Cố Lan San xuống xe, tảng đá trong lòng Thịnh Thế cũng lập tức rơi xuống, anh cố gắng chống đỡ cơ thể, hạ kính xe nhìn cô gái bên ngoài.
Chờ cô rời khỏi anh mới có thể nhanh chóng rời đi, lúc này anh có ngất thì cũng không sao.
Bên ngoài gió lạnh, Cố Lan San xách đồ, vốn muốn trực tiếp đi vào trong chung cư nhưng cô lại cảm thấy không cam lòng.
Từ trước tới giờ cô là người sĩ diện, không dễ dàng cam lòng, làm chuyện gì cũng phải hết hy vọng mới chịu từ bỏ, lqđ cho nên cô dừng bước, hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Thịnh Thế ở trong xe nói: “Thịnh Thế, em đi nha.”
Cô vừa nói xong thì ánh mắt cũng nhìn chằm chằm Thịnh Thế.
Ánh mắt của Thịnh Thế đã bắt đầu tan rã, gương mặt đẹp trai khẽ lắc lư, anh nuốt nước miếng miễn cưỡng chống đỡ mà gật đầu với Cố Lan San: “Ừ, vào đi.”
Không khí giữa trời đông giá rét này như đông lại thành một tảng băng mà đánh thẳng vào lồng ngực của Cố Lan San, khiến cho trái tim mềm mại yếu đuối của cô cũng trở nên lạnh giá.
Trong lòng Cố Lan San lập tức cảm thấy buồn bã và ủy khuất vô cùng.
Mặc dù bây giờ cô không còn là một cô gái trong sạch nhưng cô chỉ lên giường với một mình Thịnh Thế, còn là sau khi kết hôn, dưới tình huống hợp pháp, hiện tại cô không danh không phận, sau khi ly hôn lại lên giường với anh, vậy mà anh lại không nói bất cứ điều gì.
Trong lòng cô đã cảm thấy bất ổn và khổ sở nhưng cô vẫn sĩ diện mời anh ăn cơm với cô, vậy mà anh còn từ chối, cô cũng đã chủ động nhắc đến chuyện đêm đó nhưng anh vẫn không nói gì.
Ai cũng nói quá tam ba bận, cô cũng đã có tới ba lượt rồi.
Bỗng nhiên Cố Lan San cảm thấy bản thân như một người phụ nữ thích đeo bám làm phiền, người khác không cần mình vậy mà vẫn cố gắng khổ sở quấn quýt.