Nhìn thức ăn trong bọc, tâm tình Vân Diệp xấu đi, số lương thực này do Tham Qua thu thập từng chút từng chút một trong nhà con dân của mình, dùng làm lương thực dự trữ. Vân Diệp đói hai ngày cũng chỉ ăn rau dại, nấm cho qua.
Nhìn cái bọc, nước mắt Vân Diệp không ngừng chảy ra, chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại nợ người khác một mạng, nợ tiền có thể trả, nợ tình có thể trả, nhưng sinh mệnh với mỗi người mà nói chỉ có một lần, cái bọc này quá nặng nề.
Gạo được rang chín, Vân Diệp nhét bừa vào miệng mấy miếng, lại cho Vượng Tài một nắm, sau đó thu lại, gối đầu lên bụng Vượng Tài ngủ.
Ngày hôm sau Vân Diệp bị hơi ẩm trong sơn cốc đánh thức, thấy Vượng Tài khó chịu đi lại vòng quanh liền cởi sợi tơ ra, thả Vượng Tài đi, tự mình cũng tới bên bờ sông, vốc nước rửa mặt. Mặt sông phản chiếu thân ảnh vặn vẹo của Vân Diệp, thời khắc này có lẽ đó mới là miêu tả chân thực về Vân Diệp, xưa nay y luôn là một người tâm lý méo mó vặn vẹo.
Trước khi tìm được lối thoát thì dự trữ đủ lương thực là đạo sinh tồn, không dám lãng phí gạo rang nữa, dù Vượng Tài làm nũng cũng không cho.
Chặt một cây trúc, xẻ làm đôi, phạt hết mấu trúc đi, sau đó buộc lại làm thành một cái ống trúc, sau đó lại chặt một đoạn nữa, làm thành hình lưới, bọc lên đầu ống trúc, một cái bẫy cá đơn giản đã làm xong. Cẩn thận dùng ống trúc buộc vào tảng đá đầu thác nước, để nước chảy gấp qua ống trúc, nếu như có cá chui vào, sẽ bị hút vào ống trúc, cuối cùng là rơi vào lưới trúc, đơn giản mà hiệu quả, Vân Diệp làm ba cái bẫy như thế.
Chặt một cây trúc vừa tay, làm mâu trúc, lại chặt vài đốt, khoát một cái lỗ ở đoạn trên cùng, đổ đầy cát vào đó, để trọng tâm của nó hướng về phía trước, ném vài phát, một mũi thương không tệ, chỉ là độ chính xác hơi kém.
Quay lại bãi cát, Vượng Tài dùng miệng ủi một thứ trong tròn, trứng ngan? Nơi này có trứng ngan? Có điều nhìn cái miệng dinh dính của Vượng Tài là biết nó đã ăn, quả trứng này là để cho Vân Diệp.
Không uổng công mình thương nó, Vân Diệp lấy khăn tay ra, lau sạch lòng trứng trên miệng nó mới chuẩn bị xử lý quả trứng, có thể không không ăn sống thì đừng ăn sống, tìm một phiến đá mỏng, đặt lên đó nướng khô, định ăn trứng tươi.
Đập một cái, không vỡ, lại đập thêm cái nữa, vẫn không vỡ, Vân Diệp gãi đầu, quả trứng này làm sao lại cứng đến thế? Đập thật mạnh, vỏ trứng mới vỡ, nhìn lòng trừng đóng lại trên phiến đá, lòng sung sướng, chẻ hai cành trúc nhỏ làm đũa, khi lòng đỏ sắp đông lại, Vân Diệp chuyển phiến đá đi, miệng ghé vào lòng đỏ mút một cái, lòng trứng đầy miệng làm Vân Diệp hạnh phúc suýt bật khóc, mặc dù hơi tanh, nhưng ở nơi hoang dã, chi tiết nhỏ này không cần để ý lắm.
Khi mặt trời xuất hiện ở đỉnh đầu thì Vân Diệp cuối cùng cũng biết mình ăn trứng gì, một con cá sấu chưa tính đuôi đã dài hai mét nổi điên trên bãi cát, cái đuôi quất cát tung tóe, há cái mồm lớn tìm tên trộm trứng khắp nơi, tới ngay cả bụi trúc cũng không bỏ qua, cái miệng lớn cắn trúc to như cổ chân đứt hết, người quay hai vòng, đến khi bụi trúc nát bét mới thôi.
Vân Diệp cẩn thận nằm úp trên mặt đất xem con cá sấu tàn phá khắp nơi, Vượng Tài trốn thật xa, thường ngày thích phì mũi nhất cũng không phì cái nào, vô tội như thánh nhân.
Trứng thì mình cũng ăn rồi, đương nhiên không thể trách Vượng Tài, vấn đề là cái tai họa chết người kia, làm sao mới đuổi nó đi được.
Chuyện đánh nhau với cá sấu thì Vân Diệp không bao giờ nghĩ tới, nếu nóng máu lên muốn làm anh hùng đồ long chọc vào thứ sát tinh đó thì khả năng trở thành một đống phân cá sấu là rất lớn, vũ khí làm bằng trúc không phải là đối thủ của nó.
Con cá sấu há mồm giật một dây bạch đằng, thứ dây leo này rất dai, dây to bằng ngón tay cũng đủ treo năm ba tên Vân Diệp, nhưng bị con cá sấu dễ dàng giật đứt.
Một con khỉ thành dê thế tội của Vượng Tài, vô ý nhảy lên một cái cây lẻ loi, cái cây bị con cá sấu cắn đứt, Vân Diệp phát hiện ra tốc độ của con cá sấu cực nhanh, với thân thủ của con khỉ mà còn không kịp phản ứng đã bị nó ngoạn cả da lẫn xương trong miệng, chỉ nuốt hai cái, toàn bộ con khỉ đã biết mất trong miệng cá sấu.