Cho nên nghe Khương Đào nói xong, các nàng đều đồng ý.
Khương Đào và vài vị đại phu tính toán, đem người Tú Phường phân ra các phố nhưng phải nói trước với bọn họ, bởi vì người tú phường đều là nữ tử, người đơn lực mỏng, nếu là gặp phiền toái bên ngoài, bọn họ cũng có thể chiếu cố cho mọi người thực tốt.
Nhóm đại phu sối nổi lấy chiêu bài của y quán nhà mình ra đảm bảo.
Những đại phu này là sau khi động đất liền tự phát tổ chức nhóm cứu người, nhân phẩm đương nhiên không có gì cần nghi ngờ.
Bàn luận xong, Khương Đào nói một số điều cần chú ý cho bọn họ, tỷ như kim chỉ tuy là được rượu mạnh tiêu độc rồi nhưng lúc khâu lại cũng cần chú ý vệ sinh.
Nói tới vệ sinh, Khương Đào lại nhớ, sau thiên tai thường sẽ có dịch bệnh.
Nếu thật là có dịch bệnh tràn lan, dựa vào điều kiện chữa bệnh ở cổ đại, không biết nếu có thì sẽ mất đi bao nhiêu sinh mệnh.
Đúng lúc có nhiều đại phu ở đây, Khương Đào liền thương lượng với bọn họ xem nên dự phòng như nào.
Thời cổ đại không có nước sát trùng, tiêu độc đều dựa vào ngải thảo và hùng hoàng các loại, trong sách y đều có ghi, nhóm đại phu cũng biết nhưng chuyện đột nhiên xảy ra, hôm nay chỉ nghĩ nên đi cứu chữa cho mọi người chứ tạm thời còn chưa nghĩ được sâu như vậy.
Nói xong chuyện tiêu độc và phòng ngừa bệnh dịch, Khương Đào sai người tiễn nhóm đại phu ra cửa, bọn Vương thị cũng đi nghỉ ngơi, Khương Đào cầm lấy bát cơm liền phát hiện cơm cũng không còn ấm nữa, hơn nữa bọn Khương Dương đều đã đi rồi.
Tô Như Thị bất đắc dĩ cười cười nói: “Lúc mọi người nói chuyện bọn nhỏ cũng không tiện xen ngang, ta thấy A Lâm buồn ngủ không mở được mắt nên để cho bọn họ tới phòng bên đi ngủ rồi”.
Nói xong lại sai người đi hâm nóng đồ ăn, trong lúc đợi, Khương Đào cũng nghĩ ra vôi sống cũng có thể dùng để phòng dịch.
Tuy vậy là nàng nhìn thấy ở trong sách, còn phải tìm người hiểu biết một chút bàn bạc lại. Hơn nữa phần lớn vôi sống dùng để phòng dịch đều yêu cầu tiêu tốn rất nhiều sức người sức của để duy trì.
Tuy vậy may là nàng còn có Hoàng thị giúp đỡ.
Nghĩ như vậy Khương Đào lại muốn buông chén nhưng bị Tô Như Thị ngăn lại.
“Mặc kệ con đang nghĩ cái gì nhưng trước cứ ăn hết bữa cơm này đi đã, hơn nữa trời cũng đã tối, làm gì cũng không tiện. Sáng mai lại bàn cũng được”.
Khương Đào thấy ánh mắt tràn đầy lo lắng của bà cũng nhanh chóng ăn cơm xong.
Trước khi ngủ, Tô Như Thị còn sờ trán nàng, bảo đảm nàng không còn sốt nữa mới không bảo nàng uống thuốc.
Khương Đào cũng rất mệt, vội vàng rửa mặt rồi nằm xuống liền ngủ, có cảm giác vừa ngủ, trời đã sáng rồi.
Sáng sớm hôm sau, nhóm đại phu tới mượn người, Hoàng thị cũng phấn chấn mà đi tới.
Mọi người cũng bận việc, Khương Dương, Tiêu Thế Nam và Sở Hạc Vinh cũng không chịu nhàn rỗi, đi theo Khương Đào ra khỏi cửa. Khương Lâm và Tô Như Thị cũng muốn ra ngoài nhưng tuổi tác của họ không thích hợp bôn tẩu bên ngoài nên Khương Đào từ chối để họ ở nhà đợi.
Hoàng thị nghe thấy Khương Đào muốn vôi sống liền nói: “Này không khó. Ta sai người đi mua cho các người là được, bọn họ dù sao cũng phải cho ta vài phần mặt mũi”.
Vừa nói họ cũng tới lều chữa bệnh.
Bởi vì sáng sớm quân binh đóng quân gần đó tới, có quân đội duy trì trật tự cho nên tình huống so với Khương Đào dự đoán còn tốt hơn nhiều.
Nhưng trật tự không có vấn đề, những mặt khác thì có vấn đề – các bá tánh đói bụng cả một đêm, người thường còn tốt nhưng người bị thương không ai không đói, so với ngày hôm qua héo hơn nhiều.
Vừa thấy Hoàng thị, các bá tánh liền hét lên đòi nha môn mở kho lương.
Binh lính nghe được có ầm ĩ đi tới, rất nhanh tiếng la hét cũng đã dừng lại.
“Là có lý do gì khó nói sao?”. Khương Đào nhỏ giọng dò hỏi, vốn nghĩ là chuyện liên quan tới quan lương là chuyện tư mật, Hoàng thị sẽ không nói, Khương Đào chỉ là theo bản năng hỏi một câu, hỏi xong chính mình cũng thấy không ổn.
Nhưng Hoàng thị lại không coi Khương Đào như người ngoài, lập tức nói thầm bên tai nàng, “Những gạo thóc đó là ta cho tiệm gạo mướn, cho đi vào mùa thu, qua năm thì thu lại nhiều hơn hai phần. Hiện tại là cuối xuân đầu hạ, những gạo đó còn chưa về”.
Khương Đào nghe xong lời này cả kinh không nói nên lời… Đây không phải tương đương với việc lấy tiền quan đi cho vay sao?
“Ta không muốn nuốt tiền riêng!”. Hoàng thị vội nhỏ giọng giải thích, “Những lương thực thu về đều đã chia cho những người sinh hoạt khó khăn trong thành”.
Tiểu huyện mỗi cuối năm đều sẽ mở sạp cháo từ thiện. Ngay cả là người khốn cùng trong huyện cũng có thể ở cuối năm có được một bữa cơm no.
Đây là truyền thống từ lâu, ban đầu Khương Đào biết được còn cảm thán tri huyện này thực hào phóng.
Bởi vì người trong huyện đều biết Tần tri huyện không tính là đặc biệt anh minh nhưng nghe nói hắn cũng không nhận hối lộ, nghe nói là sợ chọc phải phiền toái, ngay cả thương hộ đưa gì cũng không nhận, tác phong cá nhân hẳn là vẫn tốt.
Phát cháo từ thiện thì chính là dùng tiền bạc của hắn, bổng lộc của tri huyện cũng không cao, lương tháng bảy lượng năm đấu gạo, cả năm tính ra còn chưa đủ cho hắn dùng.
Đây cũng là lý do vì sao ngần ấy năm mà Tần tri huyện không có công tích gì nhưng vẫn được người dân huyện yêu mến, nguyên nhân duy nhất mà ông ta ngồi yên trên chức quan huyện nhiều năm như vậy.
Tuy vậy, mọi người cũng biết quan huyện phu nhân, chính là nhà mẹ đẻ của Hoàng thị là thương hộ nổi tiếng hào phóng ở tỉnh ngoài, trước nay cũng không ai hoài nghi lai lịch của thóc gạo đó.
“Nhà phu nhân không phải không thiếu chút tiền đó sao? Sao phải cả gan làm chuyện như vậy?”.
Tuy rằng Hoàng thị và Tần tri huyện không tham ô tiền bạc nhưng nếu bị tra ra, tội danh tham ô kia cũng sẽ phải treo trên đầu.
Hoàng thị lại càng thêm thì thầm nói: “Vậy cũng không đúng… Đây không phải là tiết kiệm phí tổn sao, núi vàng núi bạc cũng không thể tiêu tốn tùy tiện như vậy”.
Năm đó, nàng giúp Tần tri huyện khơi thông là do bù của hồi môn của mình vào, còn mượn thêm một chút tiền của nhà mẹ đẻ.
Sau đó, cha nàng lớn tuổi, mọi việc trong nhà đều là do ca của nàngvà tẩu tử quản gia.
Ca tẩu sẽ không hào phóng như cha nàng với nữ nhi nhà mình, sao có thể năm nào cũng bỏ tiền ra để mua thanh danh cho Tần tri huyện được?
Huống chi người nhà nàng cũng nhận ra, Tần tri huyện thật sự chẳng có tài năng gì, làm một cái tri huyện nho nhỏ hắn làm không có lỗi đã là tốt lắm rồi, muốn tiến thêm một bước còn khó hơn so với lên trời!
Còn có một đứa con là Tần Tử Ngọc, tuy từ nhỏ đã đọc sách nhưng hiện tại cũng đã mười bảy mười tám, ngay cả tú tài cũng không được, vừa nhìn liền biết không có tiền đồ!
Nhà mẹ đẻ không chịu giúp đỡ, Hoàng thị phải tự mình nghĩ cách, vốn tưởng là không có vấn đề, thương hộ trong thành cũng không ai dám quỵt gạo của tri huyện gia đúng không? Kể cả có người tới kiểm tra, bà chỉ là nhất thời đi mượn gạo, mấy nhà góp vào cũng sẽ lấp đầy được kho lúa…. Ai biết được là sẽ có thiên tai?!
Tâm hự của edit: Các bạn nhớ anh nhà chưa! Chương sau ổng về!