng tử bình thường, tiên hoàng đã triệu kiến nàng, ban cho nàng một ly trà.
Thân thể nàng vốn đã tốt hơn người bình thường nhưng sau khi uống ly trà kia xong, mỗi lần tới nguyệt sự sẽ vô cùng đau đớn, bà lặng lẽ tìm đại phu tới hỏi, đại phu nói từ nay về sau bà không thể có con nối dõi.
Nếu phu quân của bà chỉ là một hoàng tử bình thường, tiên hoàng sao sẽ xuống tay với hoàng tử phi chứ?
Chính từ lúc ấy, bà đã có dự cảm, phu quân của mình sẽ có thay đổi lớn.
Bà không nói với ai chuyện này, ngay cả đại phu kia cũng bị bà tìm người diệt khẩu.
Mãi cho tới trước khi lâm chung, Hoàng Hậu mới nói chuyện này cho ông biết.
“Thiếp thân biết Hoàng Hậu mà tiên hoàng muốn không phải là thiếp thân. Là lòng tham của thiếp thân đã độc chiếm Thánh Thượng ngần ấy năm”. Trước khi chết, bà bình tĩnh nhìn ông, “Thành Thượng cũng không cần vì thiếp thân mà thương tâm, đã tới lúc thiếp thân phải đi rồi”.
Thừa Đức đế không dám tin tưởng hỏi: “Là ly trà của phụ hoàng khiến cho nàng….”
Hoàng Hậu cười, lắc đầu nói: “Cũng đã ngần ấy năm, nghĩ tới thế gian này cũng không thể có loại độc có thể ẩn núp nhiều năm. Thiếp thân là nửa năm gần đây mới bắt đầu không thoải mái, nghĩ tới chắc cũng chỉ là nửa năm này thôi. Trước khi đi, thiếp thân cả gan nhắc nhở Thánh Thượng một câu, bất luận tiên hoàng nói với ngài cái gì, Thánh Thượng nhất định phải làm theo. Thiếp thân sợ hãi Thánh Thượng cũng sẽ giống như thiếp thân…”.
Mỗi một triều đại đều là giành thiên hạ trên lưng ngựa, tương truyền người được chọn làm trữ quân vốn không phải tiên hoàng nhưng các huynh đế của tiên hoàng lại người trước người sau chết bất đắc kỳ tử.
Mười mấy hoàng tử chết hết chỉ còn một mình tiên hoàng, thái tổ hoàng đế cũng đột nhiên băng hà, ngôi vị hoàng để nghiễm nhiên thành của tiên hoàng.
Một người đối với phụ thân, với huynh đệ đều không có chút nhân từ nào, ông có thể nhịn được một nhi tử không nghe lời ông không?
Hoàng Hậu là lo lắng nếu như không làm theo ý tứ của tiên hoàng, bản thân cũng khó bảo toàn – rốt cuộc trong thâm cung, trong triều đình, đều là người tiên hoàng để lại, Hoàng Hậu của ông có thể bị hạ độc, vậy hạ độc ông có gì khó.
Hơn nữa, tiên hoàng để lại di chiếu cho Thừa Đức đế, cũng có thể để lại di chiếu cho người khác. Cùng với Thừa Đức đế còn có mười mấy vương gia, đối với tiên hoàng mà nói, ngôi vị hoàng đế đổi một nhi tử khác nghe lời cũng được.
Thừa Đức đế nói Tiêu Giác mềm lòng, kỳ thật ông cũng vậy.
Sau khi nghênh thú Thẩm hoàng hậu, ông cũng chậm rãi yêu nàng.
Thẩm hoàng hậu khác với vợ cả ôn nhu của ông, là một nữ tử hiên ngang độc lập.
Khi hai người mới thành hôn, nàng đã nhận ra ông lãnh đạm không tình nguyện nhưng cũng không để ý mà sống cho chính mình.
Thừa Đức đế không biết bản thân bị nàng hấp dẫn từ khi nào, tóm lại cũng chậm rãi đem nàng để trong lòng.
Đoạn thời gian đó rất tốt đẹp, tốt tới mức Thừa Đức đế tiêu tan đi bóng ma mất đi người vợ cả trong lòng. Cũng trong quãng thời gian ấy, ông bất động thanh sắc mà đổi những lão nhân trong cung đi…
Vốn tưởng có thể kê cao gối mà ngủ nhưng bốn năm trước, Thừa Đức đế bị bệnh.
Trước đó danh y được mời tới chẩn trị cho nguyên hậu vẫn ở trong cung để nghiên cứu kỳ độc kia, sau khi khám cho Thừa Đức đế xong, hắn nói Thừa Đức đế cũng trúng một loại độc như vậy. Tuy vậy, liều thuốc lần này ít hơn, Thừa Đức đế hẳn là còn thời gian một hai năm nữa. Danh y kia cũng có ít thành quả nghiên cứu, chế tạo ra một loại dược có thể trì hoãn độc phát nhưng cũng chỉ kéo dài được ba bốn năm.
Thừa Đức đế uống thuốc của danh y xong, nét mặt càng thêm rạng rỡ nhưng mỗi khi thân thể suy yếu lại nhắc nhở ông, ông đã là người sắp chết.
Ông rốt cuộc vẫn làm theo di chiếu của tiên hoàng.
Ông đã muốn chết nhưng Tiêu Giác tuyệt đối không thể dẫm lại vào vết xe đổ của ông và nguyên hậu!
Ông không muốn cho Tiêu Giác biết, nó được sinh ra đã là một âm mưu.
Hệt như bốn năm trước, phát hiện chuyện có chút không đúng, Thẩm hoàng hậu trộm vào Ngự Thư Phòng rồi tìm được bức di chiếu của tiên hoàng, quỳ xuống cầu xin ông.
“Thiếp không dám cầu xin gì nhiều, chỉ xin Thánh Thượng rủ lòng thương Giác nhi, chớ có cho hắn biết hết thảy”.
Nếu để Tiêu Giác biết nó được sinh ra chỉ là một âm mưu, một tín hiệu biểu thị sự diệt vong của Thẩm gia, nó sẽ phải làm sao?
Cho nên Thừa Đức đế không đề cập tới di chiếu của tiên đế. Tiêu Giác hận một mình ông là được.
Thừa Đức đế đốt di chiếu đi, lại bình tĩnh lấy trong ngăn kéo một đan dược bóp nát.
Đó là đan dược đột nhiên xuất hiện sau khi Thẩm gia bị diệt môn vào bốn năm trước, Thừa Đức đế cảm thấy ông đã không cần.
Lời của tác giả: bởi vì lập tức phải hồi kinh nên muốn nói chút chuyện kinh thành, xem như là cốt truyện quan trọng không thể bỏ qua, tuy vậy ngay từ đầu đã giả thiết đúng, Thẩm gia không hề mưu phản, lão hoàng đế đối với mẹ của Thái Tử cũng là thật lòng, đương nhiên sau đó vẫn sẽ là cảnh sinh hoạt cả nhà vui vẻ của Khương Đào, âm mưu gì đó sẽ được mai táng chung với lão hoàng đế….