-“Cẩn thận lạnh, cố ngủ sớm em nhé!”
Bà nhà anh!
Điên hết cả máu.
Khó vậy sao? Anh sai rồi, tha thứ cho anh với, cầu xin em, không thì tất cả do Mai bày trò, anh là người bị hại, anh yêu em, anh thương em.
Có mấy câu thôi mà? Người với chả yêu, phát rồ mất. Chả nhẽ mình phải là người mở lời trước à. Còn tý sĩ diện con gái nào nữa không? Quên đi nhé, kệ xác luôn, bực mình vào nhà.
Nói thì dễ, thực hiện lại đíu như thế.
Được nửa phim thì thấy ngoài trời bắt đầu có gió, đầu mình toàn hình ảnh người ta mặc có mỗi cái áo sơ mi mỏng, mặt buồn buồn, tội ơi là tội. Đi tới đi lui, sốt ruột quá đành bâng quơ mụ Nga.
-“Này, nhà có khách thì mời người ta vào.”
-“Khách của tao éo đâu.”
Mụ cười phớ lớ, rủ con Hạnh về phòng xem phim. Mình cũng lên xem, mà lòng không yên nổi. Rồi bắt đầu nghe tiếng lộp độp, mưa, trời ạ!
Vãi cả mưa, sớm không mưa, muộn không mưa. Lấy cớ ra đóng cửa sổ, mình liếc xuống bên dưới…khổ tôi không cơ chứ? Bao nhiêu tuổi rồi? Xe lù lù ngay đấy không vào, đứng dầm mưa làm gì không biết?
Muốn sét đánh chết à?
Vừa nghĩ xong thì có tia chớp nhì nhằng một cái thật, hại mình sợ run cả người, chẳng kịp giữ hình tượng gì nữa, lao vội xuống bên dưới.
-“Em…”
-“Em út gì, ẩm não à? Muốn tự hành xác thì đi chỗ khác.”
Người ta bị quát thì giật mình ngó xung quanh, sau đó vội vàng nói.
-“Mưa…em lên đi…”
-“Đụt vừa thôi, giáo sư với cả giéo sao, mang tiếng, mưa cũng không biết.”
-“Anh…anh không để ý, em lên đi, anh đi bây giờ.”
-“Đêm muộn rồi đi đâu, nhỡ xảy ra tai nạn ai chịu trách nhiệm?”
-“Ừ, anh vào xe ngồi, không đi nữa.”
Đấy, với ông giáo sư già hâm hâm này thì có bật một ngàn cái đèn xanh cũng vậy thôi. Đến mức như thế này rồi, đáng nhẽ phải bấu víu vào mà năn nỉ, cho anh ở tạm một đêm, cho anh ngủ nhờ các thể loại chứ.
Mịa, có ngày tôi hộc máu vì ông mất.
-“Giờ lên nhà hay tôi đấm vỡ kính, chọn cái nào?”
Mình thề đó là câu tử tế nhất có thể nói rồi, cũng may có người chọn phương án đầu tiên, không chắc mình tăng xông chết mẹ nó mất.