“Bắc Đình tất nhiên là kẻ địch trời sinh của anh, cũng là kẻ địch trời sinh của đảo Loan Nguyệt.” Bóng đen chậm rãi nói.
Hứa Văn Dũng bỗng nhiên tỉnh táo lại, hắn nhìn bóng đen, một hồi lâu sau mới nói: “Anh cho tôi kinh phí thành lập bang Xà Vương, sau đó giúp tôi quật khởi chỉ trong một đêm, chỉ vì muốn khiến tôi thất bại thê thảm?” Cuối cùng, hắn không còn u mê nữa.
“Bây giờ anh mới biết điều đó, liệu có phải đã quá muộn rồi không? Bằng không thì tại sao anh lại cho rằng tôi muốn giúp đỡ anh chứ, chẳng lẽ tôi tự mình làm bá chủ đảo Loan Nguyệt không tốt sao? Hay là anh cảm thấy mình có điểm nào hơn người à… Thật buồn cười!” Bóng đen dửng dưng nói.
Hứa Văn Dũng thiếu chút nữa đã hộc máu, cái tên này, dụ hắn lao lên chiến đấu, còn mình thì làm quân tốt qua sông*! Hắn giận tím mặt mà nói: “Rốt cuộc thì anh là ai? Làm vậy có mục đích gì…” Tới giờ, hắn mới ý thức được sự thành công của mình quả thật đã tới quá dễ dàng, ích lợi khổng lồ như thế bị thu hết vào túi chỉ trong khoảnh khắc mà lại không có bất cứ kẻ nào mơ ước, một chuyện không thể tin nổi như vậy, một người từ xưa đến nay luôn trầm ổn như mình mà sao lại dễ dàng vào tròng như thế chứ?
* Quân tốt qua sông: trong cờ vua, quân tốt chỉ có thể tiến về phía trước, không thể lùi về phía sau, nhưng sau khi qua được sông thì có thể đi ngang, uy lực rất lớn.
Có lẽ dục vọng và sự tham lam của con người có thể biến một người thông minh thành đứa trẻ ba tuổi chỉ trong nháy mắt.
Bóng đen hờ hững không nói, thấy Hứa Văn Dũng phát điên như vậy, dường như hắn ta rất hưởng thụ, hắn ta chậm rãi bước tới, kéo ghế dựa ra và ngồi xuống, xem ra định nói chuyện khá lâu.
“Bang chủ Hứa, anh có nghĩ tới điều này không, những kẻ như các anh đến đảo Loan Nguyệt nhiều năm như vậy rồi, đã làm được chuyện tốt gì cho đảo Loan Nguyệt chưa? Ngoài việc dẫn một đám lưu manh chỉ biết ăn uống, chơi gái rồi cờ bạc ra thì chỉ biết đi khắp hang cùng ngõ hẻm mà chém chém giết giết, các người đã nghĩ cho dân chúng trên đảo bao giờ chưa, chẳng lẽ bọn họ không phải con người sao? Chỉ có thể bị các người hoành hành ngang ngược, thỏa sức bóc lột sao? Một đảo Loan Nguyệt đang yên bình mà lại bị các người hành hạ đến mức trở nên bẩn thỉu xấu xa, đâu còn vẻ non xanh nước biếc, thế ngoại đào nguyên, thái bình no ấm như trước? Các người gây ra đủ mọi tội ác ngập trời trên đảo Loan Nguyệt như thế, thật sự không nghĩ tới có ngày sẽ bị trời phạt hay sao… Tôi không thể không bội phục các người, rốt cuộc các người đã làm thế nào mà ngay cả lương tri tối thiểu cũng không còn thế…” Bóng đen tuy rằng vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại ẩn chứa lửa giận cực kỳ mạnh mẽ.
“Đừng gọi tôi là bang chủ nữa!” Hứa Văn Dũng đang ủ rũ thì bỗng nhiên bùng phát, hắn lập tức gầm lên đầy giận dữ: “Kẻ biến đảo Loan Nguyệt thành ra như vậy không phải Hứa Văn Dũng này mà là bang HN! Là đại ca Tiêu! Tại sao anh không đi tìm lão mà lại giận chó đánh mèo sang tôi chứ?…”
“Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, đại ca Tiêu tất nhiên khó tránh khỏi con đường chết; còn anh ấy à, nhiều năm rồi mà chưa bao giờ yên phận cả, sau lưng đã làm ra bao nhiêu chuyện tàn nhẫn vô tình như thế, anh tưởng rằng tôi không biết à? Anh đã quá coi thường sự công bằng trong lòng người rồi…” Bóng đen bất đắc dĩ mà lắc đầu.
Hứa Văn Dũng lập tức im lặng, hắn biết người này nói rất đúng, căn bản không thể nào phản bác; thế nhưng nếu muốn sinh tồn trên đảo Loan Nguyệt mà không dùng chút thủ đoạn thì đâu được, có lẽ dã tâm của mình đã quá lớn rồi, nhưng ai không có mục tiêu để phấn đấu chứ? Hắn yên lặng thật lâu, cuối cùng mới thở dài một tiếng, nói: “Tôi thừa nhận mình đã làm sai rất nhiều chuyện, cũng hại không ít người, tuy rằng đều là bị ép, bị bất đắc dĩ… Không nói chuyện này nữa, bây giờ tôi chỉ mong anh giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho kẻ tầm thường như tôi một con đường sống, tôi cam đoan từ nay trở đi sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi đảo Loan Nguyệt… Anh thấy thế đã được chưa, mọi người cùng lùi lại một bước đi.” Hứa Văn Dũng gần như cầu xin.
Trong đôi mắt sáng ngời của bóng đen lộ ra vẻ trêu cợt, hắn ta cười khá quái dị rồi mở miệng nói: “Tôi không việc gì phải lùi một bước cả, anh muốn lùi cũng được thôi… Nhưng anh cảm thấy bây giờ phải trả một cái giá lớn thế nào mới có thể thuận lợi rời khỏi nơi thị phi này?”
Hứa Văn Dũng nhanh chóng xịt xuống như một quả khinh khí cầu bị rút hết không khí vậy, hắn uể oải nói: “Nếu anh muốn, mọi đàn em của tôi đều thuộc về anh hết, anh có thể xưng vương ở đây…”
“Buồn cười thật! Tôi nuôi một đống thùng cơm đó làm cái gì?” Bóng đen nói với vẻ khinh thường.
Hứa Văn Dũng hung hăng nuốt một ngụm nước miếng, khó khăn nói: “Toàn bộ tài sản của tôi cũng có thể thuộc về anh, nhưng anh hãy chừa một chút cho tôi để trợ cấp gia đình…”
“Không cần, tôi càng không có hứng thú với mấy thứ đó, huống chi nó vốn là của tôi cho anh… Mấy lời vô dụng này, tôi không muốn nói nhiều với anh nữa, hôm nay tôi đến đây chỉ cần một thứ thôi.” Bóng đen chậm rãi đứng lên, ánh mắt lộ ra vẻ khó dò.
“Anh muốn cái gì?” Hứa Văn Dũng kinh ngạc nói.
Bóng đen quay lưng về phía hắn, một lúc lâu sau vẫn không nói gì, cuối cùng, bóng đen mới trầm giọng, nói: “Muốn mạng của anh…”
Lời còn chưa dứt, một thứ vũ khí có hình thù kỳ quái bỗng dưng xuất hiện trong tay hắn ta, Hứa Văn Dũng lập tức kinh hãi, thiếu chút nữa đã bị ngã xuống đất.
Hắn muốn chạy thoát thân, nhưng hiển nhiên đã không còn kịp nữa, một ánh sáng sắc lạnh lập tức xuyên thủng qua cơ thể còn chưa kịp né tránh, cảm giác lạnh như băng cực độ chỉ trong nháy mắt đã chui thẳng vào tim.
Hứa Văn Dũng nhìn vũ khí sắc bén đang đâm xuyên qua cơ thể mình, nhìn cả dòng máu tươi đang ồ ồ trào ra, thực sự không thể tin nổi đây lại là sự thật, lúc này, sắc mặt của hắn trắng bệch như quỷ mị vậy.
Người này đúng là quỷ mị, cuối cùng, hắn nghĩ…
Sau đó, con ngươi của hắn chậm rãi phóng to, sinh mệnh bắt đầu bị xói mòn, cho đến khi biến mất, không còn thấy đâu nữa.