“Nhị Thập, chúng ta có thể nói như vậy, có vẻ không được thấu tình đạt lí cho lắm, nhưng, bác hy vọng chuyện lần này, cháu nên thận trọng suy tính một chút, bộ dáng ông nội cháu như vậy, đoán chừng cũng không chống đỡ được mấy ngày nữa rồi, cháu đừng để cho ông trước khi chết, vẫn còn lo lắng.”
“Nhị Thập………”
Mọi người từng câu từng chữ, toàn bộ đều là khuyên giải.
Thịnh Thế ngồi ở trên giường, mặt mày rủ thấp làm cho mọi người không thấy rõ rốt cuộc anh có cảm xúc như thế nào.
…
…
Tôn Thanh Dương trở lại phòng làm việc của mình, chuyện đầu tiên bà làm chính là cởi bỏ áo khoác trắng, lấy điện thoại di động của mình ra, gọi tới cho Sở Bằng, đem tất cả nhưng gì bà biết báo lại, sau còn nói: “Loại dòng dõi quan lớn như nhà họ Thịnh này, rất sợ bị trúng những thứ xì căng đan kia, hơn nữa em thấy cả nhà bọn họ, đều không muốn Lan San gả cho cậu Thịnh, kết quả báo cáo DNA cũng đã có, bây giờ em cảm thấy, lúc này ngược lại lại là một cơ hội tốt, anh nên nhân cơ hội này nhận lại con gái mình, đợi đến lúc cậu Thịnh chân chính cưới người khác, anh chính là đảm bảo cuối cùng của cô ấy, anh nên nhanh chóng cho cô ấy một thân phận, bất kể là sau này cô ấy có cùng cậu Thịnh đi tới kết quả gì, cũng sẽ không quá mức mất mặt.”
…
…
Mùa đông, đêm khuya, dưới lầu bệnh viện.
Một mình Thịnh Thế mặc chiếc áo khác mỏng, ngồi ở trên ghế đá vườn hoa, trong tay kẹp một điếu thuốc.
Sau khi Cố Lan San và Thịnh Hoan trò chuyện xong, đã trực tiếp tới nơi này, thấy bóng lưng Thịnh Thế, cô đơn trống vắng, cô sửng sốt một chút, mới nện bước chân đi tới.
Thịnh Thế nghe thấy tiếng bước chân, hơi ngẩng đầu, thấy Cố Lan San, mặt chập chờn, anh dập tắt điếu thuốc trong tay, sau đó đứng lên, chỉ chiếc ghế đá cách đó không xa, nói: “Đến chỗ đó đi, nơi đó không có mùi thuốc lá.”