-“A, anh giỏi thật đấy, dám cãi vợ, anh biết anh đang sống trong nhà ai không?”
-“Tôi đi là được chứ gì?”
-“Ừ, biến đi, biến ngay đi, đừng bao giờ về đây nữa, có giỏi thì đừng làm chó chui gầm chạn nữa…”
Nhà mình quen cái cảnh này rồi nên chẳng ai vào ngăn cả, ba mẹ chồng vẫn thản nhiên xem phim, giúp việc bế thằng nhỏ lánh đi chỗ khác. Giáo sư đang mải giải bổ đề, mình thì liếc lên một cái rồi lại cúi xuống lọc bơ.
Căn bản có ông chồng kiêu lắm, sinh tố dầm người khác làm ông ấy hiếm khi động đến, nhưng người có học nguời ta cũng kiêu có ý có tứ chứ không giống dân chợ búa như Nguyệt đâu.
Đại loại là nếu người làm mang lên, cậu Trung sẽ từ tốn bảo, cậu no rồi, mang xuống đi.
Nhưng vợ thủ thỉ do đích thân vợ xay đấy, thể nào cũng cười cười rồi uống hết.
Vãi không?
Quá vãi ý chứ!
Tối đến ba rủ chơi bài, mà chơi ba thì không vui nên mình lại phải dụ anh yêu. Giờ giáo sư ghê gớm lắm, muốn nhờ cái gì là phải có đổi chác ý, một lần nhờ một lần bán thân.
Đàn ông ấy, sau khi cưới là đổi mặt ngay!
Đang chơi vui vẻ, vợ chồng trẻ ăn được rất nhiều tiền thì thằng Năm chạy hồng hộc vào nhà hốt hoảng.
-“Ông bà ơi, cô Vi bị tai nạn rồi.”
Ba chồng mình sững sờ luôn, chưa bao giờ thấy ba sốc như vậy.
-“Là cậu An, cậu An đi bar, cô Vi đến bắt cậu về nhưng cậu không chịu, cậu lên xe phóng vội, cô bám theo mà cậu vẫn đi, cuối cùng áo cô mắc, bị xe kéo một đoạn xa…”
RẦM!
Bàn ghế văng tứ tung, nó kể tới đâu mắt ba long sòng sọc tới đấy. Ngược lại mẹ Vân lại chẳng thèm có cảm xúc gì cả, chồng mình thì điềm nhiêm chia bài.
-“Các người…một lũ máu lạnh.”
Ba chỉ kịp chửi câu đấy thôi rồi vội vàng vào bệnh viện. Mẹ đếch để ý luôn, quay sang tám phét linh tinh với con trai. Anh ở nhà thế này thì mình đi đâu nữa? Lấy chồng chẳng phải là theo chồng hay sao?