…“Cứ như vậy.”
Một mạng người mà cứ như vậy.
Cậu khàn khàn cổ họng, đánh ra lá bài tình cảm đã hoàn toàn vô nghĩa: “Chú, dì, Lâu ca là một tay hai người nuôi nấng…hai người không thể…”
Nghe vậy, dì của Lâu Ảnh nghiêng mặt đi, cất lên một tiếng nức nở thật dài.
Dượng nắm vai dì vỗ về an ủi vợ một lúc, sau đó đối mặt với Trì Tiểu Trì là vẻ mặt đã mất sạch kiên nhẫn.
“Cậu nói gì vậy? Lẽ nào còn trách chúng tôi? Chúng tôi vì nuôi nấng nó, để cho nó sống thật tốt mà phải liều mạng làm việc. Cậu còn muốn chúng tôi làm gì nữa? Chúng tôi còn có thể làm gì? Đây vốn là tai nạn bất ngờ, thầy Chu cũng đã đồng ý nói với bên ngoài là Lâu Ảnh đến nhà ông ta học thêm thì bất cẩn té ngã, cậu còn muốn làm gì nữa? Muốn thanh danh của nó và gia đình tôi hoàn toàn bị giẫm đạp ở khu chung cư này sao? Lúc đó chúng tôi lấy tiền đâu mà dọn nhà, cậu có cho được không? Với lại Lâu Ảnh vốn là một đứa trẻ ngoan, từ khi chơi cùng với cậu thì bị chệch hướng, cả ngày không làm chuyện đàng hoàng, cứ chạy loạn khắp nơi với cậu. Chúng tôi thấy thành tích của nó tốt nên mới không tính sổ với cậu, bây giờ cậu lại còn chạy đến đây chất vấn chúng tôi?”
Trên người Trì Tiểu Trì rất lạnh.
Cậu muốn giải thích: “Con…”
Dượng đem tất cả sự ngột ngạt mấy ngày nay trút hết lên đầu Trì Tiểu Trì: “Cậu mới bao lớn mà mở miệng là bảo chúng tôi không quan tâm đến nó! Cậu có biết muốn kiện tốn bao nhiêu hay không? Làm lớn chuyện thì thanh danh cả nhà chúng tôi đều mất sạch, còn chưa chắc có thể được đền bù, cậu nói thử xem, hai chúng tôi phải làm sao đây?”
Dì của Lâu Ảnh biết chồng mình nói thế này đã quá mức rồi, bèn vung tay, ra hiệu cho dượng dừng lại.
Dì là người có tính tình rất ôn hòa đến mức mềm yếu, hơi nhỏ giọng nói: “Là dì không tốt, không giáo dục tiểu Ảnh đàng hoàng nên gây rắc rối cho người ta. Thầy Chu còn đền bù tiền cho nhà dì đã xem như hết lòng quan tâm giúp đỡ.”
“…Là tám ngàn đấy.” Dượng của Lâu Ảnh chen lời, “Người cũng đã mất, chúng tôi mà cứ quấn lấy thầy Chu thì chẳng phải sẽ khiến mọi người trong chung cư vô duyên vô cớ chế giễu? Nói nhà chúng tôi lòng tham không đáy sao?”
“Không phải như thế. Lâu ca không có…” Trì Tiểu Trì lấy hết dũng khí, dự định nói ra biến cố mà mình đã vô số lần tường thuật, “Nếu không vì cứu con thì anh ấy sẽ không…”
Vết sẹo bị xé đến mức đã chai lì.
Ai ngờ dượng của Lâu Ảnh đã không còn kiên trì tiếp tục lắng nghe cậu nói, dứt khoát: “Hôm nay đã hỏa táng Lâu Ảnh, cậu nói gì cũng vô dụng.”
Trì Tiểu Trì sửng sốt.
Giọng của cậu lúc này cũng nhẹ như nhịp tim của mình: “Cái gì…”
Căn bản là cậu không biết chuyện này.
Không ai nói cho cậu biết.
Cậu còn chưa kịp nhìn thấy Lâu ca lần cuối.
“Mùa hè nóng nực, thi thể làm sao để lâu được, không đem thiêu sẽ bị thối.” Dương nói, “Hôm nay đã chôn cất. Nghĩa trang công cộng Bắc Mang.”
Cổ họng của Trì Tiểu Trì sinh ra một vòng xoáy, cuốn đi hết thảy những lời muốn nói.
“Tiểu Trì, không phải nhà dì không bận tâm. Dì cũng nghi ngờ, dù sao tiểu Ảnh cũng không phải người như thế.” Dì nhẹ giọng nói, “Nhưng nhà dì rất mệt, hiện tại thật sự không có tâm tư đi quản chuyện này.”
Nói xong, dì nâng tay sờ bụng: “…Con cũng đã lớn, dì không sợ con chê cười. Dì có thai. Trong xưởng tổ chức kiểm tra sức khỏe thì mới biết, hôm qua đã ra kết quả, đứa bé sắp hai tháng, rất khỏe mạnh.”
Trì Tiểu Trì cất lên một tiếng ngắn gọn: “…À.”
…Cậu đã biết, đã hiểu.
Trì Tiểu Trì và Lâu Ảnh quen nhau nhiều năm, đều biết rõ nội tình gia đình của nhau.
Dì dượng Lâu Ảnh kết hôn nhiều năm vẫn chưa có con, nghe nói là vấn đề nhà trai, điều trị mấy năm nay đều không thấy khởi sắc.
Cho nên bọn họ để bụng chăm sóc Lâu Ảnh cũng là vì sau này mình về già có chỗ nương tựa.
Hiện tại thì hay rồi, bọn họ rốt cục đã có con.
Nói tàn nhẫn một chút thì Lâu Ảnh đối với gia đình nhỏ này rốt cục cũng vẫn là người ngoài.
Nghĩ như vậy, Trì Tiểu Trì quay đầu nhìn gian phòng của Lâu Ảnh, nghĩ đến việc nó sắp thành phòng em bé.
Dượng bận bịu cả ngày, nóng lòng đi nghỉ ngơi, trong lời nói đã có ý tứ muốn đuổi khách: “Cậu còn có việc gì không?”
Trì Tiểu Trì nghe thấy mình nói: “Dạ có.”
Cậu loạng choạng mà đứng, một tay vịn lấy lưng ghế dựa, nhìn hai người rồi chậm rãi quỳ xuống.
Cái quỳ này khiến hai người đều bối rối.
Dì nâng cậu lên: “Ấy da, Tiểu Trì, muốn nói gì thì cứ nói, con đừng quỳ, đứng dậy đi.”
Trì Tiểu Trì vẫn không nhúc nhích, giọng nói trầm thấp, “Chú, dì, con cầu xin hai người một chuyện…đừng tịch thu phòng của Lâu ca.”
Dượng lập tức mặc kệ: “Đây là chuyện nhà của chúng tôi, cậu đừng…”
“Chú nghe con nói đã.” Trì Tiểu Trì khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt dượng, mặc dù thân thể có chút lung lay nhưng đôi mắt trắng đen phân minh lại lắng đọng tâm tình trong đó, “Đừng tịch thu phòng của Lâu ca, đừng động vào đồ của anh ấy. Hai người cho con thuê gian phòng này, có được không?”
Dượng cười nhạo một tiếng: “Phòng cho thuê thì phải trả tiền.”
Tay vịn lưng ghế của Trì Tiểu Trì trượt xuống, rũ bên người: “Con trả.”
Dì và dượng của Lâu Ảnh không nói gì.
Trì Tiểu Trì cứng đờ nói: “Con nghe nói giá cả cho thuê nhà ở nơi này, một phòng ngủ một phòng khách một nhà bếp một phòng vệ sinh khoảng 500 đồng một tháng. Khu chung cư của chúng ta dùng nhà bếp và nhà vệ sinh công cộng, Lâu ca chỉ có một gian phòng nhỏ, con thuê lại 200 đồng một tháng, hai người cũng không mất mát gì…”
Nói xong, cậu nhìn về phía dì Lâu Ảnh: “Đứa bé sẽ cần số tiền kia, có đúng không?”
Dì không biết nên làm gì, quay đầu nhìn về phía chồng mình.
Số tiền kia không tính là ít, dượng đã theo bản năng mà nhìn xung quanh, tính toán xem nôi em bé đặt ở chỗ nào ngoài phòng khách, bị vợ kéo hai lần thì mới hoàn hồn.
Dượng hỏi: “Ba mẹ cậu có đồng ý không?”
“Không cần bọn họ đồng ý, cũng xin hai người đừng nói với bọn họ.” Trì Tiểu Trì nói, “Con có thể tự mình kiếm số tiền kia.”
Sau khi đạt được thỏa thuận không cần đặt tiền cọc, trả tiền phòng theo tháng thì Trì Tiểu Trì mới rời khỏi nhà dì Lâu Ảnh.
….