Diêu Duẫn Thái vẫn không hé nửa lời, nhưng lại quay đầu lại mà liếc ông một cái.
Hồng Huy mỉm cười phất tay, thúc giục: “Mau thừa dịp Minh thiếu gia chưa về, đi sớm về sớm!” Anh ta nói tiếp: “Không cần để ý tới chúng tôi, cứ lo cho anh là được rồi.”
Nói tới đây, Lý Nhất Đình lại lén liếc Diêu Duẫn Thái một cái, vẻ mặt người này tuy lạnh lùng nhưng cũng không tỏ vẻ phản đối, nếu bây giờ không đi thì còn chờ lúc nữa? Ông nhanh chóng đứng dậy, xác nhận lại: “Vậy tôi đi nhé?”
“Lề mề cái gì nữa? Đi đi.” Hông Huy phẩy phẩy tay, quay đầu không thèm nhìn ông nữa, chỉ thầm thì gì đó với Diêu Duẫn Thái.
Lý Nhất Đình cũng không nán lại nữa, ông quay đầu đi, nhanh chóng bước về phía Hồng Huy đã chỉ, đợi đến khi ông đứng ở cạnh cột mốc trên con đường nhỏ thì không nhịn được buồn cười – “Đường Cảnh Xuân”, người khôn khéo như ông bây giờ mới hiểu ra, hay lắm, hai cái tên thô tục kia, vừa khéo cho mình một cái cớ đàng hoàng để “đi vệ sinh”.
Vì vậy, ông liền giả vờ bất an mà chạy như bay về phía con đường nhỏ kia.
Thấy bóng lưng vội vội vàng vàng của ông, Diêu Duẫn Thái đột nhiên hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, khàn giọng nói: “Không biết Kha Minh nhặt cái tên hề này ở đâu ra nữa…”
Hồng Huy cũng cười phụ họa với vẻ quái gở: “Nhị gia có điều không biết, nghe nói người này vốn do tiểu thư Ngọc Nhi chọn trúng, anh nói xem, nếu cô ấy biết thì liệu có bị tức chết không?”
“Nói không chừng, tiểu thư Ngọc Nhi lại thích khẩu vị như vậy ấy chứ?” Diêu Duẫn Thái lập tức bật cười, trong tiếng cười không giấu được ý dâm.
Cũng may Lý Nhất Đình đã đi xa từ lâu, nếu không chắc sẽ tức tới mức nổ phổi rồi.
***
Nhưng Lý Nhất Đình lúc này đang giành giật từng giây từng phút để chạy tới chỗ gặp mặt đầu tiên của Bắc Đình, căn bản không thèm đếm xỉa gì tới hai người thì thầm cái gì sau lưng, nếu hai người kia chỉ cho rằng ông có ý định đặc thù ấy thì trong thời gian ngắn sẽ không nghi ngờ gì, nhưng thời gian vẫn rất gấp rút, ông không có cách nào xác định khi nào Kha Minh sẽ quay về bến tàu, lỡ không kịp chạy về thì hậu quả sau đó sẽ rất khó lường.
Dựa theo ám chỉ của Trần Thiên Vũ trong lần gặp mặt trước, dọc theo đường đi, ông hỏi thăm và tìm được quán trà Hokkaido, nhưng dù đã đi dạo một vòng mà ông vẫn không thấy nhóm người Bắc Đình đâu, vì vậy, ông liền quay người đến trước quầy lễ tân hỏi xem Dubai mini là nơi nào; quả nhiên ở cách đó không xa có một khách sạn tên là Dubai mini cũng khá nổi tiếng nên không làm khó được nhân viên lễ tân, Lý Nhất Đình rất thuận lợi tìm được đáp án chính xác.
Tình cờ là khi vừa ra khỏi cửa quán trà Hokkaido thì ông nhìn thấy một bóng người quen thuộc, xem ra không cần phải phí công đi tìm nữa rồi, Trần Thiên Vũ phát hiện tín hiệu của ông khác lạ, nên đã đúng lúc xuất hiện ở địa điểm thích hợp.
“Sao rồi, đã xảy ra chuyện gì à?” Trần Thiên Vũ thấp giọng hỏi.
Lý Nhất Đình nháy mắt ra hiệu, hai người sóng vai ra khỏi quán trà Hokkaido: “Tứ ca, tìm chỗ ngồi đã rồi nói sau.”
“Vậy thì về Dubai mini đi, tất cả mọi người đều đang ở đó.” Trần Thiên Vũ chỉ thoáng suy nghĩ: “Có kịp không?”
Lý Nhất Đình gật gật đầu: “Cũng được, vẫn đủ thời gian…” Ông đột nhiên vui vẻ hẳn lên: “Em ra ngoài là để chấp hành nhiệm vụ đặc biệt đó, hì hì.”
Trần Thiên Vũ buồn cười liếc ông một cái, cười quái dị mà nói: “Vừa nhìn đã biết không phải chuyện gì tốt rồi.”
“Người hiểu em đúng là chỉ có tứ ca.” Lý Nhất Đình lén lút giơ ngón cái lên: “Có điều, lúc này anh tuyệt đối không đoán được em tới phía Đông của đảo để làm gì đâu…”
“Ồ? Trông cậu có vẻ đã tính toán trước mọi việc rồi…” Trần Thiên Vũ đoán mò, nói: “Nhìn biểu hiện lén lút của tên quỷ nhà cậu kìa, không lẽ cậu muốn đi dạo “phố đèn đỏ” à?”
Lý Nhất Đình lập tức cứng đờ, giỏi thật, đúng là chưa bói đã biết rồi!
Trần Thiên Vũ bất đắc dĩ giật nhẹ tay áo của ông, ra hiệu ông đi mau lên.
“Đừng căng thẳng, tôi chỉ đoán mò mà thôi…”
Lý Nhất Đình sờ chóp mũi đã thấm mồ hôi, cười khổ nói: “Mấu chốt là anh vẫn đoán đúng rồi.”
Trần Thiên Vũ hiển nhiên cũng kinh ngạc quay đầu lại, ngạc nhiên nói: “Không thể nào? Đảo Quan Cẩm còn cung cấp cả dịch vụ kiểu đó nữa à…”
“Ài, anh đúng là quái vật tà dị mà!” Cuối cùng, Lý Nhất Đình không nhịn được mà thở dài nói.