Dù biết là anh đang đùa nhưng cô vẫn lắc đầu nguầy nguậy!
“Không muốn! Bây giờ em muốn ăn kem! Anh mua cho em đi!”
Phó Tử Sâm giúp cô đi mua kem, còn cô thoải mái ngồi nghỉ lại dưới bóng cây thoáng mát!
“Chị gái xinh đẹp! Chị nhìn em ảo thuật nè!”
Một cậu bé chạc bốn hay năm tuổi đang đứng trước mặt cô! Trên tay cậu bé cầm một chiếc nhánh cây giả, qua vài động tác đơn giản đã biến ra một bông hoa hồng.
Tống Cẩm Đan trả vờ như không biết thủ thuật của cậu bé mà không ngớt lời khen ngợi:
“Oa, bé giỏi quá đi! Có thể làm lại lần nữa cho chị xem không?”
“Nếu chị thích thì tặng chị nè!” Cậu bé dứt khoát đưa cho cô nhành hoa hồng giả.
Cô nhận lấy bông hoa từ cậu bé.
“Chị! Em vừa nhìn thấy bạn trai chị rồi! Mặc dù anh ta bây giờ rất đẹp trai nhưng sau này khi em lớn rồi cũng có thể đẹp hơn anh ta. Em chắc chắn đó! Chị đợi em lớn đi, em sẽ gả cho chị!”
Cậu bé nói những lời quá trưởng thành với cái giọng non nớt đó khiến cô bật cười! Không biết nó lại học từ ai nhỉ?
“Này anh bạn nhỏ? Ai dậy em nói những lời như vậy?” – Phó Tử Sâm cầm hai que kem, gương mặt anh có chút khó coi.
“Chị xinh đẹp! Mau cứu em!”
Cậu bé chuẩn bị nhào vào lòng cô thì đã bị một bàn tay ai đó kéo áo đi. Không phải cô, cũng chẳng phải là Phó Tử Sâm mà là mẹ cậu bé.
“Đứa bé này, lại học thói hư của ba rồi lại đi trêu chọc người ta! Về nhà mẹ phải cho mày biết tay!” Nói xong, bà mẹ quay sang xin lỗi cô và Phó Tử Sâm: “Xin lỗi vì đã làm phiền, khi về tôi nhất định sẽ phạt thật nặng tên tiểu quỷ này!”
Phó Tử Sâm đưa cho cô cây kem.
“Hừ!” Anh hừ nhẹ một tiếng rồi ngồi xuống cạnh cô.
Tống Cẩm Đan nhích lại gần để kiểm tra tâm trạng anh.
“Anh giận dỗi với cậu bé đó làm gì? Nó là con nít, có biết gì đâu!”
“Nhưng em nói chuyện với người con trai khác rất vui vẻ! Anh ghen!”
Cô lại dỗ ngọt anh: “Đừng giận nữa mà, em sẽ đền bù cho anh mà!”
“Nhớ lấy lời em nói đó!”
…
Tống Cẩm Đan và Phó Tử Sâm cùng nhau vui chơi cả ngày, chụp được vô số ảnh đẹp. Cô và anh cùng ghé vào một quán bán đồ lưu niệm, khi bước vào, cô đã đặc biệt chú ý đến xước tóc có hình tai thỏ.
“Anh đeo tai thỏ đó đi! Em sẽ đeo tai sói này!”
Phó Tử Sâm rất ngoan ngoãn làm theo lời cô. Anh đeo tai thỏ lên đầu, nó trái ngược với vẻ ngoài điềm đạm, nghiêm túc và có phần lạnh nhạt của anh.
“Grừ! Ta đói rồi, muốn ăn thịt thỏ quá đi!” – Cô bắt chước tiếng gầm của sói, giơ móng vuốt và bổ nhào về phía anh.
“Thịt thỏ lúc nào cũng sẵn sàng, chỉ chờ ngài xơi!” – Anh cúi sát đầu vào tai cô thì thầm.
Vậy bây giờ ai mới đúng là sói đây.