…
Cố Lan San hoàn toàn không nghe được động tĩnh bên ngoài.
Cũng không biết đã trễ thế này mà ai còn vô sỉ gửi cho cô hai cái tin nhắn như vậy, lần này khẳng định là bị phát hiện rồi.
Cố Lan San nghĩ tới nhất định mình không còn đường nào để chạy trốn nữa rồi, chỉ có thể nhắm mắt chờ bị đụng.
Cô mới vừa củng cố lòng căng thẳng, hoàn toàn không nghe được tiếng động của Thịnh Thế, cho nên cũng không biết rốt cuộc là Thịnh Thế hay là mẹ Thịnh.
Trong lòng cô thấp thỏm tới cực điểm, chờ đợi tình cảnh lúng túng lại tới.
Cô hít một hơi thật sâu, liền nhắm hai mắt lại, rất có dáng vẻ chờ chết lừng lẫy của tráng sĩ một đi không trở lại.
…
…
Thịnh Thế đi tới trước bồn tắm, dừng lại hai giây, liền nhất cổ tác khí(*) kéo màn vải màu trắng ra.
(*): NHẤT CỔ TÁC KHÍ: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: “phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt”. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc.)
Ngay sau đó anh liền giơ cái chổi lên, cả người đều trong tư thế phòng bị, chỉ cần người ở bên trong có hành động, anh liền hung hăng gõ lên.
Nhưng ngoài dự liệu của anh là, người bên trong đặc biệt an tĩnh, lúc này anh mới định thần nhìn kỹ.
Sau đó cả người liền giật mình.
Cô gái đứng ở đó chính là người anh triêu tư mộ tưởng(*) mấy ngày nay, cũng chính là dung nhan vô cùng quen thuộc.
Cô nhắm mắt thật chặc, lông mi hơi nhúc nhích, hai môi mím lại thật chặt, rất dễ nhận thấy là cô đang vô cùng khẩn trương.
Cây chổi Thịnh Thế nắm chặt trong tay lập tức rơi xuống đất.
Phát ra một tiếng “bịch”.
Anh nhìn người trước mặt, mắt chớp chớp, phát hiện người trước mặt vẫn còn, anh liền giơ tay lên, hung hăng bấm vào chân của mình mình, bởi vì sức lực hơi lớn nên đã ảnh hưởng đến vết thường sau lưng, khiến anh đau đớn rên lên một tiếng.
Người trước mặt vẫn không biến mất.
Anh cũng không phải đang nằm mơ.
Sở Sở, thật sự đang ở đây.
“Sở Sở.”