Trương Thần Phi giúp tiểu kiều thê mở nắp canh, lạnh lùng nói: “Uống cái này đi.”
Canh làm cho dạ dày dễ chịu, Tiêu Tê rất quen thuộc. Trước đây Trương Thần Phi muốn cậu uống canh này trước khi ăn cơm, mấy năm nay đã quen như thế, cầm lấy thìa chậm rãi múc.
Thấy tiểu kiều thê nghe lời như thế, người đỡ đầu xã hội đen vô cùng vui vẻ gật đầu. Bởi vì người cha không có trách nhiệm kia, bữa đói bữa no khiến cho dạ dày của Tiêu Tê rất yếu. Cũng không biết mấy năm nay ở bên ngoài ăn cái gì, sinh con rồi cũng không mập lên chút nào.
“Em ở nước ngoài thì ăn làm sao?” Trương Thần Phi ra hiệu cho người giúp việc lau miệng cho thiếu gia, như lơ đãng hỏi tiểu thê tử bên cạnh.
Nước ngoài? Tiêu Tê theo bản năng nhớ lại đoạn thời gian mình đi du học trước kia, không chút nghĩ ngợi nói: “Ăn ở căn tin.”
Lúc xuất ngoại thì Tiêu gia đã rất có tiền, hoàn toàn có khả năng tìm người chuyên phụ trách việc chăm sóc cậu, nhưng Tiêu Tê có bóng ma với người “bảo mẫu chuyên chăm nom” nên cự tuyệt đề nghị của người nhà, vẫn luôn ở trong trường học.
“Em ở ký túc xá à?” Lần thứ hai Trương Thần Phi tìm được điểm mấu chốt.
“Ừ, tiện học hành hơn.” Tiêu Tê không chú ý lắm đáp lại, ăn xong canh rồi thì bắt đầu ăn món chính. Quản gia rót rượu đỏ cho hai người, mang thức ăn cho chó đến cho cục lông nhỏ.
“Đó chính là cùng người đàn ông khác ở chung một phòng à?” Người đỡ đầu xã hội đen nắm con dao ăn sáng loáng trong tay, cắt miếng bít tết thành tám miếng lớn.
“Ơ… có một mình em thôi.” Tiền thuê cho ký túc xá phòng một người thì Tiêu đại thiếu gia thích yên tĩnh vẫn có khả năng trả được. Lúc trước Trương Đại Điểu có từng hỏi qua cậu đi học thì ở thế nào, cậu vẫn không nghĩ gì cả, thì ra là có một bình dấm chua bên người.
Tiêu Tê dở khóc dở cười, lấy trí não vào trang xã hội tiếng Anh lâu lắm chưa đăng nhập vào, tìm hình trước kia. Phát hiện mình không có hình chụp ký túc xá, chỉ đành mở ra danh sách bạn bè tìm kiếm người quen.
Người bạn học này tên là Kent Yonng, ai cũng gọi hắn là KY (KY cũng là một nhãn hiệu thuốc bôi trơn LOL). Người này lúc trước ở phòng kế bên cậu, cũng là phòng một người. Tiêu Tê nhớ đến người trước đây từng theo đuổi mình, sợ Trương Đại Điểu thấy tên này lại cáu kỉnh. Chỉ đành kéo xuống tiếp, cuối cùng cũng thấy.
Miễn cưỡng tin tiểu kiều thê ở một mình một phòng, nhưng Dior tiên sinh vẫn cảm thấy rượu đỏ có chút chua, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn con trai sau khi ăn cơm thì đang ăn bánh ngọt. Nếu lúc con trai con nhỏ ở trong hình người thì phiền phức này cũng giảm đi, nhưng con trai vẫn ở trong hình thú, chắc chắn người khác không biết tiểu kiều thê là người đã có con.
Quang Tông đang ăn bánh ngọt: “Gâu?”
Ăn xong cơm tối, Tiêu Tê tắm rửa rồi lên giường xem live stream. [Ngân Hà Vinh Quang] đã kết thúc giai đoạn closed beta, bây giờ đã chuyển sang giai đoạn open beta, đêm nay Ma Vương sẽ đánh phó bản mới. Người này đúng là thiên tài chơi game, trong khoảng thời gian ngắn mà đã luyện lên đến cấp bậc cực kỳ cao, còn có một lượng hoàng kim lớn để mua trang bị. Đương nhiên, do hắn và mấy anh trai lập trình viên của Thạch Phi có giao tình một trăm con crawfish nên vẫn thường được hưởng chút phúc lợi.
Giống như bây giờ, đang lắp ráp cơ giáp thì nhận được quà từ hệ thống.
[Lập trình viên Cát Cách: Đưa cho cậu cái búa lớn bị người ta chê thao tác quá phức tạp, *mắt hình sao*]“Anh à, ôi, đưa đồ đã nói là khó dùng cho em để làm gì vậy?” Ma Vương khóc dở cười nhưng vẫn nhận, nhìn qua giới thiệu thao tác thì nhịn không được chửi lên, “Moẹ nó, muốn đổi hình thái còn cần thao tác ba bước lận, còn phải có chức vị thì mới dùng được, bình thường thì chơi không được, chỉ có thể lấy ra xoay thôi!”
Trong khung chat ngoại trừ “Ha ha ha” thì chính là một đoạn hoàng văn của Ma Vương và anh trai lập trình viên.
Ma Vương vẫn rất có chừng mực, khi các lập trình viên đưa cho người phát ngôn là hắn các loại trang bị kỳ kỳ quái quái thì hắn chỉ dùng khi live stream thôi, lúc đối chiến sẽ không lấy ra nữa, để bảo đảm tính công bằng của trò chơi. Nhưng lần này thêm được một bộ y phục mới thì hắn mặc vào không có chút áp lực.
Ví dụ như lúc này, cơ giáp hình người màu bạc đang đeo một cái kính đen vô cùng khốc huyễn.
“Em đang quan tâm đến chuyện buôn bán vũ khí đạn dược của tôi sao?” Trương Thần Phi đã tắm xong ngồi vào bên cạnh tiểu kiều thê, liếc mắt nhìn live stream trên trí não.
“Vũ khí đạn dược…” Tiêu Tê chỉ chỉ cây búa lớn mà Art đang xoay trong tay, “Anh nói cái này ấy hả?”
“Ừ.” Nhìn chung toàn bộ khu vực Châu Á, cũng chỉ có hắn mới có khả năng đưa việc làm ăn này lên mặt nổi. Không nghĩ đến Tiêu Tê vẫn luôn chú ý đến chuyện này, cái này có thể nói là cậu vẫn luôn nhớ mình không? Trương Thần Phi giơ tay lên, sờ tai vẫn chưa lau khô nước của Tiêu Tê, Tiêu Tê bị nhột nên nhích đi.
Ánh mắt của người đỡ đầu xã hội đen tối đi, người đẹp như vậy, cho dù trong lòng em ấy có mình thì sao, ở bên ngoài chắc chắn sẽ trêu chọc không ít hoa đào. Đối với khoảng thời gian hắn không tự mình tham dự, Trương Thần Phi vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Cứng rắn ôm tiểu kiều thê vào lòng, cắn lỗ tai trắng nõn: “Em nói thật cho tôi, lúc ở bên ngoài có quen dã nam nhân nào không?”
“Dã nam nhân gì chứ, đừng có nói bậy.” Tiêu Tê bị hắn làm cho nhột, cười vặn vẹo người.
“Vương thúc thúc trong miệng con trai là ai?” Trương Thần Phi cũng không tính buông tha cậu, kéo mặt cậu qua để cậu đối diện với mình.
Vương thúc thúc gì? Tiêu Tê nháy mắt mấy cái.
Còn không chịu nhận! Trương Thần Phi nhíu mày, đang muốn nói gì, bên ngoài vang lên tiếng cào cửa.
“Ử…” Cục lông nhỏ rầm rì kêu to ngoài cửa, muốn vào ngủ với ba mình.
Trương Thần Phi mở cửa ôm con trai lên giường: “Con trai, ba con lúc ở nước ngoài gặp thúc thúc họ gì?”
Quang Tông nghiêng đầu: “Gâu (Uông) (1)!”
“Em xem coi.” Vẻ mặt Trương Đại Điểu kiểu “Tôi biết hết rồi”, đúng là Vương thúc thúc!
“…”
(1) Hán Việt của “gâu” là “uông”, phát âm là /wāng/. Còn “vương” trong “Vương thúc thúc” phát âm là /wáng/. Hai từ này phát âm từa tựa nhau.